Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 57
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:10
"Đơn vị nói rồi, lần này đợi cậu khỏi hẳn mới được về." Chính ủy Diệp kéo cái ghế đẩu bên cạnh ngồi xuống, mang lời nhắn của cấp trên tới.
Chuyện ở đơn vị đã có Tiểu Lý lo, những chuyện còn lại cũng không cần anh phải bận tâm, Triệu Nguyên lắng nghe sự sắp xếp của đơn vị.
"Cậu cứ yên tâm mà dưỡng thương, đợi cậu ra viện, để dì cậu nấu một bàn thật ngon tẩm bổ cho." Chính ủy Diệp rất hài lòng với tay nghề của vợ mình.
"Thời gian qua làm phiền chú Diệp và dì quá ạ, đợi anh ấy khỏi hẳn, mời chú và dì qua nhà chơi, nếm thử tay nghề của cháu." Thẩm Mỹ Khiết nhớ tới lúc trước nam chính nói đợi bận xong đợt này sẽ mời dì Quyên và gia đình qua nhà ăn cơm.
Không ngờ anh đi ra ngoài một chuyến về lại bị thương, đợi anh khỏi hẳn vừa hay mời gia đình dì Quyên qua ăn một bữa, cảm ơn sự chăm sóc bấy lâu nay của họ.
"Được, vậy đến lúc đó chúng ta sẽ đợi nếm thử tay nghề của Tiểu Thẩm." Chính ủy Diệp cười nói với Thẩm Mỹ Khiết. Mấy ngày nay ông về nhà, bà nhà cứ bên tai khen vợ Triệu Nguyên không ngớt, nói cô là người biết làm lụng, biết vun vén gia đình, lại không kiêu kỳ, ba đứa nhỏ được chăm sóc sạch sẽ tinh tươm.
Thẩm Mỹ Khiết mỉm cười đồng ý.
"Dì cháu vẫn đang đợi chú ở nhà, chú về trước đây, cậu ở bệnh viện yên tâm dưỡng bệnh." Chính ủy Diệp ở lại phòng bệnh thêm một lát, tìm hiểu tình hình bệnh tật của Triệu Nguyên và nói về những sắp xếp tiếp theo của đơn vị. Trời bên ngoài không còn sớm nữa, vợ ở nhà chắc đang sốt ruột rồi.
Chính ủy Diệp đi rồi, Tôn Vĩ chủ động ra đứng ngoài cửa, không làm phiền đoàn trưởng và chị dâu trong phòng.
"Thời gian không còn sớm nữa, em dẫn mấy đứa nhỏ về trước đi." Triệu Nguyên nói chuyện với Đại Sinh bọn nhỏ một lát, nhìn sắc trời bên ngoài rồi lên tiếng.
"Đại Sinh, về thôi con." Thẩm Mỹ Khiết không đáp lời anh, tiến lên kéo kéo Đại Sinh bên giường.
"Con muốn ở với cha." Đại Sinh lắc đầu với cô, không hề hất tay cô ra như mọi khi.
Thẩm Mỹ Khiết nắm tay Đại Sinh không buông, liếc nhìn Triệu Nguyên trên giường để anh tự xem, không phải cô không muốn về mà là mấy đứa nhỏ không muốn đi.
"Ngoan, ngày mai lại đến." Triệu Nguyên nén nỗi khó chịu, đưa tay xoa xoa đầu Đại Sinh.
"Dạ cha." Đại Sinh rơm rớm nước mắt gật đầu, nó muốn làm một đứa trẻ ngoan.
Thẩm Mỹ Khiết thấy giải quyết xong Đại Sinh thì thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần Đại Sinh chịu về thì Cẩu Đản cơ bản không có vấn đề gì, Thiết Đầu thì lại càng không cần phải nói.
"Ngày mai chắc em sẽ đến muộn một chút, anh có việc gì gấp thì cứ bảo Tiểu Tôn nói với em." Ngày mai cô muốn đi hợp tác xã xem có mua được vải không.
"Trong nhà bận thì không cần qua đâu, Tiểu Tôn ở đây rồi." Từ nhà đến bệnh viện có một đoạn đường, trời nắng nóng cô cứ dắt con chạy đi chạy lại mỗi ngày, khổ thân ra.
Đại Sinh nghe lời cha nói, bàn tay đang dắt em trai siết c.h.ặ.t lại, miệng mếu máo, nó muốn đến thăm cha.
Thẩm Mỹ Khiết liếc thấy vẻ mặt của Đại Sinh, biết thằng bé ngày mai muốn đến, liền nói: "Bận xong mẹ sẽ dẫn các con đến, đi thôi."
Kim giờ trên đồng hồ treo trong phòng bệnh đã chỉ số tám, về còn phải tắm rửa dọn dẹp, lại còn cả đoạn đường phải đi, không thể trì hoãn thêm nữa.
