Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 318
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:46
"Bên phải là anh, bên trái là em gái." Triệu Nguyên không đợi cô hỏi đã nói ra giới tính của hai đứa trẻ.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn anh một cái rồi lại nhìn em gái một cái, khóe môi nhếch lên không dứt, nhìn mãi cho đến khi ăn xong cơm tối, mẹ Thẩm bế con đi thay tã ánh mắt cô vẫn còn dõi theo hai đứa trẻ.
Triệu Nguyên thấy mẹ thay tã cho con xong liền nói: "Mẹ, mẹ về nghỉ ngơi đi, đêm nay con trực, sáng mai mẹ lại sang."
Mẹ Thẩm không kiên trì ở lại nữa, buổi tối về ngủ, ban ngày mới có sức sang thay cho con rể.
"Cũng được, vậy mẹ về trước đây, phải thường xuyên xem con có tiểu không, da trẻ con mềm không được để bị bí." Mẹ Thẩm dặn dò một lượt những điều cần lưu ý.
Triệu Nguyên tiễn mẹ ra cửa, quay lại phòng thấy Mỹ Khiết đang nhìn con, khẽ nói chuyện như thể đang nói cho bọn trẻ nghe.
"Ngủ đi, vừa sinh xong không được ngủ muộn." Triệu Nguyên nói xong bế con đặt sang chiếc giường nhỏ bên cạnh, giường kê sát tường, đặt con lùi vào trong một chút, thành giường dùng chăn chặn lại.
"Em không ngủ được." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh bế con đi cũng không ngăn cản, cô bây giờ coi như đã bắt đầu ở cữ rồi, thức khuya không tốt cho mắt.
"Nhắm mắt lại từ từ là ngủ được thôi." Triệu Nguyên ngồi bên giường đắp lại chăn cho cô.
"Anh ngủ cùng em đi." Thẩm Mỹ Khiết đưa tay kéo anh lên giường.
Phòng bệnh này tổng cộng chỉ có hai chiếc giường, cô và con đã chiếm hết rồi, anh không có chỗ ngủ, ngày mai anh còn phải đến đội, không thể ngồi như vậy cả đêm được.
Giường bệnh của bệnh viện tuy không rộng rãi khi nằm hai người, nhưng cũng không quá chật chội.
"Mau lên đây." Thẩm Mỹ Khiết nói xong thấy anh không động đậy, bèn hối thúc, hối mãi anh mới đồng ý.
Triệu Nguyên nằm nghiêng trên giường, lặng lẽ nghe cô nói chuyện.
"Triệu Nguyên, em buồn ngủ quá, em ngủ trước đây." Thẩm Mỹ Khiết không biết đã nói bao lâu, cơn buồn ngủ ập đến, từ từ khép mắt lại.
Ngay khi cô định chìm hẳn vào giấc mộng thì thấy tai nóng lên, Triệu Nguyên ghé sát tai cô khẽ nói ba chữ: "Anh yêu em."
Cơn buồn ngủ của cô lập tức biến mất, trái tim như bị thứ gì đó đ.á.n.h trúng, đập thình thịch, nhưng cô không mở mắt.
Triệu Nguyên nhìn Thẩm Mỹ Khiết đang run run đôi mắt trong lòng, đầy ý cười, không gọi cô dậy khi thấy cô giả vờ ngủ.
Thẩm Mỹ Khiết không dám cử động, đợi mãi cho đến khi Triệu Nguyên ngủ say, cô mới mở mắt nhìn anh, đặt tay lên mu bàn tay anh, nghĩ đến câu "anh yêu em" anh vừa lén nói khóe môi nhếch lên, cô khẽ nhúc nhích đầu hôn nhẹ lên chân mày anh, sau đó nhắm mắt lại tựa vào lòng anh.
Họ sẽ mãi mãi hạnh phúc như vậy.
Thẩm Mỹ Khiết ở cữ đến ngày thứ mười ba, cô cho con gái b.ú xong nhẹ nhàng đặt bé sang một bên.
Mẹ Thẩm đang gấp tã bên cạnh thấy cháu ngoại ăn xong ngủ ngoan, cúi người bế bé sang chiếc giường nhỏ bên cạnh ngủ.
"Mẹ, mẹ đun cho con chậu nước nóng đi, con muốn gội đầu." Thẩm Mỹ Khiết nói xong liền nở nụ cười nịnh nọt với mẹ Thẩm.
Mười ba ngày ở cữ này cô chưa từng tắm rửa, chưa từng gội đầu, mùi trên người cô có thể nhịn, nhưng cô thực sự không nhịn nổi việc không gội đầu, da đầu ngứa đến mức cô chỉ muốn c.h.ặ.t luôn cái đầu đi.
