Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 50
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:09
Cẩu Đản vừa khóc vừa lắc đầu, không nói gì, liếc nhìn cái khăn dính một mảng m.á.u lớn.
"Đi rửa tay đi con." Thẩm Mỹ Khiết cứ ngỡ nó bị m.á.u trên khăn làm cho sợ, liền đưa tay xoa đầu Cẩu Đản, bảo nó đừng khóc nữa m.á.u không chảy nữa rồi.
"Sao con lại làm mũi chảy m.á.u thế này." Thẩm Mỹ Khiết nắm lấy bàn tay nhỏ của nó rửa sạch vết m.á.u trên đó.
"Cẩu Đản và Thiết Đầu chơi trên giường, Cẩu Đản không cẩn thận bị ngã xuống giường ạ." Đại Sinh kể lại đầu đuôi chuyện Cẩu Đản bước hụt chân từ trên giường như thế nào.
"Lần sau cẩn thận chút nhé, trên giường đừng có nhảy nhót." Thẩm Mỹ Khiết nghe chuyện Cẩu Đản bị chảy m.á.u mũi như vậy, vừa xót lại vừa buồn cười.
Cẩu Đản rầu rĩ gật đầu, cũng chẳng buồn nói chuyện.
"Vào phòng ngủ một lát đi con." Cẩu Đản chảy nhiều m.á.u như vậy, lát nữa chắc sẽ bị ch.óng mặt cho xem.
"Đại Sinh, con cũng ngủ một lát đi." Bảo Đại Sinh đang đứng bên cạnh cũng vào phòng ngủ trưa, buổi chiều cũng chẳng có việc gì.
Đuổi cả ba đứa trẻ lên giường ngủ trưa xong, cô giặt sạch chỗ quần áo còn lại rồi phơi lên dây, tắm một cái rồi vào phòng ngủ.
Mấy ngày tiếp theo, Thẩm Mỹ Khiết dắt bọn trẻ đi tham quan hết tất cả những chỗ lớn nhỏ trong căn cứ.
"Mỹ Khiết, mau mở cửa!" Ngô Quyên gõ cửa hai tiếng thấy không ai thưa, lại chạy về sân nhà mình gọi vọng sang bên này.
Thẩm Mỹ Khiết đang dắt bọn trẻ ngủ trưa, vừa mới nằm xuống không lâu đã nghe thấy giọng thím Quyên, cô mặc quần áo vào rồi đẩy cửa phòng khách ra.
"Thím Quyên ơi, có chuyện gì thế ạ?"
"Cháu mau mở cửa đi, mở cửa rồi nói." Ngô Quyên nghe thấy tiếng cô trong sân liền mừng rỡ, bảo cô mau mở cửa.
Thẩm Mỹ Khiết băng qua sân kéo cánh cửa lớn ra, thấy thím Quyên vẻ mặt hớt hải nói: "Mỹ Khiết, thím nghe ông nhà thím nói, Đoàn trưởng Triệu về rồi, bây giờ đang ở bệnh viện, nghe nói bị thương khá nặng, cháu mau qua xem sao."
Chính ủy Diệp lúc đó còn đặc biệt dặn thím đừng nói, bản thân Đoàn trưởng Triệu không cho nói.
Chuyện này sao mà không nói cho được, không nói thì ai đi chăm sóc, mấy cô y tá trong bệnh viện có vài cô chẳng đàng hoàng đâu.
"Anh ấy bị thương ạ?" Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy Triệu Nguyên bị thương nặng, trong lòng giật thót, không lẽ xảy ra chuyện gì sao.
"Cháu mau qua xem đi, bọn trẻ để thím trông cho." Ngô Quyên thấy cô đứng đực ra đó thì có chút sốt ruột, sao còn đứng ngây ra thế.
"Cháu làm phiền thím ạ, cháu dắt theo cả Thiết Đầu đi, không thì lát nữa nó tỉnh dậy lại khóc." Thẩm Mỹ Khiết cài lại cúc áo, quay vào phòng bế Thiết Đầu lên rồi vội vã chạy tới bệnh viện.
Đến bệnh viện hỏi y tá số phòng bệnh của Triệu Nguyên, cô bế Thiết Đầu đứng trước cửa phòng bệnh, đưa tay gõ cửa.
"Vào đi." Giọng Triệu Nguyên từ trong phòng bệnh truyền ra.
"Sao em lại tới đây!" Triệu Nguyên thấy Thẩm Mỹ Khiết bế con xuất hiện ở cửa, vẻ ngạc nhiên thoáng qua trên mặt.
"Chị dâu." Tôn Vĩ thấy chị dâu tới, rót nước xong thì gọi một tiếng, rồi để lại không gian cho hai người còn mình thì ra đứng gác ngoài cửa.
"Thím Quyên nói anh bị thương, em dắt con qua thăm anh, anh bị thương ở đâu ạ?" Thẩm Mỹ Khiết thấy ngoài sắc mặt có chút nhợt nhạt ra, những chỗ lộ ra bên ngoài của anh không giống như bị thương.
