Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 97

Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:17

"Mẹ, không phải con không nghe, mà là không thể hỏi như thế được." Thẩm Mỹ Khiết nhìn Thẩm mẫu nói.

Triệu Nguyên hôm nay đi cùng em trai nguyên chủ suốt cả quá trình, nếu thực sự có chuyện gian lận hay nhầm lẫn, anh sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu.

"Thế thì hỏi thế nào, mẹ cũng muốn đi hỏi lắm chứ, nhưng mẹ có vào được không?" Thẩm mẫu cứ nghĩ đến đó là nước mắt lại chảy ra.

"Mẹ......" Thẩm Mỹ Khiết vừa định mở miệng nói đã bị Thẩm mẫu ngắt lời.

"Con ra ngoài đi." Thẩm mẫu thấy con gái định nói lời từ chối, liền đứng dậy đẩy con gái ra ngoài, "rầm" một cái đóng cửa lại rồi khóc trong phòng.

Bà chỉ muốn con cái sống tốt, giờ con gái sống tốt rồi nhưng con trai thì không, số bà sao mà khổ thế này.

Thẩm Mỹ Khiết đứng ngoài cửa nghe tiếng khóc của Thẩm mẫu thở dài một cái, đứng một lát rồi mới quay về phòng.

"Mẹ đã đỡ hơn chút nào chưa?" Triệu Nguyên thấy cô đẩy cửa đi vào, khép lại bản tài liệu trong tay đặt sang một bên.

Thẩm Mỹ Khiết lắc đầu, cứ theo tình hình hiện tại của Thẩm mẫu thì tối nay chắc chắn là không khá lên được rồi.

"Mẹ cứ đau đáu chuyện muốn Đông Lợi vào đội, đợt này không thành lòng bà buồn lắm, để một thời gian nữa dịu lại chắc sẽ ổn thôi." Hiện tại lòng cô cũng chẳng dễ chịu gì.

Cô bảo Triệu Nguyên đừng lo lắng, Thẩm mẫu hiện tại nhất thời buồn bã, đợi đến mai cô lại vào an ủi chắc sẽ khá hơn.

"Anh đi đâu thế?" Thẩm Mỹ Khiết thấy anh đứng dậy định đi ra ngoài.

"Sang xem mẹ thế nào." Triệu Nguyên đẩy cửa đi về phía phòng Thẩm mẫu.

"Anh đợi đã." Thẩm Mỹ Khiết nghe anh định sang chỗ Thẩm mẫu, vội đứng dậy kéo anh lại không cho anh ra ngoài.

"Đợi mẹ đỡ hơn chút nữa anh hãy sang, em vừa vào đã bị đuổi ra đấy."

Triệu Nguyên bây giờ mà vào không cần nói chắc chắn Thẩm mẫu sẽ kéo anh lại than vãn, không ngoài dự đoán còn bắt anh đến đội hỏi lại kết quả, lúc đó hai người sẽ rơi vào cảnh rất khó xử.

Bây giờ tốt nhất anh không nên vào, để Thẩm mẫu tự bình tĩnh lại thì hơn.

Suốt cho đến lúc ăn tối, Thẩm Mỹ Khiết gọi Thẩm mẫu và Thẩm Đông Lợi mấy tiếng nhưng cả hai đều không ra ăn cơm.

Bàn ăn rất im lặng, chỉ có Thiết Đầu thỉnh thoảng lại bập bẹ vài tiếng, lúc thì đòi ăn cái này, lúc lại đòi ăn cái kia.

Sau bữa tối, cô tắm rửa cho lũ trẻ rồi dỗ chúng lên giường ngủ, đưa tay gõ gõ cửa phòng Thẩm mẫu, đẩy cửa vào để lấy bát đĩa thức ăn tối cô mang vào phòng.

Thức ăn vẫn còn nguyên trên bàn, chưa hề đụng tới.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn Thẩm mẫu đang nằm trên giường không nói lời nào, lên tiếng: "Mẹ, mẹ dậy ăn vài miếng đi ạ."

Thẩm mẫu bất động, không trả lời.

Thẩm Mỹ Khiết lại khuyên thêm vài câu, Thẩm mẫu vẫn không có động tĩnh gì, cô đành ngồi bên giường một lát rồi mới đi ra ngoài.

Tắm rửa xong quay về phòng, nằm ngửa trên giường nghĩ đến Thẩm mẫu và em trai nguyên chủ, cả hai giờ đều không ăn không uống, cứ thế này mãi cũng không phải là cách.

"Mẹ và Đông Lợi vẫn chưa ăn cơm à?" Triệu Nguyên tắm rửa xong quay về phòng, thấy cô cau mày vẻ mặt đầy tâm sự.

"Vẫn chưa ạ." Thẩm Mỹ Khiết nói xong liền hỏi tiếp: "Anh còn xem tài liệu không?"

Triệu Nguyên vắt khăn mặt lên giá: "Không xem." Nói xong liền chờ đợi cô nói tiếp.

