Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 111: Chân Tật
Cập nhật lúc: 11/04/2026 02:01
Nếu không nhìn đằng sau mà chỉ nhìn đằng trước, Minh Huyên cảm thấy vẫn có thể chấp nhận được. Suy cho cùng, từng là một "đứa trẻ lớn lên cùng tivi", nàng cũng đã từng si mê vẻ đẹp của Diệu Tăng Vô Hoa.
Cái đầu trọc đó từng trở thành "bạch nguyệt quang" trong lòng vô vàn thiếu nữ cơ mà.
Ngũ quan của Tiểu Thái T.ử tinh xảo, bất chấp kiểu đầu thì cũng là một tiểu soái ca.
Nhưng mà, đằng sau thì...
Thôi bỏ đi! Nhìn đằng trước là được rồi.
Minh Huyên đợi cung nhân cẩn thận nhặt những lọn tóc bị cạo của Thái t.ử lên. Chà, một nắm to, đen, dài và thẳng tắp... Bất cứ người phụ nữ nào cũng khao khát có được mái tóc đẹp như vậy.
“Dì, người sao vậy?” Dận Nhưng nhìn dì nắm mớ tóc trong tay, rưng rưng nước mắt, liền quan tâm hỏi.
Minh Huyên nhìn khuôn mặt tròn trịa tinh xảo cùng ánh mắt tràn ngập sự quan tâm của cậu bé, hít hít mũi, rũ mắt nói: “Cảm động quá, con vì dì mà phải chịu khổ nhiều như vậy...”
Dận Nhưng đắc ý cười: “Thế này có là gì đâu ạ?”
Dứt lời, cậu đưa tay lên vuốt trán mình, trơn bóng, sau đó lại vuốt ra phía sau... Nụ cười dần dần đông cứng.
Tuy cậu có dặn thợ cạo nhiều thêm một chút, nhưng cũng không đến mức cạo nhiều như thế này chứ?
Nhưng nhìn dì hốc mắt vẫn còn đỏ bừng, cậu đành thở dài nói: “Cứ như vậy đi! Cạo cũng cạo rồi, con mới không xót đâu, đúng vậy! Không xót chút nào!” Mới là lạ!
Tổ tông sau khi nhập quan sao không học theo người Hán chứ? Khí hậu nơi nào nuôi dưỡng người nơi nấy, quan ngoại mới cần cạo đầu, vào quan nội rồi đâu cần thiết nữa? Dận Nhưng ở trong lòng tự hỏi tận linh hồn. Cứ như vậy, tay nghề chải tóc mà dì vì cậu luyện tập chẳng phải là đi tong rồi sao? Như thế không phải quá đáng tiếc à?
“Cạo đầu cho mát mẻ!” Đã nhìn quen nhi t.ử để đủ loại kiểu tóc tinh xảo, đột nhiên cạo sạch thế này, Khang Hi cũng có chút không quen, liền lên tiếng an ủi.
Cũng là tự an ủi chính mình, nam nhi không cần quá chú ý hình tượng. Năm đó mình chẳng phải cũng ngoan ngoãn cạo đầu hay sao?
Dận Nhưng đã sớm chuẩn bị tâm lý. Mặc dù kết quả hiện giờ hơi khác so với tưởng tượng, nhưng cạo cũng cạo rồi. Cậu nhìn dì nâng niu dùng dây lụa đỏ buộc mớ tóc của mình lại, đến một cọng cũng không bỏ sót.
Cậu bé cảm động vung cái tay nhỏ, cười nói: “Dì mau sai người làm b.úi tóc đội lên đầu đi, cho con xem thử có đẹp không?”
Nếu số tóc này có thể mang lại hạnh phúc cho dì, thì thật ra cũng không có gì đáng tiếc!
“Nàng cần b.úi tóc giả làm gì? Nàng lại đâu có tóc bạc?” Khang Hi quay đầu nhìn Minh Huyên, người vốn có mái tóc dày dặn, tươi tốt hơn hẳn các phi tần khác, kỳ quái hỏi.
