Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 69
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:12
Đại Sinh gật đầu đồng ý, đợi cô đi xa rồi mới vào ngồi xổm trước cửa phòng em trai không rời.
“Sao cháu mang nhiều vải thế này, thím quên dặn cháu là không cần mang nhiều vậy đâu.” Ngô Quyên thấy cô mang tất cả vải sang thì dở khóc dở cười. Cả buổi sáng này hai người họ làm sao mà cắt xong được hết các mảnh của Thiết Đầu đã là tốt lắm rồi.
“Không sao ạ, gần mà thím.” Dùng không hết thì lát nữa cô lại ôm về, Thẩm Mỹ Khiết cười nói.
“Đại Sinh và Cẩu Đản không sang à?” Ngô Quyên vào nhà bưng hộp đựng kim chỉ kéo ra đặt sang một bên rồi hỏi.
“Lúc nãy giặt quần áo cháu vô ý làm rách áo của Cẩu Đản, thằng bé đang ở nhà khóc nhè đấy ạ.” Thẩm Mỹ Khiết kể lại chuyện vừa xảy ra.
“Trẻ con đứa nào chẳng thế, quần áo mới mà bị rách là buồn lắm, tối là nó hết ngay thôi.” Ngô Quyên cười nói.
Nói đến đây bà lại nhớ hồi mới đến căn cứ, lúc đó còn chưa có giếng, toàn phải ra sông giặt đồ. Bà vô ý làm bộ quân phục của chồng bị nước cuốn trôi mất, chồng về mắng cho một trận lôi đình, đến tận bây giờ vẫn không cho bà giặt quần áo của ông.
Như thế cũng tốt, bà đỡ được bao nhiêu việc.
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu, nghĩ đến bộ dạng buồn bã của Cẩu Đản, hy vọng đến tối nó sẽ hết buồn.
“Cháu định may cho mỗi đứa một bộ à?” Ngô Quyên nhìn xấp vải cô mang đến rồi hỏi.
“Dạ, cả quần cả áo luôn ạ.”
Ngô Quyên nghe xong thì đã hiểu, bà đưa tay dỡ xấp vải ra: “Cháu chưa từng làm quần áo bao giờ nên thím sẽ không dạy cháu cách vẽ rập đâu, cái đó một sớm một chiều không nói hết được. Thím sẽ chỉ cho cháu cách đơn giản nhất là ướm trực tiếp lên người nhé.”
Ngô Quyên nhớ hồi lần đầu bà học may, người ta cứ nói về rập, lúc đó bà nghe mà cứ như vịt nghe sấm, chẳng hiểu mô tê gì.
“Đầu tiên may cho Thiết Đầu trước, cháu giữ lấy nó đừng để nó động đậy.” Ngô Quyên vào bếp lấy một mẩu than củi đã cháy, dùng than vẽ đường dấu cho dễ giặt sạch mà lại tiện lợi.
Thẩm Mỹ Khiết giữ Thiết Đầu đứng yên ngoan ngoãn.
Ngô Quyên đặt tấm vải trực tiếp lên người Thiết Đầu để ướm. Đầu tiên bà vẽ hai đường thẳng ở chỗ định làm ống tay áo, vừa vẽ vừa giải thích cho Thẩm Mỹ Khiết.
Sau đó bà lại vẽ thêm vài đường ở phần eo của Thiết Đầu, mỗi đường vẽ đều giải thích cẩn thận cho Thẩm Mỹ Khiết hiểu rõ. Sau khi ướm xong trên người Thiết Đầu, cả xấp vải xanh đã đầy những đường kẻ đen.
Thẩm Mỹ Khiết chăm chú nghe thím Quyên giảng giải, đại khái cũng đã hiểu được cách vẽ đường dấu.
“Cháu cứ vẽ theo đường này là có thể dùng kéo được rồi. Khi cắt phải hết sức cẩn thận, phải cắt theo đúng đường đã vẽ. Phần vải thừa thì để sang một bên, lúc khâu quần áo có thể dùng để đệm vào bên trong.” Ngô Quyên nói về cách cắt vải bằng phương pháp đơn giản nhất.
“Chiều nay về cháu thử vẽ của Đại Sinh và Cẩu Đản trước đi nhưng đừng cắt vội, vẽ xong mang sang thím xem cho.” Ngô Quyên nhìn đồng hồ treo tường, đã hơn mười một giờ, đến lúc phải nấu cơm rồi.
“Vâng, vẽ xong cháu sẽ mang sang thím xem ạ.” Thẩm Mỹ Khiết ôm đống vải dưới đất lên chuẩn bị về nấu cơm. Cô và thím Quyên mới chỉ ướm và vẽ xong cho Thiết Đầu thôi mà đã mất hơn hai tiếng đồng hồ rồi.
Thiết Đầu đang ngồi xổm ngoài sân hái cỏ, nghe thấy sắp về liền vặn m.ô.n.g đứng dậy đi theo sau Thẩm Mỹ Khiết về nhà.
“Thím ơi, cháu về đây ạ.” Thẩm Mỹ Khiết bảo thím Quyên cứ ngồi đó không cần tiễn, chỉ có vài bước chân thôi.