"Sau lưng." Triệu Nguyên đơn giản nói hai chữ.
Bị thương ở lưng mà cũng phải nằm viện ư? Chắc không phải là vết thương nhỏ đơn giản rồi.
Vì anh không muốn nói nên cô cũng không gặng hỏi thêm, bầu không khí trở nên im lặng.
"Đại Sinh và các con dạo này có ngoan không?" Triệu Nguyên thấy cô bế Thiết Đầu ngồi trên ghế băng không nói lời nào, liền mở lời hỏi.
"Ngoan ạ, chỉ là mấy hôm trước Cẩu Đản ngã từ trên giường xuống bị dập mũi thôi." Cẩu Đản ngã không nhẹ, trên mũi vẫn còn chút trầy xước, hai ngày nay mới bắt đầu đóng vảy.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không nói gì, cứ ngỡ anh đang lo cho Cẩu Đản, đang định lên tiếng thì cửa phòng bệnh bị đẩy ra.
Một nữ bác sĩ trẻ bước vào phòng.
Tác giả có lời muốn nói: Các tiên nữ đã để mọi người đợi lâu rồi, chương này để lại bình luận sẽ có bao lì xì nhé. Chương ba vào mười hai giờ trưa, sáu giờ chiều vẫn là chương kép. Mấy ngày nay nếu không có gì bất ngờ đều sẽ là ba chương, yêu mọi người, moa moa.
"Bác sĩ Lưu, Viện trưởng gọi cô kìa." Nữ bác sĩ trẻ vừa bước vào phòng bệnh đã bị cô y tá ngoài hành lang gọi lại.
"Đến đây." Lưu Tĩnh nói với hai người trong phòng bệnh một tiếng "đợi lát tôi quay lại" rồi đi ra ngoài trước.
"Viện trưởng gọi tôi có việc gì thế?" Lưu Tĩnh gấp bệnh án lại, cô đang định đi xem bệnh nhân có bị sốt hay không.
"Viện trưởng bảo cô qua đó, những cái khác không nói gì cả." Viện trưởng chỉ bảo cô ấy gọi bác sĩ Lưu, bảo cô ấy mau qua đó.
Trong phòng, Thẩm Mỹ Khiết nhìn theo nữ bác sĩ vừa vào đã quay đầu đi ra, cô vừa nghe y tá bên ngoài gọi cô ấy là bác sĩ Lưu, chẳng lẽ là nữ chính Lưu Tĩnh.
Bác sĩ vừa rồi đeo khẩu trang nên cô cũng không nhìn rõ mặt cô ấy ra sao, cô quay đầu liếc nhìn Triệu Nguyên trên giường.
"Cẩu Đản bây giờ không sao rồi ạ, chỉ là trên mặt còn chút trầy xước thôi." Thẩm Mỹ Khiết nói nốt câu chuyện vừa bị ngắt quãng lúc nãy.
Triệu Nguyên gật đầu, đột nhiên mày hơi nhíu lại, nói với Thẩm Mỹ Khiết đang bế Thiết Đầu: "Em dắt con ra ngoài một lát đi, gọi Tôn Vĩ vào đây cho anh."
Thẩm Mỹ Khiết có chút không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn làm theo lời anh bế con đứng dậy ra cửa gọi người.
"Chị dâu." Tôn Vĩ đang đứng ở cửa, nghe tiếng mở cửa thấy chị dâu bế con ra, liền vội vàng gọi một tiếng.
"Anh ấy gọi chú vào đấy." Thẩm Mỹ Khiết bế con đứng ra ngoài cửa chờ.
Lưu Vĩ nghe thấy Đoàn trưởng gọi mình không dám chậm trễ liền vào ngay, vừa vào đã thấy Đoàn trưởng đang định chống giường ngồi dậy liền vội vàng tới đỡ.
"Đoàn trưởng, bác sĩ bảo rồi, anh không được cử động, phải đợi vết thương đóng vảy đã." Tôn Vĩ tiến tới đỡ Đoàn trưởng tựa vào giường. Bác sĩ nói vết thương do s.ú.n.g b.ắ.n chỉ còn một chút nữa là gần tới tim rồi, phải chăm sóc thật tốt, vạn lần không được cẩu thả.
"Chú lấy cái đồ dưới gầm giường đưa cho anh." Triệu Nguyên bảo anh ta lấy cái đồ dưới gầm giường cho mình.
"Đoàn trưởng để tôi giúp anh." Tôn Vĩ vừa nghe là biết ngay Đoàn trưởng bị buồn đi vệ sinh rồi, liền cúi người lấy cái bô dưới gầm giường ra.
Triệu Nguyên: "..." Mặt đen xì như nhọ nồi.
"Chú ra ngoài đi, lát nữa hãy vào." Triệu Nguyên khó nhọc đón lấy cái đồ trong tay anh ta rồi đuổi anh ta ra ngoài."
