Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 306

Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:44

Thẩm Mỹ Khiết bế Thiết Đầu trong lòng, nhìn thím Quyên, nếu đúng như lời thím nói thì khả năng em trai của nguyên chủ tới đây sẽ thành công rất cao. Lần trước cậu ấy chỉ thiếu một chút xíu nữa thôi, còn các hạng mục khác đều đã đạt cả.

“Con cảm ơn thím, để con về nhắn lại với gia đình một tiếng ạ.” Thẩm Mỹ Khiết mỉm cười nói.

Ngô Quyên thấy Mỹ Khiết lại khách sáo như vậy, chút chuyện nhỏ này có gì mà phải cảm ơn, thím vẫy vẫy tay: “Đừng có quên đấy nhé, thím không nói nhiều nữa, trong nhà đang đợi muối để nấu cơm, đi muộn sợ là bị người ta tranh mua hết mất.”

Bây giờ muối trong căn cứ rất đắt hàng, thím phải đi nhanh mới được.

Thẩm Mỹ Khiết tiễn thím Quyên đi, đứng tại chỗ ngẫm nghĩ về những lời thím vừa nói.

Đang mải suy nghĩ thì thấy đám Đại Sinh cầm cua chạy ra ngoài, cô không yên tâm dặn với theo: “Đừng có để bị bỏng tay đấy nhé.”

Đại Sinh vội vàng gật đầu, kéo Cẩu Đản đi tìm anh em Đại Trụ ngay.

Khi xung quanh đã yên tĩnh trở lại, Thẩm Mỹ Khiết đặt Thiết Đầu xuống để cậu nhóc tự chơi.

Thẩm Mỹ Khiết băm nhỏ nhân tôm trong bát, trộn cùng rau dại để sang một bên, cõng Thiết Đầu lấy bột mì từ trong không gian ra nhào rồi để đó.

“Mẹ.” Thiết Đầu đứng trong sân vịn vào chân bàn, gọi Thẩm Mỹ Khiết đang ngồi trên ghế gói sủi cảo.

“Ơi?” Thẩm Mỹ Khiết ấn nhẹ hai tay, đặt cái sủi cảo xuống bàn, ngước mắt nhìn Thiết Đầu.

“Bế.”

Cô vừa cầm vỏ sủi cảo cho nhân vào, vừa lên tiếng: “Gói xong sủi cảo mẹ bế nhé.”

“Ăn.” Thiết Đầu thấy mẹ không bế mình, hai tay bám vào chân bàn, rướn người định với lấy cái sủi cảo trên bàn.

Thẩm Mỹ Khiết thấy tay cậu nhóc định lấy sủi cảo đã gói xong liền vội ngăn lại. Cô đặt đôi đũa xuống, dùng khuỷu tay lùa cái cậu nhóc nghịch ngợm đang phá phách vào lòng mình.

Thiết Đầu nằm gọn trong lòng mẹ, hai tay ôm cổ mẹ, ngẩng đầu lầu bầu nói chuyện.

Cô mỉm cười đáp lời Thiết Đầu, tay vẫn nhanh thoăn thoắt gói sủi cảo. Thiết Đầu nói một câu cô đáp một câu, hai mẹ con nói chuyện chẳng đầu chẳng đuôi gì cả.

Triệu Nguyên dắt hai đứa trẻ vào cửa thì thấy Thẩm Mỹ Khiết đang cúi đầu trò chuyện với Thiết Đầu trong lòng, tay gói sủi cảo vẫn không hề dừng lại.

“Sao giờ này anh đã về rồi?” Thẩm Mỹ Khiết nghe tiếng đẩy cửa, ngước lên thấy Triệu Nguyên dắt Đại Sinh và Cẩu Đản đứng ở cửa.

“Ngày mai phải đi làm nhiệm vụ, đội cho về sớm.” Triệu Nguyên buông tay hai đứa trẻ ra, bảo chúng đi rửa cái miệng lem nhem đi.

Đi làm nhiệm vụ sao? Thẩm Mỹ Khiết cau mày, lúc này còn có chuyện gì khẩn cấp thế nhỉ? Người ta ăn còn chẳng đủ no, còn ai có sức lực mà làm chuyện xấu chứ?

Cô cũng không hỏi nhiều, chỉ gật đầu nói: “Vừa hay hôm nay em gói sủi cảo.”

Triệu Nguyên dẫn đám Đại Sinh đi rửa sạch cái miệng đen sì, rồi bảo chúng dắt Thiết Đầu ra sân chơi.

Thẩm Mỹ Khiết thấy anh xắn tay áo ngồi xuống định gói sủi cảo cùng, vội vàng nói: “Còn một ít nữa thôi, em gói vèo cái là xong ngay.”

Triệu Nguyên không nghe cô, cầm lấy vỏ sủi cảo, chỉ vài cái là một chiếc sủi cảo to và đẹp mắt đã thành hình.

Thẩm Mỹ Khiết còn chưa gói xong một cái thì anh đã cầm vỏ gói cái thứ hai, chẳng mấy chốc một dãy sủi cảo “bụng phệ” đã xếp ngay ngắn trên bàn.