Triệu Nguyên bảo Tiểu Tôn ngoài cửa đưa mẹ con cô về.
Tiểu Tôn bế Cẩu Đản dưới đất lên, dắt Đại Sinh đưa chị dâu về.
Buổi tối hành lang bệnh viện không một bóng người, chỉ có lác đác vài y tá. Họ vừa đi, mấy y tá tụm năm tụm ba bắt đầu xì xào bàn tán.
Cô y tá đứng ngoài cùng lên tiếng: "Thấy không, người phụ nữ bế con đi phía trước chính là vợ Đoàn trưởng Triệu phòng 203 đấy."
Mấy y tá nhìn theo bóng lưng thon thả ngoài cửa bệnh viện, nghĩ đến dáng vẻ người phụ nữ vừa thấy, chẳng trách có thể trở thành vợ Đoàn trưởng Triệu.
Một y tá đứng giữa có chút không tin nổi hỏi: "Chẳng phải chị Trương nói anh ấy chưa có đối tượng sao?"
"Chị Trương nghe ngóng nhầm rồi, hôm nay Tiểu Thái đi đưa cơm, nghe thấy Đoàn trưởng Triệu chủ động nhắc đến vợ mình, rồi không lâu sau đã thấy vợ anh ấy dắt con vào rồi."
Những người khác nghe vậy mới tin.
"Tôi còn biết một chuyện nữa, là nghe đồn thôi, các cô không được nói ra ngoài đâu nhé." Một y tá trong đó ra vẻ thần bí nói.
"Chị mau nói đi, chúng em hứa sẽ không nói." Những y tá khác thấy vẻ mặt cô ta như sắp tiết lộ bí mật lớn, đều tỏ vẻ nôn nóng.
"Tôi nghe tin vỉa hè, hình như có lần viện trưởng uống say lỡ lời, viện trưởng hài lòng với Đoàn trưởng Triệu lắm, có khi lần này điều con gái ông ấy về đây là vì Đoàn trưởng Triệu đấy."
"Thật sao?" Các y tá khác nghe vậy kinh ngạc đến há hốc mồm.
Lưu Tĩnh đứng sau lưng họ nghe họ hào hứng bàn tán về cha mình và mình, thần sắc hơi lạnh, đi tới trước mặt họ đặt bệnh án trong tay xuống.
"Nước truyền giường 106 hết rồi, mang t.h.u.ố.c qua kịp thời đi, giường 208 gọi mấy tiếng rồi mà không thấy ai qua cả."
Y tá thấy cô liền ngượng ngùng chào một tiếng bác sĩ Lưu.
"Còn đứng đó làm gì? Muốn tôi mang qua à?" Lưu Tĩnh thấy họ không có phản ứng liền hỏi ngược lại.
Mấy y tá nghe vậy vội vàng tản ra.
Lưu Tĩnh quay lại phòng khám đặt bệnh án lên bàn, nghĩ đến lời y tá vừa nói, lại nhớ đến việc trước đây cha từng nhắc đến Đoàn trưởng Triệu trước mặt mình. Cô đứng dậy đẩy cửa, đi đến phòng cuối cùng ở tầng một đưa tay gõ cửa.
"Vào đi." Lưu Kiến Quốc đang viết tổng kết bệnh án tháng này.
"Muộn thế này rồi mà vẫn chưa về à." Lưu Kiến Quốc thấy là con gái, hôm nay chẳng phải cô không trực sao? Sao vẫn còn ở bệnh viện. Ông đặt b.út xuống bảo cô ngồi.
"Vẫn còn mấy bệnh nhân tình hình hơi tái phát cần theo dõi ạ." Lưu Tĩnh thấy cha đang bận, bảo ông cứ viết tiếp đi.
"Muộn thế này tìm cha có việc gì không?" Lưu Kiến Quốc bảo con gái nói trước, việc trong tay ông không vội, từ khi con gái đi học trường quân y hai cha con ít có cơ hội ngồi nói chuyện với nhau.
"Cha, sao tự nhiên lại điều con về đây ạ?" Lưu Tĩnh mở lời hỏi.
"Chẳng phải trước đây đã nói rồi sao, ở đây thiếu người." Lưu Kiến Quốc thấy con gái hỏi vậy thì hơi ngạc nhiên, cô đến đây chỉ để hỏi chuyện này thôi sao.
"Không phải vì nguyên nhân nào khác ạ?" Lưu Tĩnh nghĩ đến chuyện vừa nghe được, môi mím nhẹ.
"Sao lại hỏi vậy?" Lưu Kiến Quốc nhìn con gái hỏi.
"Cha điều con về có phải là vì Đoàn trưởng Triệu đó không?" Lưu Tĩnh nói thẳng luôn, không vòng vo với cha mình nữa.