"Nếu không bận, em hỏi anh chuyện này." Thẩm Mỹ Khiết ngồi dậy trên giường, thực ra cô cũng rất tò mò không biết em trai nguyên chủ bị trượt ở khâu nào.

Đợi anh đi tới bên giường ngồi xuống, cô ngồi đối diện với anh: "Đông Lợi bị trượt ở khâu nào thế?"

"Thị lực." Triệu Nguyên nhìn cô hai chân khoanh lại, nửa thân trên hơi nhoài về phía trước, giữa hai người chỉ cách nhau một khoảng bằng nửa cánh tay, mùi hương nhàn nhạt đó lại thoang thoảng bay tới.

Thị lực?

"Lúc báo danh chẳng phải nói là các điều kiện đều phù hợp sao? Sao lại bị trượt thị lực được?" Thẩm Mỹ Khiết có chút không hiểu lắm.

"Thị lực của Đông Lợi đúng là phù hợp, nhưng thị lực của cậu ấy không tốt bằng người kia." Lúc đó anh có mặt tại hiện trường, hai người phân biệt vật thực ở đằng xa, Đông Lợi mấy lần báo sai.

Hóa ra là thua ở đôi mắt, có muốn giúp cũng chẳng giúp nổi.

"Ngủ thôi, mai còn phải dậy sớm." Thẩm Mỹ Khiết đắp cái ga giường lên bụng, ngày mai chắc Thẩm mẫu sẽ không dậy nấu cơm đâu, cô phải ngủ sớm thôi, đợi một lúc thấy đèn vẫn còn sáng, cô nhìn Triệu Nguyên vẫn đang ngồi bất động trên giường.

"Anh còn bận gì à?"

Triệu Nguyên nhìn người trên giường đang đợi mình tắt đèn, trong mắt thoáng qua ý cười, xem ra là anh nghĩ nhiều rồi.

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Mỹ Khiết bò dậy chuẩn bị bữa sáng, Triệu Nguyên trong đội có việc nên đến đội ăn.

Thẩm Mỹ Khiết múc cháo đã nấu xong đặt lên bàn cho bọn trẻ Đại Sinh ăn trước, gõ cửa phòng Thẩm mẫu và em trai nguyên chủ nhưng đều không có tiếng trả lời.

Vẫn chưa nghĩ thông suốt sao?

Đẩy cửa phòng ra, múc một bát cháo đã nấu xong mang vào phòng, cầm lấy bát cơm chưa đụng tới trên bàn định đi ra ngoài thì nghe thấy tiếng động từ trên giường.

Thẩm mẫu ngồi dậy trên giường, nói với con gái trong phòng: "Mẹ và Đông Lợi lát nữa sẽ về."

Thẩm Mỹ Khiết: "......"

"Mẹ, ở đây thêm một thời gian nữa đi, chuyện về để sau hẵng hay." Thẩm Mỹ Khiết biết Thẩm mẫu vẫn còn đang giận dỗi.

Thẩm mẫu không thèm để ý đến con gái, đứng dậy vơ lấy quần áo nhét vào túi, thu dọn xong xuôi liền sang phòng Đông Lợi gọi cậu dậy bảo cậu thu dọn đồ đạc.

"Mẹ, mẹ đặt đồ xuống đi, có chuyện gì thì từ từ nói." Thẩm Mỹ Khiết thấy Thẩm mẫu và em trai nguyên chủ thực sự đã đóng gói hết đồ đạc, xách đồ định đi ra ngoài liền vội vàng ngăn lại.

Vé xe vé tàu họ đều chưa mua, giờ có lên thuyền ra ngoài thì ra đến bên ngoài cũng chẳng đi đâu được.

"Nói cái gì mà nói, giờ lời mẹ nói con có nghe lọt tai đâu, con lớn rồi, mẹ cũng chẳng quản nổi nữa." Thẩm mẫu nói xong liền dắt con trai đi thẳng.

Đại Sinh và Cẩu Đản trong sân dắt Thiết Đầu đứng nhìn họ không nói lời nào.

"Đại Sinh con trông em nhé, lát nữa mẹ về ngay." Thẩm Mỹ Khiết không ngăn nổi Thẩm mẫu, nói với Đại Sinh xong liền đuổi theo Thẩm mẫu.

Cô vừa đuổi kịp hai người thì con thuyền bên bờ vừa tới, Thẩm mẫu dẫn đầu bước lên thuyền.

"Số tiền này mẹ cầm lấy, ra đến bến xe nếu không mua được vé thì tìm cái nhà khách nào đó mà ở lại." Thẩm Mỹ Khiết không biết Thẩm mẫu mang theo bao nhiêu tiền, liền từ trong túi móc ra năm đồng đưa cho em trai nguyên chủ.

Số tiền này là cô cầm theo lúc sáng định lát nữa đi hợp tác xã mua muối, muối ở nhà hết rồi, không ngờ lại dùng vào lúc này.

Mấy đồng này cũng đủ tiền xe cho họ về rồi, chỗ Thẩm mẫu chắc cũng còn tiền, nếu không bà đã không nói đi là đi ngay như vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.