Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 66
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:12
“Nước xong rồi đây ạ.” Thẩm Mỹ Khiết vừa vào phòng đã thấy anh đang quay lưng về phía cô tìm quần áo trong tủ.
Triệu Nguyên thấy cô đặt chậu nước lên bàn, vắt khô khăn rồi nhìn anh ra hiệu cho anh cởi áo ra.
“Anh cởi áo ra đi, rồi ngồi xuống ghế đẩu ấy.” Thẩm Mỹ Khiết cầm chiếc khăn đã vắt khô đi tới cạnh anh. Anh cao quá, đứng lau cho anh thì hơi vất vả.
Nói xong một lúc mới thấy anh động đậy, anh quay lưng về phía cô ngồi xuống ghế, khó khăn giơ tay cởi cúc áo, động tác rất chậm chạp.
Thẩm Mỹ Khiết đứng phía sau nhìn anh vất vả cởi cúc, nghĩ bụng đằng nào cũng lau người cho anh rồi, giúp anh cởi cúc chắc cũng chẳng sao.
“Anh cầm lấy khăn đi.” Thẩm Mỹ Khiết nhét chiếc khăn vào tay anh, rồi đi ra phía trước giúp anh cởi cúc áo sơ mi.
Thẩm Mỹ Khiết có chút căng thẳng, tim đập nhanh hơn, đây là lần đầu tiên cô cởi áo cho đàn ông. Từng chiếc cúc từng chiếc cúc một được cô tháo ra.
Ánh mắt Triệu Nguyên dừng lại ở bàn tay đang run rẩy của cô khi cởi cúc áo, rồi di chuyển lên gương mặt cô, thấy sắc mặt cô đang dần đỏ lên.
“Anh giơ tay lên đi.” Thẩm Mỹ Khiết cởi hết cúc áo sơ mi, trước n.g.ự.c anh quấn một lớp băng gạc trắng toát. Dư quang cô thoáng thấy những khối cơ bụng săn chắc, bèn vội vàng dời tầm mắt, bảo anh giơ tay lên để dễ dàng cởi áo ra.
Cô đón lấy chiếc khăn từ tay anh, đứng phía sau nhìn tấm lưng với những đường nét rõ rệt và những thớ cơ cuồn cuộn. Thân hình này đúng là quá thu hút rồi. Cô lén nhìn hai cái rồi cố gắng kiểm soát đôi mắt mình. Tay vừa chạm lên lưng anh đã cảm nhận được cơ bắp của anh hơi căng lại.
Tay cầm khăn của cô cũng không dám nhúc nhích, khựng lại một lúc thấy anh không có phản ứng gì mới tránh vết thương đang quấn băng gạc mà nhẹ nhàng lau đi.
Vừa lau xong lưng thì bỗng nghe tiếng “rầm”, cửa bị đẩy ra mạnh bạo. Đại Sinh đứng ở cửa gào lên: “Cha ơi, Thiết Đầu đái dầm rồi!”
Lời của Đại Sinh vừa dứt, hai người trong phòng đồng loạt quay đầu lại. Đại Sinh nhìn cha mình, chẳng lẽ mẹ đang lau lưng cho cha sao?
“Để em sang xem có chuyện gì.” Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy lời Đại Sinh thì trong lòng mừng rỡ, vội nói với Triệu Nguyên bên cạnh.
“Đại Sinh, con qua đây lau lưng cho cha đi.” Thẩm Mỹ Khiết vẫy tay gọi Đại Sinh lại.
Đại Sinh nghe thấy mình được lau lưng cho cha thì vui mừng khôn xiết, miệng cười toe toét chạy vội tới trước mặt hai người.
Thẩm Mỹ Khiết đặt chiếc khăn vào tay Đại Sinh, dặn thằng bé không được lau vào chỗ có băng gạc, dặn dò xong liền nhanh ch.óng rời khỏi phòng.
Triệu Nguyên nhìn bóng dáng Thẩm Mỹ Khiết vội vàng rời đi, rồi liếc nhìn chiếc khăn trong tay Đại Sinh. Anh đưa tay lấy lấy chiếc khăn, xoa đầu Đại Sinh: “Để cha tự làm.”
Đại Sinh thấy cha không cho mình làm, gương mặt nhỏ bé đang tươi cười bỗng xị xuống, đứng nép bên cạnh cha.
Thẩm Mỹ Khiết nhanh chân đi tới phòng của Thiết Đầu, vừa đẩy cửa vào đã thấy Thiết Đầu đang chổng m.ô.n.g bò trên giường khóc lóc t.h.ả.m thiết. Ở bên cạnh, Cẩu Đản đang tìm quần áo cho em trong tủ, khăn trải giường đã bị kéo xộc xệch hết cả.
Thấy cô đến, Thiết Đầu mếu máo, đưa tay đòi bế.
“Đái dầm rồi mà còn mặt mũi nào mà khóc nữa.” Thẩm Mỹ Khiết không bế ngay, m.ô.n.g quần của Thiết Đầu đã ướt sũng rồi. Cô cởi chiếc quần ướt ra cho thằng bé.
Thiết Đầu há miệng khóc thêm hai tiếng thấy cô không dỗ dành, bèn thút thít mũi, vặn vẹo m.ô.n.g không cho cô cởi.