Minh Huyên hơi há miệng, một lúc lâu sau mới lí nhí giải thích: “Để dự phòng ạ. Vạn nhất sau này thần thiếp bị hói thì sao?”
Hói đầu?
Trong mắt Khang Hi tràn ngập sự nghi hoặc, hắn chưa từng thấy nữ nhân nào bị hói đầu cả. Người phụ nữ này cũng quá mức sợ xấu rồi đi?
Tuy nhiên, nhi t.ử đã tình nguyện, nữ nhân này lại vui vẻ, Khang Hi cũng không nói thêm lời làm mất hứng. Hắn nghĩ bụng, quay về sẽ sai người mang thêm vài cây trâm đẹp đến đây.
Tiễn Tiểu Thái T.ử xong, Minh Huyên lại không nỡ giao mớ tóc trong tay cho Nội Vụ phủ làm b.úi tóc. Nàng tự mình chạy đến nhà kho, tìm một chiếc hộp gỗ đàn hương, nâng niu đặt mớ tóc vào, cúi xuống hôn nhẹ một cái, sau đó cẩn thận đậy lại và dán giấy niêm phong.
Đây đâu chỉ là một nắm tóc đơn thuần, nó chứa đựng cả tấm lòng của Tiểu Thái Tử.
Đợi sau này khi nàng lớn tuổi hơn, mới dùng số tóc này làm b.úi tóc giả. Tuyệt đối không thể phụ tấm lòng của Tiểu Thái Tử! Hiện tại thì thôi, đau lòng c.h.ế.t đi được!
Ngày ngày không được chải đầu cho Tiểu Thái Tử, tay nghề chải tóc mới luyện được sắp tàn phai. Minh Huyên ngứa tay không nhịn nổi, bèn tết một đầu đầy b.í.m tóc nhỏ cho con ch.ó Cuồn Cuộn. Nhìn bộ dạng hưởng thụ của Cuồn Cuộn, nụ cười trên mặt Minh Huyên không sao che giấu được.
Hôm sau, khi Dận Nhưng tế bái ở Phụng Thiên Điện xong liền chạy tới. Cậu thấy dì đang say mê tết tóc cho Cuồn Cuộn, thỉnh thoảng lại cười ngây ngô mấy tiếng, sắc mặt liền đen kịt lại.
Minh Huyên phải dỗ dành mãi cậu mới nguôi giận.
Kể từ năm ngoái, vào ngày sinh thần của Thái t.ử đều phải chiêu đãi các huynh đệ tỷ muội và cả thư đồng. Minh Huyên chuẩn bị xong thức ăn thiết đãi và dâng tặng lễ vật xong, liền thuận thế ngồi trò chuyện cùng Thái hoàng thái hậu.
“Nhờ chuyện trồng đậu mùa, uy vọng của Hoàng thượng trong dân gian ngày càng cao, hậu cung hiện giờ cũng yên ổn. Hoàng thượng có ý định đưa Dận Chỉ hồi cung, và xếp lại thứ tự cho các hoàng t.ử, hoàng nữ.” Thái hoàng thái hậu nhìn Minh Huyên, tâm tình rất tốt.
Người càng có dã tâm quyền lực lớn, khi nhìn thấy một người không màng tranh quyền đoạt lợi lại càng thấy mến. Trong cung này không thiếu những kẻ dã tâm bừng bừng. Vì thế, tính cách không màng quyền thế của Quý phi khiến Thái hoàng thái hậu khi ở chung với nàng không cần phải lo nghĩ quá nhiều.
“Hoàng thượng suy xét thật chu toàn, Vinh tần nhất định sẽ rất vui mừng.” Minh Huyên gật đầu đáp.
Ánh mắt Thái hoàng thái hậu thâm trầm, thở dài: “Người này dạo gần đây cũng an phận hơn trước nhiều rồi, không còn xốc nổi nữa.”
