Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 303
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:43
Triệu Nguyên nghe vậy liền nhướn mày, không nói gì.
Thẩm Mỹ Khiết đóng nắp b.út máy, vừa ngẩng đầu lên đã thấy dáng vẻ đó của Triệu Nguyên, cô còn gì mà không hiểu nữa. Đừng nói là anh, ngay cả cô khi thấy trong thư viết muốn gửi lương thực cho họ, cô cũng đầy vẻ kinh ngạc.
Cô không ngờ mẹ Thẩm lại nói như vậy, lúc mới nhận được thư, cô còn tưởng mẹ Thẩm sẽ hỏi xin họ lương thực cơ.
Nhưng ngẫm lại, mẹ Thẩm bọn họ có đủ lương thực, bà sẽ không trơ mắt nhìn con gái và con rể c.h.ế.t đói, dù sao nguyên chủ cũng là con của bà.
“Bảo mẹ họ không cần lo đâu, ngày kia đội ra biển, tôm cá có thể cầm cự được một thời gian.” Triệu Nguyên đóng cửa tủ lại rồi nói.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh nhắc đến tôm cá, liền bỏ lá thư đã viết xong vào phong bì, vội vàng hỏi: “Chẳng phải đội không đồng ý ra biển sao? Sao giờ lại đồng ý rồi ạ?”
Hôm nay nghe thím Quyên nói, cô càng nghĩ càng thấy tò mò, lẽ nào là do Triệu Nguyên khuyên nhủ đội?
Triệu Nguyên vắt quần áo lên tay, thấy vẻ mặt đầy tò mò của cô, khóe miệng khẽ nhếch lên nhưng không lên tiếng, trực tiếp đi ra ngoài tắm rửa.
Thẩm Mỹ Khiết: “...”
Trong đầu cô bây giờ toàn là nụ cười mỉm nhàn nhạt vừa rồi của anh, anh cười thế là có ý gì? Cô có chút không hiểu nổi.
Mãi đến khi Triệu Nguyên tắm xong cô vẫn chưa nghĩ thông suốt. Thấy anh vào phòng rồi ngồi lên giường, cô liền nhích người lại gần anh, hai tay ôm lấy eo anh.
“Triệu Nguyên.” Thẩm Mỹ Khiết đưa tay nhấn lấy bàn tay định cầm sách của anh.
Triệu Nguyên cúi đầu nhìn cô, khẽ “ừ” một tiếng, âm cuối lên bổng, chờ đợi cô nói tiếp.
“Sách hay lắm ạ?” Cô hỏi tiếp.
Triệu Nguyên nhàn nhạt đáp một tiếng.
“Vậy em và sách, ai đẹp hơn?” Câu hỏi vừa thốt ra Thẩm Mỹ Khiết đã hối hận rồi, sao cô có thể nói ra lời ngây ngô như vậy chứ, thoáng chốc ngượng ngùng vô cùng, nhưng lời đã nói ra rồi nên đành chờ đợi câu trả lời của anh.
Đợi một lúc lâu vẫn không thấy tiếng của Triệu Nguyên, cô lườm anh một cái, định xoay người đi thì eo bị anh bóp c.h.ặ.t, nhấc bổng lên rồi cúi đầu hôn lấy môi cô.
Trong một khoảng thời gian rất dài sau đó, anh đã cho cô một câu trả lời rất thỏa đáng.
Xong việc, cô mệt đến mức chẳng muốn động đậy, vừa định nhắm mắt thì nghe thấy tiếng anh nói.
“Sau này lương thực cấp trên phát xuống sẽ càng lúc càng ít đi, đồ trong không gian của em đừng có mang ra ngoài.”
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu bừa bãi, cô buồn ngủ đến mức hai mí mắt cứ díp lại, chỉ muốn đi ngủ ngay lập tức.
Triệu Nguyên thấy cô buồn ngủ không mở nổi mắt, đành để ngày mai nói tiếp.
Ngày ra biển, trời còn chưa sáng cô đã tỉnh dậy. Triệu Nguyên bên cạnh vẫn đang ngủ, cô chống tay nhìn anh, khuôn mặt này đã nhìn hai năm rồi mà vẫn không thấy chán. Cô cúi đầu hôn anh một cái, môi cô vừa chạm vào mặt Triệu Nguyên thì thấy anh mở mắt ra.
Thẩm Mỹ Khiết bị cái mở mắt bất ngờ của anh làm cho giật mình, vội vàng rụt người lại.
“Em...” Cô mới nói được một chữ, cả người đã bị anh đè dưới thân...
Sau khi kết thúc, cô đưa tay nhéo anh một cái, cáu kỉnh nói: “Hôm nay còn phải đi ra bến tàu đấy.”
Anh quấy rầy thế này làm mất bao nhiêu thời gian, hai chân cô bây giờ vẫn còn đang run đây này.
Triệu Nguyên bị cô nhéo cũng không giận, vòng tay ôm người vào lòng, tay thỉnh thoảng lại nắn nắn lớp thịt mềm trên bụng cô.
