Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 169: Phú Quý Nhi*
Cập nhật lúc: 14/04/2026 02:08
Dận Nhưng bật cười khanh khách, hùa theo: “Đúng vậy ạ! Đúng là cái nồi của Hoàng a mã.” Rảnh rỗi sinh nông nổi, vứt cả đống trẻ con qua đây, đúng là một a mã thiếu trách nhiệm!
“Dì ơi, hay là dì sinh cho con một đệ đệ hoặc muội muội đi?” Dận Nhưng đột ngột đề nghị. Cậu nhận ra quỹ thời gian mình có thể dành cho dì ngày càng thu hẹp. Nếu dì sinh thêm một đứa con để bầu bạn, thực tâm cậu cảm thấy chuyện đó hoàn toàn có thể chấp nhận được.
Minh Huyên hốt hoảng lắc đầu lia lịa: “Không cần, tuyệt đối không cần!” Không đẻ đái gì sất, giữ mạng sống bình an là trên hết!
Dận Nhưng vẫn cố chấp định thuyết phục thêm, nhưng Minh Huyên đã chặn họng: “Con có dám vỗ n.g.ự.c bảo đảm đứa trẻ ta sinh ra, nếu là bé trai thì sẽ thông minh, nhạy bén, đẹp trai, hiếu thuận y hệt con không? Nếu là bé gái thì sẽ xinh xắn, ngoan ngoãn, hiểu chuyện không?”
Chuyện này thì ai mà bảo đảm cho nổi? Dận Nhưng lầm bầm trong họng.
“Nếu không bảo đảm được thì bớt giục ta sinh đẻ đi.” Minh Huyên chốt hạ thẳng thừng.
Dận Nhưng câm nín, không còn lời nào để bào chữa.
Mỗi ngày, ngoại trừ Ngũ công chúa, Dận Hữu, Dận Tự và Y Lặc Giai sau giờ học vẫn thường nán lại Vĩnh Thọ cung chơi đùa một lát, những người khác đều đúng giờ đến học, tan học liền về thẳng. Minh Huyên hoàn toàn chẳng cần phải lo lắng hay nhọc lòng thêm điều gì.
Nhưng tiếp xúc lâu ngày, Minh Huyên ít nhiều cũng hiểu thêm về tính cách của mỗi đứa trẻ.
Về chuyện học hành, Minh Huyên kinh ngạc phát hiện ra rằng Ngũ công chúa Ca Lỗ lại là người có thành tích học tập xuất sắc nhất trong nhóm. Tốc độ tiếp thu tiếng Mông Cổ của cô bé là nhanh nhất, ngay cả Hán ngữ học cũng rất cừ.
Nếu Ca Lỗ là một hoàng t.ử, tuy mức độ thông tuệ không thể sánh bằng Dận Nhưng, nhưng nếu so với Dận Chân hay Dận Tự thì khoảng cách cũng không chênh lệch là bao.
Chính vì vậy, Minh Huyên có niềm tin mãnh liệt rằng, cô bé này sau này nhất định sẽ giống như chính cái tên "Ca Lỗ" (Phượng Hoàng) của mình, trở thành một con phượng hoàng kiêu hãnh sải cánh v.út bay.
“Ta chỉ có thể tự dựa vào chính mình thôi.” Một lần Minh Huyên lên tiếng khen ngợi Ngũ công chúa, cô bé bất ngờ nhìn nàng bằng ánh mắt đầy kiên định và nói.
Ánh mắt sắc sảo, kiên cường của một cô bé mới sáu tuổi khiến Minh Huyên vô cùng cảm thán.
Quách Lạc La Quý nhân tuy không được thông minh sắc sảo cho lắm, nhưng cô con gái mà nàng ta sinh ra lại là vị công chúa thông tuệ bậc nhất trong số các công chúa. Cô bé đã sớm vạch ra được con đường tương lai mà mình phải bước đi.