Đối với các phi tần trong cung, Minh Huyên không bao giờ buông lời đ.á.n.h giá bên ngoài.
Thái hoàng thái hậu liếc nhìn nàng một cái, sau đó chuyển chủ đề sang đứa trẻ trong bụng Đới Giai quý nhân, ánh mắt tràn ngập niềm vui. Mặc dù không có ấn tượng gì với vị quý nhân này, nhưng việc hoàng thất ngày càng đông con nhiều cháu luôn là chuyện đáng mừng.
Minh Huyên vừa định phụ họa vài câu, đột nhiên nói: “Nếu xếp lại thứ tự, Dận Đề a ca sẽ là Đại hoàng t.ử, Thái t.ử là Nhị hoàng t.ử, sau đó là Dận Chỉ a ca, rồi đến Tiểu Thập Nhất...”
Đang nói, Minh Huyên khựng lại một nhịp, rồi làm như vô tình nói tiếp: “Dận Đề a ca hâm mộ lắm đó ạ, vì Thái t.ử có thể nuôi dưỡng Tiểu Thập Nhất.”
“Cái đứa trẻ đó, quá sức ầm ĩ!” Thái hoàng thái hậu cười, khẽ xoa đầu. Chẳng những không sợ người lạ mà còn rất tự nhiên, tinh lực lại dồi dào. Lúc đầu bà nhìn thấy thì còn thích, nhưng chỉ chưa tàn nửa nén hương là bà đã chịu không nổi sự ồn ào ấy rồi.
Minh Huyên che miệng cúi đầu cười, trong lòng lại bất chợt nhớ ra: hình như Thất a ca của Khang Hi bẩm sinh đã có tật ở chân... Dựa theo thứ tự hiện tại, rất có khả năng chính là cái t.h.a.i trong bụng Đới Giai quý nhân này.
Lần đầu tiên, Minh Huyên thật tâm mong ngóng Khang Hi ngày đó dẫn Thái t.ử ra ngoài chơi. Đến lúc đó, nàng tuyệt đối không sợ trời nóng bức, nhất định sẽ đi theo ra ngoài để né tránh.
“Gần đây Hoàng a mã không có ý định xuất cung đâu ạ.” Đặc biệt là từ sau ngày hai mươi tháng bảy, khi thái y chẩn đoán ngày sinh chỉ còn trong vòng dăm ba bữa, Minh Huyên không nhịn được bèn hỏi dò Dận Nhưng, thằng bé liền nói thẳng.
Đới Giai quý nhân sinh nở, Hoàng a mã đâu cần phải đích thân tọa trấn, tự nhiên chẳng cần ra khỏi cung làm gì. Dận Nhưng tự nhận mình rất thấu hiểu Hoàng a mã.
“Dì muốn ra ngoài chơi sao?” Thái t.ử tò mò hỏi.
Minh Huyên gật đầu, bịa ra vài lý do: “Dì muốn tự mình đi chọn mua vài cuốn thoại bản về đọc. Hơn nữa, dì có một cái trang viên, bên trong trồng mấy chục gốc táo đang độ chín rộ, dì muốn đến xem thử. Dì còn chưa đến trang viên đó bao giờ đâu! Ở trong cung bức bối quá.”
Thái t.ử gật gật đầu. Ngay sau đó, cậu bé liền thỉnh cầu Hoàng a mã, nằng nặc đòi đi xem cảnh mấy chục cây táo chín rộ.
Khang Hi cảm thấy chuyện này không có gì to tát, Quý phi từ khi tiến cung đến nay rất hiếm khi đưa ra yêu cầu gì. Hơn nữa, tiểu tâm tư của Quý phi hắn cũng có thể đoán được, chẳng phải là muốn né tránh kỳ sinh nở của Đới Giai thị, lười không muốn quản chuyện phiền phức hay sao? Cũng chẳng phải việc gì lớn.
Khang Hi đồng ý, còn sắp xếp Tác Ngạch Đồ đi theo phục vụ.
