Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 82
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:14
“Cái nết này của nó không biết là giống ai nữa.” Thẩm Mỹ Khiết nhìn cái bộ dạng ngốc nghếch của Thiết Đầu, vừa cười vừa nói.
Ngô Quyên nghe vậy cũng cười theo nhưng không tiếp lời, cái tính này của Thiết Đầu chắc chắn là không giống Đoàn trưởng Triệu rồi, chắc là giống người mẹ quá cố của lũ trẻ thôi.
Bà liếc nhìn Thẩm Mỹ Khiết đang lau nước miếng cho Thiết Đầu bên cạnh, lại nhìn Đại Sinh và Cẩu Đản đang chơi trong sân, thầm nghĩ Đoàn trưởng Triệu cũng thật may mắn khi tái hôn mà cưới được một người vợ tốt như vậy.
Ở căn cứ cũng có người làm mẹ kế, đối với con riêng của chồng về cơ bản là mặc kệ, để con được ăn no đã là tốt lắm rồi, hiếm có ai như Mỹ Khiết đối xử với lũ trẻ tận tình, vừa may quần áo mới lại vừa chăm sóc tỉ mỉ như thế.
“Đừng nghịch.” Thẩm Mỹ Khiết dùng tay phải sạch sẽ lau nước miếng cho nó, Thiết Đầu ở bên cạnh cứ không yên phận muốn đưa tay nhổ củ cải dưới đất.
Thiết Đầu bị ngăn cản thì không vui bĩu môi, miệng lúng b.úng kêu phụt phụt, nước miếng lại chảy ra.
Nhìn Thiết Đầu giống như một cái máy phun nước chạy bằng sức người, có mấy giọt nước miếng rơi trúng tay cô, thời gian qua cô đã chai sạn với nước miếng của Thiết Đầu rồi, lau sạch nước miếng trên tay mình xong lại tiếp tục lau cho nó.
“Mẹ.” Cái miệng nhỏ của Thiết Đầu bị bàn tay đang lau nước miếng của cô ép lại, đột nhiên thốt ra từ này.
Tay Thẩm Mỹ Khiết khựng lại, kinh ngạc nhìn Thiết Đầu đang ngồi xổm dưới đất, vừa nãy hình như cô nghe thấy Thiết Đầu gọi mẹ, là cô nghe nhầm sao?
“Thiết Đầu, con vừa nói gì cơ?”
Thiết Đầu thấy cô không lau nước miếng nữa, không thèm để ý đến cô, xoay người chổng m.ô.n.g định nhổ củ cải trong vườn, miệng phát ra tiếng phụt phụt.
“Thím ơi, vừa nãy hình như cháu nghe thấy Thiết Đầu gọi cháu là mẹ?” Thẩm Mỹ Khiết gọi Thiết Đầu mấy tiếng thấy nó không thèm thưa, bèn quay sang xác nhận với thím Quyên.
“Xem cháu kích động chưa kìa, Thiết Đầu tầm tuổi này mà còn chưa gọi mẹ thì cháu phải đưa nó đi khám bác sĩ rồi.” Ngô Quyên nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Mỹ Khiết, cười đưa củ cải vừa nhổ xong cho cô.
Thiết Đầu thật sự gọi cô là mẹ rồi? Thẩm Mỹ Khiết nghe thím Quyên nói mới biết mình không nghe nhầm, cô xoay người nhìn Thiết Đầu đang hì hục nhổ củ cải.
Tâm trạng cô lúc này rất hỗn loạn, có vui mừng, có luống cuống, lại có chút hoang mang.
“Sau này Thiết Đầu sẽ còn gọi cháu là mẹ nhiều lần nữa, thời gian không còn sớm, cháu mang rau về nấu cho mấy người kia ăn đi, thím không giữ cháu nữa.” Ngô Quyên thấy nhổ củ cải cũng hòm hòm rồi, liền chia một nửa chỗ đậu cove, dưa chuột và củ cải cho Mỹ Khiết.
“Thím ơi, thím để lại mà ăn, nhà cháu vẫn còn ạ.” Thẩm Mỹ Khiết nhìn mớ rau thím Quyên đẩy sang liền vội vàng đẩy lại, cô không thể lấy rau nhà thím được.
“Có thì cháu cứ cầm lấy, cháu giúp thím nhổ rau cả buổi chiều sao thím để cháu về không được, cháu xem rau trong vườn nhiều thế này ăn không hết đâu, cháu mà không lấy là thím giận đấy, mau về đi.” Ngô Quyên nhét mớ rau vào tay cô rồi đứng dậy đi vào nhà.
“Thím ơi.” Thẩm Mỹ Khiết gọi thím Quyên mấy tiếng nhưng bà không trả lời, nhìn mớ rau trong tay, chắc là thím Quyên đoán được cô định đi mua rau nên mới gọi cô vào nhờ giúp nhổ rau.
Thiết Đầu vẫn đang hì hục bứt lá trên củ cải.
“Thím ơi, cháu cảm ơn rau của thím nhé, cháu xin phép về trước ạ.” Thẩm Mỹ Khiết một tay xách rau, một tay dắt Thiết Đầu chào thím Quyên đang ở trong nhà.