“Vẫn còn sớm, ngủ thêm chút nữa đi.” Bên ngoài trời vừa mới hửng sáng, vẫn còn có thể ngủ thêm lúc nữa.
Thẩm Mỹ Khiết đưa tay nắm lấy tay anh không cho anh nắn bóp, anh làm cô thấy rất ngứa.
“Anh mau dậy nấu cơm đi.” Thẩm Mỹ Khiết gạt tay anh ra, anh gạt ra lại đặt lên, mấy lần đi đi lại lại như vậy cô mới biết anh cố ý, bèn bực bội nói.
Triệu Nguyên thấy dáng vẻ cáu kỉnh của cô liền mỉm cười, tựa trán vào trán cô rồi hôn lên ch.óp mũi cô, sau đó mới lật chăn ngồi dậy.
Triệu Nguyên vừa dậy, cô cũng dậy theo để mặc quần áo.
Hôm nay đi bắt tôm cá, thím Quyên chắc lát nữa sẽ qua gọi bọn họ.
Cả nhà ngồi trên ghế ăn bữa sáng.
“Gió ngoài biển lớn lắm, mặc dày vào, dắt lũ trẻ đứng xa ra một chút.” Triệu Nguyên thấy đám trẻ và cô đều có vẻ phấn khích, không yên tâm dặn dò.
“Em biết rồi, anh yên tâm đi.” Điểm này anh không cần lo, cô nhất định sẽ cẩn thận, cẩn thận và hết sức cẩn thận.
“Hôm nay anh có đi không?” Thẩm Mỹ Khiết hỏi.
“Không đi.” Triệu Nguyên đặt đũa xuống, việc ra biển là luân phiên nhau, chưa đến lượt bọn anh đi.
Chẳng trách, nếu đi chắc anh cũng sẽ không yên tâm để cô và lũ trẻ đi một mình.
“Mỹ Khiết, xong chưa?” Ngô Quyên đứng trong sân gọi Mỹ Khiết.
“Xong rồi ạ, con ra ngay đây.” Cô nghe thấy tiếng thím Quyên liền đi ra sân vội vàng đáp lại.
“Anh thu dọn bát đũa rồi để vào nồi nhé, để em về rửa. Em dẫn lũ trẻ đi trước đây, thím Quyên đang đợi.” Cô vừa dứt lời, Đại Sinh và Cẩu Đản bên cạnh đã vèo một cái chạy biến ra cổng.
Thiết Đầu bên cạnh thấy các anh đi mất, cuống quýt kéo lấy mẹ đòi đi.
Thẩm Mỹ Khiết cúi người bế Thiết Đầu lên, đuổi theo đám Đại Sinh, để lại một mình Triệu Nguyên.
“Ôn Tĩnh không đi ra bến tàu sao?” Thẩm Mỹ Khiết không thấy bóng dáng Vương Ôn Tĩnh đâu, liền hỏi thím Quyên bên cạnh.
“Con bé ở nhà trông hai đứa nhỏ, hai đứa này đang mọc răng, dạo này quấy kinh khủng.” Ngô Quyên nhắc đến đây là thấy đau đầu.
Trẻ con mọc răng vừa hay khóc vừa hay c.ắ.n người, Ôn Tĩnh bị c.ắ.n đến chảy cả m.á.u, nghĩ đủ mọi cách mà hai đứa trẻ đó vẫn cứ thích c.ắ.n.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy trẻ con mọc răng, cô chưa từng chăm sóc trẻ nhỏ như vậy bao giờ, nhất thời cũng không nghĩ ra cách gì hay để dỗ bọn trẻ bớt quấy.
“Đi thôi.” Ngô Quyên nói thêm vài câu, nghĩ đến việc sắp bắt đầu ra biển nên cầm lấy giỏ chuẩn bị xuất phát.
“Thím đợi con một lát, con chạy về lấy cái giỏ.” Thẩm Mỹ Khiết thấy thím Quyên cầm giỏ mới sực nhớ ra mình chẳng mang theo gì cả, lát nữa chia cá cô không có đồ đựng.
Nói xong cô liền chạy biến về nhà.
Triệu Nguyên đang dọn dẹp bát đũa, vừa định vào bếp thì thấy Thẩm Mỹ Khiết đẩy cửa xông vào sân vớ lấy cái giỏ.
“Em về lấy cái giỏ ạ.” Nói xong “rầm” một tiếng đóng cửa lại.
Triệu Nguyên: “...”
Khi mấy mẹ con ra đến bờ biển, bên bến tàu đã đứng rất đông người, khuôn mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ cười hạnh phúc.
Đại Sinh và Cẩu Đản vừa nhìn thấy bến tàu đã muốn len lên phía trước để xem, nhưng vừa đi được hai bước đã bị kéo lại.
“Phía trước gió to lắm, đứng sau mà xem.” Thẩm Mỹ Khiết kéo hai đứa lại gần mình, không cho chúng đi xa. Hôm nay bến tàu đông người, đứng phía trước không cẩn thận một cái là bị xô xuống biển như chơi.
