Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 33

Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:06

Mấy người ngồi trong phòng ăn đồ ăn, bầu trời bên ngoài ngày càng tối sầm, thỉnh thoảng tiếng sấm nổ vang rất đáng sợ.

Đại Sinh cầm một miếng Sa Kỳ Mã, ôm cái lọ trong lòng ngồi một bên ăn, không nói câu nào.

"Lát nữa ăn xong thì nằm xuống ngủ nhé." Thẩm Mỹ Khiết ngăn Thiết Đầu đang định leo xuống khỏi giường. Vốn dĩ cô định rửa chân cho bọn trẻ, nhưng thấy bên ngoài mưa to, thuyền rung lắc dữ dội thế này, nếu không thì cô hứng ít nước mưa cũng rửa được.

"Á!" Lời vừa dứt, con thuyền bỗng rung lắc mạnh một cái, cô không chú ý nên bị ngã nhào xuống giường, Đại Sinh ở phía sau cũng ngã theo.

"Có bị đau ở đâu không?" Thẩm Mỹ Khiết vội vàng đỡ Đại Sinh dậy.

Đại Sinh ôm c.h.ặ.t cái lọ trong lòng, mím môi bất động, cũng không mở lời.

"Đau thì phải nói nhé." Thẩm Mỹ Khiết thấy trán cậu bị va đỏ lên, không thấy sưng cục, định đưa tay xoa cho cậu nhưng tay chưa kịp chạm vào đã bị Đại Sinh gạt ra.

Thẩm Mỹ Khiết thở dài, Đại Sinh đứa nhỏ này đúng là bướng bỉnh, tính cách này không biết giống ai nữa, cô đứng dậy kéo cậu lên giường.

"Mọi người đừng hoảng loạn, sóng gió bên ngoài hơi lớn, thuyền có chút rung lắc, mọi người cứ ngồi yên trên giường, đừng đi lại lung tung." Tiếng loa phóng thanh bên ngoài vang lên.

"Không sao đâu, thuyền lắc mạnh, các con cứ ăn tiếp đi." Thẩm Mỹ Khiết cùng Đại Sinh lảo đảo đi về phía giường. Thấy Cẩu Đản có chút sợ hãi, người như đang run lên, cô liền bảo các con đừng sợ.

Vịn vào tường trở lại giường, cô ôm mấy đứa nhỏ vào lòng, đợi thuyền từ từ tiến về phía đích.

Nếu biết trước tình hình thế này, cô đã để vài ngày nữa mới dẫn bọn trẻ đi. Nghe tiếng bọn trẻ gặm bánh quy rôm rốp, cô không kìm được tiếng thở dài.

"Chị dâu, sóng gió bên ngoài lớn lắm, mọi người ở trong phòng tuyệt đối đừng ra ngoài nhé." Vương Nhị đứng ngoài cửa hét vọng vào. Bác Trương không yên tâm nên bắt anh ta phải thông báo đến từng phòng.

"Biết rồi, cậu cứ làm việc của mình đi, đừng lo cho tôi và bọn trẻ." Thẩm Mỹ Khiết ngồi trên giường gọi vọng ra ngoài.

"Chị dâu, những người khác cũng đang đợi tôi thông báo, tôi đi trước đây, chị nhất định phải cẩn thận đấy." Vương Nhị nghe thấy tiếng trả lời bên trong liền vội vàng đi thông báo cho phòng tiếp theo. Vừa rồi có người mở cửa ra xem tình hình, bị hất văng ngay vào khoang thuyền nằm bò ra đó.

"Cẩu Đản, sao con lại khóc thế?" Thẩm Mỹ Khiết nhìn Cẩu Đản trong lòng vừa chảy nước mắt vừa ăn bánh quy, vừa thấy buồn cười lại vừa có chút lo lắng.

Cẩu Đản không nói gì, đưa tay quẹt nước mắt, không muốn thừa nhận là mình vừa bị dọa cho khóc, cứ thế ăn tiếp miếng bánh quy đào trong tay.

Thẩm Mỹ Khiết hỏi mấy câu vẫn không thấy cậu bé trả lời, chỉ mải ăn bánh nên cô cũng không nói nữa.

"Ngủ đi!" Mấy đứa nhỏ đều đã ăn xong, cô lại cho mỗi đứa uống một cốc nước rồi bảo chúng nằm xuống giường ngủ.

Bây giờ bọn họ ngoài ngủ ra cũng chẳng làm gì được nữa. Thuyền chạy chậm thế này, có khi ngủ một giấc là đến nơi rồi.

Cô nằm ở mép giường phía ngoài để tránh việc bọn trẻ bị lăn xuống, rồi nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Ngủ được một lúc thì tiếng sấm bên ngoài càng lúc càng vang, Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy Đại Sinh nói mơ, miệng không ngừng gọi mẹ, đầu đầy mồ hôi, đứa nhỏ này chắc là gặp ác mộng rồi.

Cô đưa tay ôm cậu vào lòng, lau mồ hôi trên đầu rồi vỗ nhẹ vào lưng cậu.

