Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 62

Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:11

Vừa bước vào nhà đã thấy Đại Sinh và Cẩu Đản đang chơi ngoài sân, còn Thiết Đầu thì đang ôm lấy bắp chân của Triệu Nguyên, ngửa đầu khóc rất t.h.ả.m thiết.

“Thiết Đầu không thấy em đâu nên đang khóc đòi em đấy.” Triệu Nguyên thấy cô nhìn mình và Thiết Đầu với vẻ thắc mắc, bèn ho một tiếng rồi nói.

Thiết Đầu thấy cô về thì càng khóc to hơn, đôi chân ngắn cũn cỡn lảo đảo đi về phía cô.

Tay cô đang ôm đống vải nên không rảnh để bế thằng bé. Đúng lúc cô đang lưỡng lự thì Triệu Nguyên đưa tay đón lấy xấp vải trong lòng cô.

“Vết thương của anh...” Vết thương của anh chưa lành, mà vải cô mua nhiều nên bế cũng khá nặng.

“Không sao.” Triệu Nguyên mang xấp vải vào trong nhà.

“Tổ tông của mẹ ơi.” Thẩm Mỹ Khiết thấy anh vào phòng liền cúi xuống bế Thiết Đầu đang khóc nức nở lên. Cái thằng bé này giờ ngày nào cũng bám lấy cô thế này thì không ổn rồi.

“Ngoan, không khóc nữa.” Thẩm Mỹ Khiết dùng tay lau nước mắt trên mặt thằng bé. Thấy nó vẫn còn thút thít, cô bèn ngâm nga mấy giai điệu mà ngày xưa mẹ cô vẫn thường dùng để dỗ dành mỗi khi cô không ngoan.

Triệu Nguyên vừa đi ra sân đã nghe thấy giọng cô đang ôm Thiết Đầu, miệng ngân nga một giai điệu mà anh chưa từng nghe qua. Thần sắc anh hơi khựng lại, đứng im tại chỗ không nhúc nhích, lặng lẽ lắng nghe cô đổi hết điệu này sang điệu khác.

Cho đến khi Thiết Đầu trong lòng cô thôi không khóc nữa, anh mới hướng về phía Thẩm Mỹ Khiết đang quay lưng về phía mình mà nói: “Đồng hồ em có mang theo không?”

Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy giọng của Triệu Nguyên thì giật mình, bế Thiết Đầu quay người lại. Thấy anh đang đứng ở cửa phòng khách nhìn mình và Thiết Đầu, cô ngẩn ra. Chẳng phải anh vào phòng rồi sao? Sao lại ra đây? Những điệu nhạc cô vừa hát anh đều nghe thấy hết rồi à?

Chắc là chưa nghe thấy đâu, anh đứng xa thế kia, cô lại hát nhỏ nữa, sẽ không đâu... Thẩm Mỹ Khiết tự an ủi mình. Nhưng nghĩ lại câu hỏi vừa rồi của anh, sao tự nhiên anh lại hỏi đến đồng hồ nhỉ?

“Anh nói chiếc đồng hồ mua trước khi kết hôn sao?” Thẩm Mỹ Khiết lên tiếng. Trước khi kết hôn với nguyên chủ, nam chính đã mua tặng nguyên chủ một chiếc đồng hồ đeo tay.

Triệu Nguyên nghe cô nói vậy, chỉ nhìn cô mà không lên tiếng.

(Lời tác giả: Hẹn gặp lại vào 6 giờ chiều, bao lì xì Tết Nguyên Tiêu đã phát xong, mọi người kiểm tra nhé, yêu các bạn, moa moa.)

Thẩm Mỹ Khiết bế Thiết Đầu, thấy Triệu Nguyên cứ nhìn mình chằm chằm mà không nói lời nào. Vì vừa nãy có ngâm nga mấy câu hát nên cô cũng không chắc anh có nghe thấy không, trong lòng có chút chột dạ.

“Đồng hồ em có mang theo, bây giờ anh cần luôn không?” Thẩm Mỹ Khiết chủ động hỏi. Lúc thu dọn đồ đạc của nguyên chủ, cô có thấy chiếc đồng hồ đó, vì không biết khi nào mới quay về được nên cô đã mang theo luôn.

“Lúc nào rảnh em tìm ra đây, để anh lên dây cót cho nó.” Triệu Nguyên thấy thần sắc cô không có chút gì bất thường, nói xong liền quay người vào phòng.

“Đều tại cái đồ quỷ nhỏ hay nhõng nhẽo này đấy.” Thẩm Mỹ Khiết bẹo má Thiết Đầu đang phun nước bọt phì phì. Cô cứ tưởng mình đã lộ sơ hở ở đâu rồi, hôm nay cũng là một bài học cho cô. Sau này khi có Triệu Nguyên ở nhà, cô tuyệt đối không được làm bất cứ điều gì liên quan đến thời đại của cô nữa.

Với sự tinh tường của nam chính, đôi khi chỉ một chi tiết vô tình mà chính cô cũng không nhận ra cũng có thể khiến anh nghi ngờ.

“Đại Sinh, các con đào đất làm gì đấy?” Thẩm Mỹ Khiết đặt Thiết Đầu xuống đất để thằng bé tự tập đi. Ở góc sân, Đại Sinh và Cẩu Đản đang cầm xẻng đào bới gì đó.