“Về đi.” Thím Quyên vẫy tay với mẹ con cô.
“Đại Sinh, Cẩu Đản, về nhà thôi con.” Thẩm Mỹ Khiết vẫy tay gọi hai đứa nhỏ đang ở trong sân.
Cẩu Đản vẫn còn muốn chơi với bọn Diệp Trụ, nó nhìn Thẩm Mỹ Khiết rồi lại nhìn anh trai, thấy anh trai đứng dậy, đành luyến tiếc chào tạm biệt Diệp Trụ.
Thẩm Mỹ Khiết dẫn ba đứa trẻ vừa bước ra khỏi cổng nhà thím Quyên thì thấy một chiếc xe đang chạy về phía họ rồi dừng ngay trước cổng, Triệu Nguyên bước xuống xe.
“Anh về rồi à.” Thẩm Mỹ Khiết vừa ngẩng lên thì bắt gặp ánh mắt anh, chủ động lên tiếng.
Thiết Đầu thấy bố về, bàn tay nhỏ ngọ nguậy thoát khỏi tay cô chạy về phía bố, vừa đến bên cạnh bố đã giang tay ra đòi bế.
Triệu Nguyên cúi người định bế Thiết Đầu lên thì thấy cái miệng nhỏ của nó thốt lên: “Mẹ... mẹ.”
Triệu Nguyên: “.......”
Thẩm Mỹ Khiết: “.......”
Thẩm Mỹ Khiết bị hai tiếng gọi mẹ bất thình lình của Thiết Đầu làm cho dở khóc dở cười, hóa ra là gặp ai cũng gọi mẹ, cô cứ tưởng nó gọi riêng mình.
Cô liếc nhìn Triệu Nguyên đang bị "ép" làm mẹ.
Triệu Nguyên khựng lại vài giây khi đang cúi người, rõ ràng là anh cũng nhất thời không ngờ Thiết Đầu lại gọi mẹ.
“Mẹ.” Thiết Đầu được bố bế trong lòng mà không thấy bố phản ứng gì, liền ghé sát khuôn mặt nhỏ nhắn vào mặt anh gọi thêm tiếng nữa, nước miếng phun đầy mặt anh.
Thẩm Mỹ Khiết đứng bên cạnh nhìn hành động đáng đòn này của Thiết Đầu mà không nỡ nhìn tiếp, nghĩ đoạn bèn nói: “Ngoài này nóng quá, anh bế con vào nhà trước đi.”
Cô xách rau dẫn bọn Đại Sinh đi về phía nhà mình.
“Đoàn trưởng.” Mấy người đang làm việc khí thế thấy Đoàn trưởng về liền đứng thẳng người chào theo nghi thức quân đội.
Triệu Nguyên đưa Thiết Đầu cho Thẩm Mỹ Khiết rồi chào lại, đưa tay cởi khuy măng sét gia nhập cùng bọn họ.
“Đoàn trưởng, chỗ này cứ để chúng tôi làm là được rồi.” Mấy người thấy Đoàn trưởng định làm cùng liền vội ngăn lại, trên người Đoàn trưởng còn có vết thương, không thể làm việc nặng được.
“Mọi người cứ làm việc của mình đi, tôi đứng bên cạnh phụ một tay thôi.” Triệu Nguyên bảo họ cứ tiếp tục làm việc đừng bận tâm đến mình.
Mấy người thoái thác một hồi thấy Đoàn trưởng kiên quyết nên đành xắn tay áo làm việc hăng say hơn, Đoàn trưởng đang bị thương mà vẫn làm cùng, họ không thể phụ lòng mong mỏi của anh được.
“Bố ơi, con cũng muốn làm nữa.” Đại Sinh thấy bố làm cùng mấy chú, nó cũng muốn giúp bố nên lon ton chạy đến trước mặt bố giúp đào đất.
Cẩu Đản cũng chạy theo sau.
Thẩm Mỹ Khiết đưa rau cho mẹ Thẩm bảo bà mang vào bếp, ôm Thiết Đầu trong lòng nhìn mấy người đang bận rộn trong sân, chính xác hơn là nhìn Triệu Nguyên.
Trên người anh còn có vết thương, giờ mà làm việc lỡ đâu vết thương lại bục ra thì khổ.
“Mẹ, mẹ.” Thiết Đầu gọi một tiếng thấy cô không phản ứng gì, liền ghé cái miệng nhỏ vào tai cô gọi.
“Thiết Đầu, không được phun nước miếng.” Thẩm Mỹ Khiết cảm thấy tai ướt ướt mới sực tỉnh nhìn Thiết Đầu đang gọi mình, đưa tay sờ sờ tai.
“Mẹ mẹ.” Thiết Đầu cuối cùng cũng nhận được phản hồi của cô, cái miệng nhỏ há ra cười hì hì, bàn tay nhỏ sờ lên mặt cô.
Thẩm Mỹ Khiết: “......”
Cái thằng Thiết Đầu này ngày nào cũng chỉ biết nói "mẹ mẹ", vừa học được từ mới là "mẹ", cô có thể hình dung ra những ngày sắp tới sẽ bị bao vây bởi tiếng gọi mẹ của nó mỗi ngày.