Ngày 24 tháng 7, sáng sớm tại một hiệu sách, Tác Ngạch Đồ và Khang Hi đang đứng đàm đạo ở phía trước. Lỗ tai Tác Ngạch Đồ vẫn nghe rõ mồn một tiếng Quý phi nương nương nhà mình ở phía sau đang vui sướng mua sắm, gần như bao trọn toàn bộ thoại bản của cả hiệu sách.
Hắn cẩn thận liếc nhìn khuôn mặt bình thản của Hoàng thượng, thầm thở dài trong lòng.
Thật không ngờ nương nương nhà mình ở trước mặt Hoàng thượng lại mang dáng vẻ này. Lúc nương nương nhìn Hoàng thượng, ánh mắt vô cùng trong trẻo, chẳng có lấy một chút tình ý triền miên nào. Nhưng nhìn thấy dáng vẻ thân mật khăng khít giữa nàng và Thái t.ử, Tác Ngạch Đồ mím môi, quyết định không lên tiếng nhắc nhở.
Sau đó, lúc Tác Ngạch Đồ định móc hầu bao ra trả tiền, hắn chợt thấy Hoàng thượng biến sắc, trừng mắt nhìn chằm chằm vào tay hắn. Hắn vội vàng dừng tay lại.
“Còn cuốn nông thư nào không, lấy cho ta xem với.” Minh Huyên hoàn toàn không hay biết gì, mua thoại bản xong lại tiếp tục hỏi chưởng quầy.
Chưởng quầy vội vàng lắc đầu đáp: “Mấy loại sách đó ít người đọc lắm. Nếu phu nhân cần, ngày khác tiểu nhân sẽ tìm thêm ạ.”
“Thôi được! Hết bao nhiêu tiền?” Minh Huyên hơi thất vọng gật đầu, sau đó hỏi giá.
Chưởng quầy vừa báo một con số, Khang Hi liền trực tiếp rút một nén vàng trong n.g.ự.c ra, ném thẳng qua.
Có người trả tiền rồi? Minh Huyên đương nhiên xem như đó là lẽ thường, chẳng đụng đến tiền của mình nữa. Nàng thản nhiên nhận lấy nắm bạc vụn mà chưởng quầy thối lại, đưa cho Dận Nhưng: “Cho con làm tiền tiêu vặt này.”
“Cảm ơn dì!” Dận Nhưng toét miệng cười nhận tiền, sau đó mong chờ nói: “Nếu truyện hay, dì kể cho con nghe với nhé?”
Thoại bản toàn chuyện yêu đương ướt át, thích hợp cho Thái t.ử nghe sao? Hiển nhiên là không rồi. Minh Huyên vội vàng trấn an: “Hôm nào dì kể Tam Quốc Chí cho con nghe, truyện đó mới hợp với con. Mấy cuốn này chỉ toàn chuyện mà các cô nương gia thích thôi, con không đọc được đâu, đọc rồi biến thành đàn bà đấy.”
Dận Nhưng ngoan ngoãn gật đầu, lén liếc nhìn Hoàng a mã một cái. Hoàng a mã cũng từng kể Tam Quốc cho cậu nghe, nhưng cậu có cảm giác mình sẽ thích bản Tam Quốc của dì kể hơn.
Mua sách xong, Tác Ngạch Đồ liền dẫn mọi người đến trang viên hồi môn của Minh Huyên.
Nơi này tuy đã được sửa sang lại gấp rút nhưng quy mô không lớn. Đổi lại, vườn táo bên trong vô cùng bắt mắt. Từng quả táo đỏ rực sai trĩu cành, nặng trĩu kéo oằn cả những cành lá.
Trong vườn có gió nhẹ, không hề oi bức. Bởi vì những gốc táo không quá cao, ngay cả Dận Nhưng cũng có thể dễ dàng hái được những quả ở dưới thấp. Minh Huyên dẫn theo Dận Nhưng hái táo, quả thực là chơi đến điên rồi.