Dắt Thiết Đầu đẩy cổng vào nhà, cô đã thấy Cẩu Đản đang cầm chiếc áo rách ngồi ngoài sân, Đại Sinh đứng bên cạnh.
Cẩu Đản vừa thấy cô vào liền quay người đi không nhìn cô.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn cái hành động giận dỗi của đứa trẻ này, Cẩu Đản đây là vẫn còn đang giận sao?
“Đại Sinh, con trông Thiết Đầu nhé.” Thẩm Mỹ Khiết lúc này không rảnh để ý đến Cẩu Đản, thời gian không còn sớm, cô phải nấu cơm trưa ngay, bọn trẻ đều chưa được ăn gì.
Cô đem xấp vải vào phòng cất cẩn thận, rồi đi vo gạo nấu cơm. Đi ngang qua phòng Triệu Nguyên, cô vô ý liếc nhìn một cái thấy anh vẫn còn đang ngủ?
Nghĩ đến vết thương của anh, chẳng lẽ anh thấy không khỏe ở đâu sao.
“Ăn cơm thôi nào.” Thẩm Mỹ Khiết tăng tốc độ xào đại vài món ăn, rồi gọi ba đứa trẻ ở ngoài vào ăn cơm. Nghĩ đến Triệu Nguyên vẫn đang ngủ trong phòng, cô đi tới gõ cửa.
“Cơm chín rồi ạ.”
Đợi một lát nghe thấy bên trong có tiếng động nhỏ như tiếng thức dậy, một lúc sau cửa mở ra, Triệu Nguyên xuất hiện ở cửa.
Thẩm Mỹ Khiết thấy thần sắc anh bình thường, không có gì khác lạ mới yên tâm. Thời tiết nóng nực thế này nếu không cẩn thận là vết thương của anh rất dễ bị nhiễm trùng.
Triệu Nguyên thấy Cẩu Đản đang cầm một chiếc áo đã khô một nửa ngồi trên ghế đẩu không nói một lời.
“Sáng nay lúc giặt quần áo em không cẩn thận làm rách áo của Cẩu Đản ạ.” Thẩm Mỹ Khiết thấy anh nhìn chiếc áo trên tay Cẩu Đản bèn chủ động lên tiếng giải thích.
“Lát nữa ăn xong thì mang vào phòng cha.” Triệu Nguyên nói với Cẩu Đản đang ngồi bất động trên ghế.
Thẩm Mỹ Khiết có chút kinh ngạc nhìn Triệu Nguyên. Anh biết khâu quần áo sao?
Triệu Nguyên liếc thấy thần sắc kinh ngạc của cô, anh vẫn thản nhiên ngồi xuống ghế gắp thức ăn ăn cơm.
Cẩu Đản nghe thấy cha định khâu áo cho mình, đôi mắt nhỏ sáng lên, trên mặt cuối cùng cũng lộ ra nụ cười. Thằng bé đặt chiếc áo xuống ghế rồi cắm cúi ăn cơm.
Thẩm Mỹ Khiết vẫn còn đang trong cơn kinh ngạc về việc Triệu Nguyên biết khâu vá. Trong truyện đâu có nhắc đến nam chính biết làm việc kim chỉ đâu, rốt cuộc anh còn bao nhiêu kỹ năng mà truyện chưa từng đề cập đến nữa? Cô bưng bát lên, từng miếng từng miếng ăn cơm mà trong lòng vẫn mải suy nghĩ về câu hỏi đó.
Sau bữa cơm dọn dẹp bát đũa xong, Thẩm Mỹ Khiết ngồi ngoài sân nhớ lại những gì thím Quyên dạy sáng nay. Cô lại lấy một mảnh vải ra ướm lên người Thiết Đầu, thỉnh thoảng lại dùng than vẽ lên vài đường.
Triệu Nguyên ngồi trên ghế đẩu nhìn Đại Sinh và Cẩu Đản chạy nhảy trong sân, và cả người phụ nữ thỉnh thoảng lại ướm vải lên người Thiết Đầu ở bên cạnh.
Thiết Đầu bị cô vây lấy, hễ chạm vào là nó lại chạy, chạy được vài bước lại bị cô tóm cổ lôi về rồi lại dùng vải quấn lên người, hai người lúc thì cười hì hì, lúc thì nô đùa.
“Đoàn trưởng, tôi là Tiểu Tôn đây.” Tôn Vĩ đứng ngoài cửa cầm bức điện tín gõ cửa gọi.
Thẩm Mỹ Khiết đang vẽ trên người Thiết Đầu, nghe thấy tiếng gọi của Tiểu Tôn liền vội vàng buông Thiết Đầu ra rồi đứng dậy ra mở cổng.
“Chị dâu ạ, tôi tìm Đoàn trưởng có chút việc.” Tiểu Tôn thấy chị dâu ra mở cửa liền lên tiếng.
Thẩm Mỹ Khiết né người sang một bên để Tiểu Tôn vào nhà.
Tiểu Tôn đi tới trước mặt Đoàn trưởng Triệu chào một cái theo nghi thức quân đội, đưa bức điện tín trên tay cho Đoàn trưởng Triệu, rồi ghé sát tai Đoàn trưởng nói vài câu.
