Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 35
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:07
"Đây là nhà được đơn vị phân phối, nhà công vụ cho gia đình vẫn đang xây, đợi xây xong sẽ sắp xếp cho mọi người cùng dọn vào." Triệu Nguyên thấy vợ đưa mắt nhìn quanh, đoán được suy nghĩ trong lòng cô nên chủ động giải thích.
Thì ra là vậy. Thẩm Mỹ Khiết gật đầu theo anh vào nhà.
Trong phòng khách, Đại Sinh và Cẩu Đản đang chạy nhảy lung tung, thấy cha vào liền nhào vào lòng cha.
"Cha ơi." Cẩu Đản ôm chân cha, cậu muốn cha bế một cái, nhưng nghĩ đến việc mình lớn thế này rồi còn đòi bế thì có chút không nói ra lời.
"Để cha cất hành lý đã." Triệu Nguyên chuyển cái túi từ tay trái sang tay phải, đưa tay xoa đầu Đại Sinh và Cẩu Đản bảo chúng cứ chơi tiếp đi.
Đại Sinh nghe thấy cha bận việc, liền kéo em trai ra để không làm phiền cha, đợi cha làm xong sẽ tìm cha sau.
"Đại Sinh, Thiết Đầu đâu rồi?" Thẩm Mỹ Khiết đặt hành lý lên ghế, cô nhìn quanh một vòng không thấy Thiết Đầu đâu.
"Thiết Đầu đang ngủ trên giường trong phòng, vừa bế vào phòng là nó ngáp ngắn ngáp dài ngủ khì rồi." Triệu Nguyên thấy vợ tìm con trai út, liền bảo cô nhìn vào căn phòng bên trái.
Thẩm Mỹ Khiết quay đầu nhìn qua cửa kính thấy Thiết Đầu đang ngủ say sưa trên giường, lúc nãy trên xe đã thấy cậu bé có vẻ buồn ngủ, cô đi vệ sinh một lúc là cậu bé ngủ mất rồi.
"Hành lý để ở đâu?" Thẩm Mỹ Khiết thu hồi tầm mắt hỏi nam chính đang nói chuyện với bọn trẻ.
"Cứ để hết vào phòng bọn trẻ đã, lát nữa cô xem cái nào của cô, cái nào của bọn trẻ, cái của cô thì mang vào phòng tôi." Triệu Nguyên nhìn hành lý trong tay, anh không phân biệt được cái nào là của ai.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy phải mang hành lý của mình vào phòng anh, tim cô thắt lại một cái. Cô quên mất đến đảo là phải ngủ chung với nam chính.
Triệu Nguyên rón rén đặt hành lý vào phòng bọn trẻ, bảo vợ ngồi xuống ghế nghỉ một lát, rồi ra xe mang nốt số hành lý còn lại vào.
Thẩm Mỹ Khiết ngồi trên ghế, trong đầu toàn là chuyện ngủ chung. Nam chính tuy đẹp trai thật, nhưng vừa đến đã phải ngủ cùng anh, cô không chấp nhận được. Ở thời đại của cô trước kia, có lẽ do ảnh hưởng từ bố mẹ nên cô có chút bảo thủ.
Phải nói thế nào mới không phải ngủ chung với nam chính đây, cô nghĩ mãi mà chẳng ra cách gì.
Triệu Nguyên cất xong hành lý thấy vợ ngồi thẫn thờ trên ghế, liền đi đến trước mặt cô: "Có phải trong người không khỏe không?"
"Không có, chỉ là ngồi tàu nửa ngày trời nên hơi mệt, tôi nghỉ một lát là khỏe thôi." Thẩm Mỹ Khiết thấy nam chính đứng cạnh mình nhìn chằm chằm, có chút không tự nhiên.
"Vào phòng nghỉ một lát đi, tôi rót cho cô chén nước nóng." Triệu Nguyên nghĩ đến việc hôm nay sóng gió trên biển lớn, người bình thường bị rung lắc trên thuyền chắc là thân thể chịu không nổi.
"Không sao, tôi ngồi một lát là được." Cô đang mải nghĩ cách làm sao để không ngủ chung với nam chính, cô không muốn vào phòng anh.
Thẩm Mỹ Khiết định nói tiếp nhưng thấy nam chính im lặng nhìn mình, không còn vẻ dễ nói chuyện như lúc nãy nữa, bị anh nhìn như vậy cô không tự chủ được mà chùn bước.
Thẩm Mỹ Khiết đi theo sau nam chính vào phòng, trong lòng thầm khinh bỉ vẻ nhát gan của mình, nam chính rõ ràng chưa nói câu nào mà cô đã ngoan ngoãn nghe lời rồi.