Sau khi hái đầy mấy giỏ, nàng dặn Tác Ngạch Đồ giúp mình đem chỗ táo hái được cất vào hầm, nàng muốn để dành ăn từ từ.
Tác Ngạch Đồ giật giật khóe miệng, nhìn khắp vườn đếm không xuể số táo, hai chữ "thùng cơm" nghẹn ở cổ họng, cố nén không dám thốt ra ngoài.
“Quả nào đẹp thì để phần con với dì ăn, quả xấu thì cho CổnCổn, ừm... chia cho Thập Nhất đệ vài quả đi!” Dận Nhưng nhìn thành quả lao động của mình, vui sướng phân chia.
Khang Hi hừ lạnh một tiếng, Dận Nhưng bèn vội vàng nói thêm: “Đương nhiên quả to nhất, đẹp nhất là phải dâng cho Hoàng a mã rồi.”
Nghe được lời này, khóe môi Khang Hi mới nhếch lên ý cười.
Suốt thời gian vui chơi không hề nghe thấy tin tức gì từ trong cung truyền đến, Minh Huyên thừa biết vận khí của mình không tốt, xem ra là không trốn nổi rồi. Lúc hồi cung, nàng còn có chút buồn bực.
“Sau này nếu dì muốn ra ngoài chơi, cứ bảo với Bảo Thành, Bảo Thành sẽ đi cầu xin Hoàng a mã.” Dận Nhưng tưởng dì chưa chơi thỏa thích, liền cười nói.
Minh Huyên gật đầu, xoa xoa cái đầu tròn vo của cậu bé. Tóc mới nhú lên sờ hơi ram ráp, nàng vội rụt tay lại, cười nói: “Hôm nay con phải học bù công khóa đó nhé!”
Dận Nhưng vừa định đáp: "Đó là điều chắc chắn rồi", thì chợt có người tới cấp báo: Đới Giai quý nhân đã chuyển dạ.
“Ta đi rửa mặt chải đầu một lát rồi qua đó ngay.” Minh Huyên bày ra vẻ mặt bất đắc dĩ đáp lời cung nhân.
Khang Hi liếc nàng một cái, nhàn nhạt nói: “Qua đó làm gì? Nếu đã muốn lười biếng thì trốn cho trót đi. Nàng đi chơi lâu như vậy, không thấy mệt sao?”
Minh Huyên tức khắc trợn tròn mắt. Cảm giác này y như học sinh cúp học bị giáo viên chủ nhiệm bắt quả tang vậy!
Khang Hi khẽ bật cười. Từ mấy ngày trước, khi thấy nàng cứ liên tục dặn dò cung nhân hỏi thăm bao giờ Đới Giai thị sinh nở, hắn đã sớm nhìn thấu tâm tư của nàng rồi.
Minh Huyên cúi gằm mặt, chột dạ nói: “Thần thiếp... không có ý đó. Việc nằm trong bổn phận của thần thiếp, làm sao dám lười biếng?”
“Thôi được rồi, trẫm có trách mắng nàng đâu. Lát nữa cứ phái ma ma bên cạnh nàng qua đó là xong. Một vị quý nhân nhỏ nhoi, đáng để Quý phi như nàng đích thân đến tận nơi nhọc lòng sao?”
Minh Huyên chớp chớp mắt, nghĩ thầm: Quý nhân này đang sinh con cho ngài đấy, chứ có liên quan gì đến ta đâu? Dù vậy, nàng vẫn nhanh nhẹn tạ ơn rồi chuồn êm...
Tác Ngạch Đồ đỏ mặt, lên tiếng phân bua thay Minh Huyên: “Nương nương tất nhiên không có ý trốn tránh hầu hạ...”
“Được rồi! Trẫm còn không hiểu nàng ta sao? Trong bụng nàng ta giấu được chuyện gì chứ? Đến cả Dận Nhưng còn nhìn thấu được cơ mà.” Khang Hi chẳng buồn bận tâm, ngắt lời hắn.