Thẩm Mỹ Khiết đón lấy quần áo từ tay Cẩu Đản, mặc cho Thiết Đầu chiếc quần sạch rồi đặt nó xuống đất, sau đó thu dọn tấm khăn trải giường đã bị ướt.
Thiết Đầu cứ ôm lấy chân cô đòi bế. Thẩm Mỹ Khiết không thèm để ý đến nó, cô đang hơi đau đầu nhìn tấm khăn trải giường ướt sũng trên tay. Thiết Đầu làm ướt tấm khăn mà ba anh em vẫn nằm, tối nay Đại Sinh và Cẩu Đản sẽ không có gì để đắp. Bây giờ tuy là mùa hè nhưng đêm xuống trẻ con cũng rất dễ bị cảm lạnh.
Trong nhà tổng cộng có bốn tấm khăn trải giường, tối nay Trụ T.ử đến nên đã mang tấm còn thừa cho em nó rồi.
Thiết Đầu hậm hực vài tiếng thấy cô không thèm nhìn, bèn thút thít cái mũi nhỏ, vặn m.ô.n.g định leo lên giường.
“Cẩu Đản, con trông Thiết Đầu nhé.” Thẩm Mỹ Khiết bưng tấm khăn bẩn vào nhà vệ sinh ngâm vào chậu nước, rồi đi về phòng mình lấy tấm khăn cô đang dùng mang sang trải lên giường của anh em Đại Sinh.
“Lát nữa con sang gọi Đại Sinh về ngủ nhé.” Thẩm Mỹ Khiết bế Thiết Đầu đang bò qua bò lại trên giường lên định quay về phòng. Còn mấy phút nữa là tắt đèn rồi, Đại Sinh vẫn ở trong phòng Triệu Nguyên chưa ra. Lúc nãy đi ngang qua cô nghe thấy tiếng một lớn một nhỏ đang nói chuyện bên trong, loáng thoáng nghe không rõ.
Thiết Đầu dùng hai tay ôm lấy cổ cô, ngón tay nhỏ chỉ ra ngoài cửa, người rướn về phía trước ra hiệu đòi đi ra ngoài ngay.
Thẩm Mỹ Khiết mỉm cười nhìn Thiết Đầu đang vội vã muốn về phòng trong lòng mình, bế nó đi ra. Cô vừa quay người khép cửa vừa nói: “Vội thế làm gì, là muốn về mau để lại đái dầm tiếp đấy à?”
Cô không để ý thấy cánh cửa phòng sau lưng cũng mở ra, Triệu Nguyên đang dắt Đại Sinh đi ra.
Thiết Đầu nhìn thấy cha, đôi tay nhỏ dang ra về phía anh, miệng gọi: “Cần, cần, cần...”
(Lời tác giả: Hôm nay tôi làm việc online ở nhà, hệ thống gặp sự cố nên cập nhật hơi muộn. Chương tối nay 10 giờ sẽ có, tặng các tiên nữ xinh đẹp nhé, ôm cái nào.)
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy Thiết Đầu mồm cứ đòi "cần", bèn đưa tay vỗ nhẹ vào cái m.ô.n.g nhỏ của nó: “Cần đ.á.n.h m.ô.n.g con thì có.”
Cô bế nó quay người lại, vừa quay lại đã thấy Triệu Nguyên dắt Đại Sinh đứng ngay phía sau.
“Phòng ốc dọn dẹp xong cả rồi, ngủ sớm đi anh.” Thẩm Mỹ Khiết lách người sang một bên ra hiệu cho họ vào phòng.
“Cần... cần...” Khi đi ngang qua cha, bàn tay nhỏ của Thiết Đầu lại vươn về phía cổ anh.
“Đợi cha khỏi rồi cha bế con nhé.” Thẩm Mỹ Khiết cứ tưởng Thiết Đầu đòi Triệu Nguyên bế, anh đang có vết thương nên không bế được, cô bèn đưa tay giữ lấy bàn tay nhỏ của nó.
Bàn tay nhỏ của Thiết Đầu bị giữ lại, gương mặt bé nhỏ cuống quýt cả lên, tiếng "cần cần" trong miệng càng to hơn.
“Thiết Đầu muốn anh bế kìa.” Thẩm Mỹ Khiết thấy Thiết Đầu có vẻ không chịu bỏ cuộc, đành quay đầu nhìn Triệu Nguyên.
“Nó là muốn miếng băng gạc trên người anh đấy.” Triệu Nguyên thấy Thiết Đầu cứ vươn tay về phía cổ áo mình, cúi đầu nhìn thì thấy miếng băng gạc lộ ra ở cổ áo.
Thẩm Mỹ Khiết: “......”
Thiết Đầu là muốn miếng băng gạc của anh sao? Thẩm Mỹ Khiết nhìn theo hướng tay Thiết Đầu, cái nhìn đầu tiên lại là yết hầu đang lên xuống khi Triệu Nguyên nói chuyện. Vùng da đó đầy đặn, khỏe khoắn, phối hợp với gương mặt kia tạo nên một cảm giác "cấm d.ụ.c" khó tả.
Lại nghĩ đến tấm lưng vừa mới nhìn thấy khi nãy, mặt cô bỗng chốc nóng bừng, m.á.u dồn lên mặt. Cô vội vàng dời tầm mắt xuống dưới, nhìn thấy miếng băng gạc lộ ra nơi cổ áo anh.