Làm sao cô biết được, Triệu Nguyên đã trải qua biết bao nhiêu lần tuyển chọn tàn khốc, thực hiện vô số nhiệm vụ, sớm đã rèn luyện được một luồng khí thế lẫm liệt, bình thường chỉ cần anh nghiêm mặt là đám lính dưới trướng chẳng ai dám thở mạnh.
"Tôi muốn rửa mặt một chút." Thẩm Mỹ Khiết xách hành lý vào phòng, cách bày biện và đồ đạc trong phòng chắc là phòng của nam chính.
"Cứ để hành lý đó đi." Triệu Nguyên bảo cô để hành lý xuống rồi đi theo anh ra ngoài, bảo cô đứng đợi ở chỗ bồn rửa mặt, anh xoay người ra sân múc một chậu nước giếng rồi xách thêm một ấm nước nóng.
"Trên giá là chậu rửa mặt, dưới cùng là chậu rửa chân." Triệu Nguyên chỉ rõ khăn rửa mặt để đâu, khăn rửa chân để đâu, rồi đóng cửa lại.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn cánh cửa đóng kín, sao anh biết cô muốn rửa chân nhỉ? Mang theo thắc mắc cô dùng tay vốc nước rửa mặt chứ không dùng khăn trên giá.
Ngâm chân xong, cô đổ nước vào bồn, xỏ đôi dép vải to của nam chính đi vào phòng. Vừa mới ra khỏi cửa đã nghe thấy Đại Sinh đang nép vào lòng nam chính nói thầm chuyện gì đó, tiếng hơi nhỏ cô nghe không rõ.
Thẩm Mỹ Khiết thấy hai cha con đang nhìn mình, liền mỉm cười với họ rồi vào phòng, có chút không tự nhiên ngồi xuống giường của nam chính.
Quay đầu nhìn cái giường dưới m.ô.n.g mình, lại nhìn cái cửa sổ được rèm che kín mít, nội tâm cô đấu tranh một hồi nhưng không cưỡng lại được sự mệt mỏi đang bủa vây, liền vén chăn nằm xuống giường.
Chiếc chăn mỏng trên giường thoảng mùi nắng, không có mùi hôi như cô tưởng tượng. Nằm xuống giường, cơn buồn ngủ ập đến, cô chìm vào giấc ngủ.
Bên ngoài, Đại Sinh đang kéo cha nói thầm, nói rằng cậu rất nhớ cha, nói xong khuôn mặt nhỏ nhắn hơi đỏ lên.
"Cha ơi, con cũng nhớ cha nữa." Cẩu Đản ở bên cạnh nghe anh nói nhớ cha, sợ cha tưởng mình không nhớ cha nên cũng vội vàng nói theo.
"Cha cũng nhớ các con lắm." Triệu Nguyên nghe hai đứa trẻ không ngừng nói nhớ mình, liền ôm chúng vào lòng. Hơn một năm không gặp bọn trẻ, anh cũng rất nhớ chúng.
"Cha ơi, sau này chúng con không về nữa ạ?" Đại Sinh từ trong lòng cha ngước đầu lên hỏi.
"Tạm thời không về, Đại Sinh muốn về nhà à?" Triệu Nguyên hỏi con trai cả.
Đại Sinh lắc đầu, cậu muốn ở bên cha, cậu không muốn về.
"Cha ơi, vậy bao giờ bà ta đi?" Cẩu Đản trong lòng cha hỏi.
"Bà ta?" Triệu Nguyên không hiểu con trai út đang nói ai.
Cẩu Đản đưa tay chỉ về phía căn phòng người phụ nữ kia đang ngủ.
"Cẩu Đản, trước kia cha đã nói với con thế nào?" Triệu Nguyên thấy con trai út chỉ tay vào phòng mới hiểu người con nói là ai, thấy con xưng hô như vậy, anh cau mày lại.
Cẩu Đản thấy cha có vẻ giận, liền túm c.h.ặ.t lấy áo cha không buông, cái miệng nhỏ mếu máo, mắt đỏ hoe nhìn cha.
"Cha ơi, trước kia bà ta toàn đ.á.n.h con và anh..." Cẩu Đản khóc lóc kể lể lúc cha không có nhà, bà ta đã đối xử với cậu và anh như thế nào.
Đại Sinh thấy em trai khóc nói không ra hơi, liền bổ sung thêm ở bên cạnh.
"Sau đó cô ấy làm đồ ăn cho các con, lại dẫn các con đi mua quần áo à?" Triệu Nguyên hỏi.
Đại Sinh gật đầu xác nhận.
"Cha biết rồi, Đại Sinh con ở nhà trông em, cha đi lấy cơm." Triệu Nguyên đã biết đầu đuôi câu chuyện, nhìn bầu trời bên ngoài dần tối sầm, anh nhìn đồng hồ trên tường, căng tin sắp đóng cửa rồi.