"Nhịn thêm đi, hết cữ hãy gội." Mẹ Thẩm nói xong nhẹ nhàng đặt cháu gái lên giường nhỏ, chỉ để lại cái lưng cho con gái.
"Mẹ ơi, con thực sự ngứa không chịu nổi nữa rồi, cứ thế này da đầu bị gãi rách mất thôi." Thẩm Mỹ Khiết thấy mẹ Thẩm vẫn không đồng ý, cái đầu lập tức càng ngứa hơn.
"Rách cũng không được, con bây giờ gội đầu về già sẽ bị đau đầu." Mẹ Thẩm nói gì cũng không đồng ý.
"Mẹ, dùng nước nóng sẽ không sao đâu ạ, mẹ bỏ thêm ít gừng vào trong đó." Thẩm Mỹ Khiết không bỏ cuộc thương lượng với mẹ Thẩm.
Cô biết thế hệ trước cho rằng ở cữ không gội đầu tắm rửa là tốt, nhưng da đầu cô thực sự ngứa không chịu nổi, cô thực sự hết nhịn nổi rồi, vừa nói chuyện da đầu lại ngứa lên, không dám gãi chỉ có thể dùng tay xoa xoa cho đỡ ngứa.
Mẹ Thẩm thấy con gái đưa tay định gãi tóc, vội vàng tiến lên ngăn lại, lấy miếng vải đỏ bên cạnh quấn lên đầu cô.
"Mẹ, mẹ làm gì thế ạ?" Thẩm Mỹ Khiết bị hành động của mẹ Thẩm làm cho ngẩn người, ngẩng đầu nhìn mẹ.
"Quấn vào là hết ngứa ngay." Mẹ Thẩm thắt một nút vải đỏ sau gáy, nhìn vài cái thấy mình quấn cũng được lắm.
Thẩm Mỹ Khiết: "..."
Buổi tối Triệu Nguyên đẩy cửa phòng ra đã thấy người trên giường đang nằm bỗng bật dậy, hai mắt sáng quắc nhìn anh.
Triệu Nguyên nhìn chiếc giường nhỏ trống không, cởi cúc áo ngồi xuống cạnh giường: "Đêm nay mẹ dắt bọn trẻ đi ngủ à?"
"Ban ngày mẹ ngủ một lát rồi nên không buồn ngủ, đêm nay mẹ dắt bọn trẻ đi ngủ ạ."
Buổi tối bọn trẻ cần b.ú sữa, đêm nào bọn trẻ cũng ngủ cùng họ, ban ngày đều do mẹ Thẩm trông, cô ngủ bù.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn Triệu Nguyên cởi áo khoác, liếc anh một cái, trong lòng dâng lên một niềm vui: "Đi tắm ạ?"
Triệu Nguyên nhìn cô một cái, "ừ" một tiếng.
Thẩm Mỹ Khiết từ trên giường quỳ ngồi dậy, nụ cười rạng rỡ nói với anh: "Em muốn tắm cùng anh." Nói xong không đợi Triệu Nguyên lên tiếng đã nói tiếp: "Em chỉ lau qua một chút thôi."
Triệu Nguyên thu hồi tầm mắt khỏi mặt cô, đưa tay ấn cô ngồi ngay ngắn trên giường, dùng hành động để trả lời câu hỏi của cô.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh định đứng dậy, người hơi nhoài về phía trước hai tay vòng qua vai anh, thân trên rúc vào lòng anh: "Anh ngửi xem em bốc mùi rồi này."
Triệu Nguyên đưa tay ôm lấy eo cô, để người ngồi lên đùi mình, nhìn người trong lòng: "Rất thơm."
Từ khi cô sinh con xong, trên người có thêm một mùi sữa thơm, hễ lại gần là mùi sữa thơm càng nồng.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy lời Triệu Nguyên, đôi tay vòng qua vai anh cứng đờ, không dám tin nhìn Triệu Nguyên, thơm? Người này vì không cho cô tắm mà thật là...
"Hôm nay em cho thằng Lớn b.ú, nó ngửi thấy mùi trên người em là không thèm b.ú, đói đến phát khóc." Thẩm Mỹ Khiết nói dối không chớp mắt.
Hôm nay thằng Lớn khóc là vì nó b.ú nhanh quá bị sặc sữa, chẳng liên quan gì đến mùi trên người cô cả.
Triệu Nguyên liếc cô một cái, không nói gì, tay nhào nặn phần thịt mềm ở eo cô.
Sau khi sinh con xong, bụng cô vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, trên đó có thịt, cô gạt tay anh ra không cho anh nặn.
"Không tắm cũng được, em gội cái đầu, dùng nước nóng ạ." Thẩm Mỹ Khiết thấy Triệu Nguyên nắm lấy tay Triệu Nguyên đung đưa, lùi một bước cầu xin.