Đại Sinh mơ thấy mẹ đang ôm mình, liền đưa tay ôm c.h.ặ.t lấy không buông.

Không biết bao lâu sau, Đại Sinh mở mắt ra, thấy mình đang rúc vào lòng cô thì đỏ mặt, đưa tay muốn gỡ tay cô đang ôm mình ra, thử mấy lần không thành công, mặt đỏ bừng lên vì cuống.

Trong giấc ngủ Thẩm Mỹ Khiết cảm thấy có người đang kéo tay mình, cô mơ màng mở mắt ra thì thấy Đại Sinh trong lòng đang đỏ bừng mặt kéo tay cô.

"Tỉnh rồi à." Thẩm Mỹ Khiết buông tay đang ôm cậu ra, tay vừa lỏng là Đại Sinh lăn ngay về phía bên kia giường.

Thẩm Mỹ Khiết: "..."

"Gọi Cẩu Đản dậy đ.á.n.h răng rửa mặt đi." Thẩm Mỹ Khiết ngó ra ngoài thấy vẫn đang mưa, thuyền chạy rất chậm, mưa đã nhỏ hơn trước nhiều. Bọn họ đã ngủ được một lúc rồi, cô thấy trong miệng chua chát nên muốn đ.á.n.h răng.

Thẩm Mỹ Khiết lục trong túi lấy bàn chải và ca múc chút nước trong chậu cùng bọn trẻ đ.á.n.h răng.

"Chị dâu, mưa bên ngoài nhỏ rồi, lát nữa thuyền sẽ tăng tốc, chị và bọn trẻ đừng ra ngoài nhé, đến nơi tôi sẽ gọi." Lý Nam gõ cửa, đưa cho cô một cái đĩa, bên trong là những chiếc bánh màn thầu ngô vừa mới hấp xong.

Đại Sinh nghe thấy sắp đến nơi liền lấy lại tinh thần, đón lấy đồ ăn, mỉm cười rạng rỡ với người trước mặt.

Lý Nam đưa tay xoa đầu cậu, bảo cậu mau ăn đi, lát nữa anh ta sẽ đến đón bọn họ lên bờ.

Thẩm Mỹ Khiết bế Thiết Đầu đặt ngồi lên ghế, mấy người vây quanh bàn ăn màn thầu ngô.

Màn thầu ngô được hấp cùng rau xanh, hương vị khá ngon, chỉ là hơi nghẹn.

Cẩu Đản nghĩ đến việc sắp được gặp cha nên một hơi ăn liền ba cái.

Ăn xong, Đại Sinh và Cẩu Đản ở trong phòng trêu đùa Thiết Đầu, Thẩm Mỹ Khiết nhìn ra ngoài thấy mưa càng lúc càng nhỏ, trời như sắp hửng sáng, chắc là sắp đến nơi rồi.

Đại Sinh ngủ một giấc xong tinh thần sảng khoái hẳn, cậu bám vào lan can thuyền nhìn ra mặt biển.

"Đại Sinh, lùi lại một chút." Thẩm Mỹ Khiết thấy Đại Sinh đứng sát quá, sóng gió bên ngoài vẫn còn hơi lớn, sợ cậu bị rơi xuống.

"Con cũng muốn đi." Cẩu Đản thấy anh trai đang vịn lan can, cậu cũng muốn ra đó.

"Con trông em đi." Thẩm Mỹ Khiết ngăn Cẩu Đản không cho đi. Cẩu Đản tuy chỉ kém Đại Sinh một tuổi nhưng thấp hơn anh hẳn nửa cái đầu, cô không dám cho cậu bé ra ngoài.

Cẩu Đản thấy cô không cho đi liền giận dỗi không thèm nhìn cô, ôm lấy em trai nằm trên giường quay lưng lại với cô.

Thẩm Mỹ Khiết ra ngoài đóng cửa lại, kéo Đại Sinh không nghe lời lùi lại phía sau.

"Đứng xa ra chút, rơi xuống đó là con không gặp được cha nữa đâu." Thẩm Mỹ Khiết dọa Đại Sinh, tay túm lấy áo phía sau cậu để tránh bị ngã.

Đại Sinh hừ một tiếng với cô rồi lùi lại vài bước.

Thuyền nhanh ch.óng lao về phía trước, chẳng bao lâu sau, cô mờ mờ thấy được bến tàu ở bờ đối diện, trên đó đứng dày đặc người.

"Cha ơi!" Đại Sinh nhìn thấy cha trên bờ, đưa tay nhỏ lên miệng hét vọng vào bờ.

"Đợi lát nữa hãy gọi, xa quá cha con không nghe thấy đâu." Thẩm Mỹ Khiết nghe tiếng hét của Đại Sinh thì bảo cậu đợi đến nơi hãy gọi. Bọn họ còn cách bờ một đoạn khá xa, cô còn chưa nhìn rõ bóng người mà Đại Sinh đã nhìn rõ rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.