Cô nhìn đống sủi cảo trên bàn, chợt nhớ tới tình tiết trong truyện. Đó là sau khi anh và nữ chính kết hôn không lâu, hai người như hình với bóng, làm gì cũng dính lấy nhau. Trong đó có một tình tiết là nữ chính gói sủi cảo, nam chính ở bên cạnh phụ giúp, hai người vô cùng ân ái.

Không ngờ bây giờ cô và Triệu Nguyên cũng ở bên nhau, cùng gói sủi cảo, sống một cuộc sống hạnh phúc. Thẩm Mỹ Khiết nhìn người đàn ông trước mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên.

“Nghĩ đến chuyện gì mà vui thế?” Triệu Nguyên đặt cái sủi cảo trong tay xuống bàn, hỏi người nãy giờ cứ nhìn mình cười ngây ngô.

Nghĩ đến việc từ nay về sau đều có anh ở bên cạnh, niềm vui trong lòng cô không thể kìm nén được mà cứ trào dâng ra ngoài.

Triệu Nguyên nói xong không thấy cô phản ứng gì, ngước mắt lên nhìn thì thấy cô đang mỉm cười nhìn mình mà không nói lời nào, trong lòng như đã hiểu ra điều gì, đuôi mắt thoáng ý cười.

Đại Sinh chơi ở sân một lúc thấy bụng hơi đói, định hỏi mẹ bao giờ mới được ăn sủi cảo, lời còn chưa thốt ra thì thấy cha và mẹ cứ nhìn nhau cười mà chẳng nói gì.

Mẹ và cha đang làm gì thế nhỉ? Đại Sinh có chút không hiểu nổi.

“Cha ơi, con muốn ăn sủi cảo.” Đại Sinh lớn tiếng gọi.

Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy tiếng Đại Sinh mới sực tỉnh, thấy ánh mắt Đại Sinh và Cẩu Đản đang nhìn chằm chằm vào mình và Triệu Nguyên, cô có chút ngượng ngùng khẽ ho một tiếng, đứng dậy nói: “Em đi nấu sủi cảo đây, chỗ còn lại anh gói nhé.”

Buổi trưa mấy mẹ con ăn xong sủi cảo, dọn dẹp bát đũa rồi tất cả đều về phòng ngủ trưa.

Triệu Nguyên nằm trên giường, nghĩ tới bữa sủi cảo bột trắng ban trưa, liền lên tiếng: “Lúc anh không có nhà, em đừng có tùy tiện lấy đồ từ không gian ra.”

Thẩm Mỹ Khiết đang mơ màng sắp ngủ, nghe thấy câu này của Triệu Nguyên liền giật mình tỉnh hẳn.

“Em biết rồi.” Thẩm Mỹ Khiết lầm bầm nói.

Cô lấy bột mì ra buổi trưa là biết anh về thấy nhất định sẽ nói. Ban đầu cô cũng không định lấy, nhưng nghĩ đến lũ trẻ đã lâu lắm rồi chưa được ăn sủi cảo, suy đi tính lại cô mới mang ra.

Triệu Nguyên thấy cô ngoan ngoãn đồng ý, đưa tay khẽ nhéo tai cô: “Ngủ đi.”

Thẩm Mỹ Khiết: “......”

Anh cứ nhéo tai cô thế này làm sao cô ngủ được.

“Anh không buồn ngủ à?” Thẩm Mỹ Khiết hỏi người bên cạnh đang vô cùng tỉnh táo.

Triệu Nguyên “ừ” một tiếng, anh không có thói quen ngủ trưa, ở trong đội lúc nào cũng phải chờ thông báo của cấp trên, gọi là có mặt ngay.

“Không buồn ngủ thì em nói chuyện này nhé?” Thẩm Mỹ Khiết nhớ tới chuyện sáng nay nghe được từ chỗ thím Quyên.

Triệu Nguyên đáp một tiếng, chờ cô nói tiếp.

“Em nghe thím Quyên bảo, hiện tại trong đội đang tuyển lính thông tin đấy ạ?” Thẩm Mỹ Khiết hỏi.

“Ừ.”

“Em đang nghĩ hay là cho Đông Lợi tới thử xem sao, lần trước cậu ấy chẳng phải chỉ thiếu một chút nữa thôi sao? Lính thông tin yêu cầu thị lực chắc không khắt khe đến vậy đâu.” Cô nói một hơi hết sạch những gì muốn nói.

Hôm nay thím Quyên nói chuyện, cô cũng nghĩ tới người em trai của nguyên chủ. Hiện tại cuộc sống nhà mẹ đẻ của nguyên chủ cũng chẳng dễ dàng gì, thiếu ăn thiếu mặc, lại còn có con nhỏ. Lần trước họ tuy gửi thư bảo trong nhà có lương thực để gửi cho cô, nhưng chắc trong tay họ cũng chẳng còn bao nhiêu.

Bây giờ đã cho phép ra biển đ.á.n.h cá, hơn một năm sau này đói thì vẫn đói nhưng chắc sẽ không quá khó khăn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 306: Chương 306 | MonkeyD