Dận Nhưng chớp chớp mắt, không nói năng gì, nhưng biểu cảm trên mặt thì Tác Ngạch Đồ chỉ cần nhìn lướt qua cũng thừa hiểu. Tảng đá lớn trong lòng hắn cuối cùng cũng rơi xuống. Xem ra, vị nương nương nhà mình này ở trong cung sống những chuỗi ngày thật sự quá đỗi thảnh thơi rồi.
Đới Giai thị chuyển dạ từ chiều ngày 24 tháng 7, nhưng quá trình sinh nở lại hết sức gian nan. Cho đến tận lúc đi ngủ, Minh Huyên vẫn chưa nghe được tin tức mẹ tròn con vuông. Cuối cùng, nàng đành sai người đem nhân sâm lâu năm qua đó, còn phái Lưu ma ma đi cùng Thu ma ma túc trực canh chừng.
Gần sáng, Minh Huyên đột nhiên bị gọi tỉnh. Nàng lơ mơ nhìn thấy vẻ mặt hoảng loạn của Xuân Ni: “Chủ t.ử, xảy ra chuyện rồi! Tiểu a ca do Đới Giai quý nhân sinh ra có chút không ổn!”
Minh Huyên ngáp một cái, chưa kịp định thần, thuận miệng hỏi: “Không ổn chỗ nào?”
“Lúc đứa bé ra đời là chân ra trước. Nghe nói quý nhân đã chịu khổ sở vô cùng, bà đỡ mới kéo được đứa bé ra ngoài, nhưng xương đùi của a ca đã bị gãy... Đới Giai quý nhân sau này cũng không thể sinh nở được nữa.” Xuân Ni hoảng sợ kể lại.
Minh Huyên trong nháy mắt tỉnh ngủ hẳn, dồn dập hỏi: “Thái y nói sao?”
“Thái y bảo, tiểu a ca dẫu có nối lại được xương chân, sau này... e là đi lại cũng có chút bất tiện.” Xuân Ni vội vàng trả lời, vừa nói vừa hầu hạ Minh Huyên thay y phục.
Sau khi cẩn thận gặng hỏi kỹ càng, Minh Huyên khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nói cách khác, tiểu a ca sau này chỉ bị tật chân cao chân thấp, những thứ khác không đáng ngại.
Thay y phục và chải chuốt qua loa xong, Minh Huyên lập tức chạy tới đó. Nàng không đi giày bồn hoa, mà mang đôi hài thêu bình thường cho dễ chạy nhanh!
Đến nơi, nàng thấy Khang Hi sắc mặt xanh mét, kèm theo đó là tiếng khóc bi thương thấu tận tâm can của Đới Giai thị. Đêm qua Khang Hi ngủ cùng Dận Nhưng, vì vậy cậu bé cũng đi theo tới đây.
“Đứa trẻ bình an là tốt rồi!” Sau khi đợi thái y hội chẩn xong, xác định tiểu a ca này sau này chân cẳng sẽ không được bình thường như các hoàng t.ử khác, Khang Hi khẽ c.ắ.n răng, nén lại cảm xúc để thốt ra câu nói này.
Về phần Dận Nhưng, cậu bé nhìn đôi hài thêu trên chân dì, rồi lại nhìn những đôi giày đế bồn hoa của các nương nương khác. Lúc ngồi xuống, vạt áo che khuất, đâu ai có thể nhìn thấy chân ai dài ai ngắn cơ chứ?
Cậu liền ngây ngô lên tiếng: “Về sau chuẩn bị cho đệ đệ một chiếc giày cao, một chiếc giày thấp, thế không phải là bằng nhau sao ạ?”
Khang Hi nhìn vẻ mặt quan tâm chân thành của nhi t.ử, sự căng thẳng bỗng tan biến, hắn bật cười: “Bảo Thành thật thông minh, con nói rất đúng, làm giày độn đế là xong chuyện.”