Lời vừa dứt, cô đã thấy Cẩu Đản bốc một nắm bùn trong tay nặn thành một cái hộp nhỏ, rồi ném mạnh xuống con đường lát gạch trong sân. Một tiếng “chát” vang lên, thằng bé cười nắc nẻ.

Thẩm Mỹ Khiết: “......”

Bọn trẻ đây là đang nghịch bùn sao?

Thiết Đầu đang lảo đảo đi trong sân cũng nghe thấy tiếng động đó, sợ đến mức chụm hai tay lại đứng im một chỗ. Một lúc sau, nó lại lẫm chẫm đi về phía các anh.

Thẩm Mỹ Khiết thấy Thiết Đầu muốn đi về phía Cẩu Đản, nhìn cái điệu bộ kia là muốn tham gia rồi, cô vội vàng bế thốc thằng bé lên. Thiết Đầu còn nhỏ, ngộ nhỡ nó nhét bùn vào miệng thì cái cảnh tượng đó... cô không dám nghĩ tiếp.

“Cẩu Đản, con và Đại Sinh cẩn thận nhé, đừng làm bẩn quần áo.” Thẩm Mỹ Khiết nói xong liền bế Thiết Đầu đang ư ử trong lòng vào nhà.

Đặt Thiết Đầu vào phòng rồi đóng cửa lại để thằng bé tự chơi một góc, cô phải tìm chiếc đồng hồ của nguyên chủ ra đưa cho nam chính ngay, kẻo lát nữa anh lại hỏi chuyện khác.

Lục lọi đống hành lý mang theo nhưng không thấy, không đúng, cô nhớ là mình đã để nó ở đâu rồi mà? Cô nhớ rõ là có mang theo, để trong một cái áo khoác xanh, chẳng lẽ bị rơi mất rồi?

Nghĩ đến đây, tim cô đập nhanh hơn, mồ hôi sau lưng cũng toát ra.

Cô lôi hết quần áo ra lật tìm từng cái một, mãi cho đến cái cuối cùng là một chiếc áo đen, tay cô chạm vào một vật cứng. Là đồng hồ!

Hú hồn, cô cứ tưởng là bị mất rồi chứ.

Thiết Đầu ở bên cạnh thấy thứ cô đang cầm trên tay, bèn níu lấy ống quần cô, ngón tay nhỏ chỉ vào chiếc đồng hồ trong tay cô mồm đòi lấy.

“Con cầm cái này sang cho cha con đi.” Thẩm Mỹ Khiết nhìn thấy cái điệu bộ đòi đeo của nó, bèn l.ồ.ng chiếc đồng hồ vào cánh tay nhỏ bé, cài dây vào nấc trong cùng rồi nhẹ nhàng đóng lại.

Thiết Đầu tò mò đưa tay sờ sờ chiếc đồng hồ trên tay, chốc chốc lại cúi đầu nhìn, đợi đến khi chơi chán mới lững thững bước đôi chân ngắn đi ra ngoài.

Thẩm Mỹ Khiết đi theo sau Thiết Đầu để đề phòng thằng bé bị ngã.

Triệu Nguyên đang tựa vào đầu giường lật xem cuốn sách đỏ, nghe thấy tiếng bước chân ở cửa bèn ngước mắt nhìn lên. Anh thấy Thiết Đầu đẩy cửa vào, vẫy vẫy cái tay nhỏ, trên cánh tay phải là một chiếc đồng hồ to tướng.

Triệu Nguyên: “.......”

“Đồng hồ anh lên dây cót xong thì bảo em một tiếng.” Hôm nay Triệu Nguyên nhắc đến chiếc đồng hồ cũng đã giải quyết được vấn đề khiến cô đau đầu mấy ngày nay.

Trong nhà chỉ có một chiếc đồng hồ treo trên tường ở phòng khách. Vì không có điện thoại, nhiều khi nửa đêm tỉnh dậy cô cũng chẳng biết là mấy giờ, ban ngày muốn xem giờ cũng phải chạy ra tận phòng khách.

Hôm nay nam chính nhắc đến chiếc đồng hồ này cô mới nhớ ra, sau này đeo nó lên tay là giải quyết được mọi chuyện rồi.

Triệu Nguyên “ừ” một tiếng, giữ lấy Thiết Đầu đang lảo đảo đi tới trước mặt mình, đưa tay định tháo chiếc đồng hồ trên tay thằng bé ra.

Tay anh vừa chạm vào tay Thiết Đầu, thằng bé đã há miệng kêu lên một tiếng, phun đầy nước bọt lên mặt anh.

Thẩm Mỹ Khiết đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này, vội cúi đầu nén cười, ho nhẹ một tiếng rồi tiến lên bế Thiết Đầu lùi lại, đưa tay đón lấy chiếc đồng hồ trên tay nó.

Thiết Đầu giữ khư khư chiếc đồng hồ không cho ai chạm vào, hễ ai động vào là nó lại la lên. Thẩm Mỹ Khiết thử hai lần đều không thành công.

“Cứ để nó đeo đi.” Triệu Nguyên thấy Thiết Đầu nhất quyết không cho chạm vào nên cũng không vội đòi, ý định ban đầu của anh cũng không phải là lấy chiếc đồng hồ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.