“Con còn có thể dựa vào các ca ca, đệ đệ của con, và cả Hoàng a mã nữa cơ mà. Họ đều là những người thân ruột thịt của con đấy.” Minh Huyên đưa tay xoa nhẹ đầu cô bé, dịu dàng khuyên nhủ. Mới nhỏ xíu thế này mà...
Ngũ công chúa ngước mắt lên nhìn Minh Huyên, khóe môi khẽ cong lên: “Nương nương đúng là một người tốt.”
Ca Lỗ nhìn vẻ mặt ngơ ngác khó hiểu của Minh Huyên, không nhịn được mà bật cười. Cô bé dường như đã hiểu rõ nguyên nhân vì sao Hoàng a mã lại có thể yên tâm gửi gắm bao nhiêu hoàng t.ử, công chúa đến Vĩnh Thọ cung này.
Minh Huyên gãi đầu, vẫn chưa hiểu mô tê gì.
Nhưng nhìn cảnh tượng cô bé và Dận Nhưng đang chuyện trò rôm rả, vô cùng ăn ý, trong lòng nàng cảm thấy rất vui vẻ. Nàng thích cảm giác nhìn thấy Dận Nhưng được bao bọc trong sự yêu thương, quý mến của mọi người.
“Về chuyện của Ca Lỗ... Sau này ta sẽ lựa lời thưa chuyện lại với Hoàng a mã của con. Cô muội muội này của con tư chất rất khác biệt so với các tỷ muội khác, nếu được bồi dưỡng cẩn thận thì chắc chắn sẽ nên chuyện.”
Sau ba mươi ngày liên tiếp đạt danh hiệu Tối ưu, Khang Hi quả thực đã giữ đúng lời hứa: Đích thân dẫn Ngũ công chúa xuất cung dạo chơi một vòng. Lúc trở về, ngài còn đặc cách ân chuẩn cho cô bé được vào học cùng lớp với Dận Chân.
“Ca Lỗ con bé... lại đi hỏi ta những câu hỏi y hệt như lúc Bảo Thành còn nhỏ.” Khang Hi vốn định bụng chỉ đưa Dận Nhưng xuất cung, nhưng nghe nhi t.ử rỉ tai bảo nếu đưa theo ngũ muội muội thì ngài sẽ có những bất ngờ thú vị. Kết quả là ngài thực sự đã bị cô con gái này làm cho kinh ngạc.
Minh Huyên tò mò: “Con bé hỏi gì vậy ạ?”
“Hỏi về vấn đề dân sinh.” Dẫn con gái xuất cung dạo chơi, Khang Hi cứ đinh ninh sẽ chỉ tạt vào mấy cửa hàng trang sức son phấn, ăn uống la cà một trận rồi về. Nào ngờ Ca Lỗ lại đặc biệt lưu tâm đến cuộc sống bách tính muôn màu muôn vẻ, thậm chí thỉnh thoảng cô bé còn đặt ra những câu hỏi sắc sảo khiến Khang Hi cũng phải sáng mắt ra.
Đến cuối ngày, khi Ca Lỗ đề cập thắc mắc về tình hình Mông Cổ, Khang Hi đã đi đến quyết định táo bạo: Cho phép cô con gái này được hưởng chế độ giáo d.ụ.c ngang hàng với các hoàng t.ử.
“Thần thiếp không hề có ý nịnh bợ đâu, nhưng quả thực sự thông minh, xuất chúng của các vị hoàng t.ử, hoàng nữ dưới gối Hoàng thượng đúng là xưa nay hiếm thấy.” Minh Huyên thốt lên lời cảm thán.
Khang Hi nghe xong thì long nhan đại duyệt. Suy ngẫm lại, những cô con gái khác của mình cũng đâu đến nỗi nào. Thế là sau một hồi đắn đo, ngài quyết định gộp luôn tất cả các công chúa vào học chung cùng các hoàng t.ử.
Công chúa và hoàng t.ử cùng nhau đọc sách?
Chỉ là các vị sư phó ở Thượng Thư phòng đều có chút không tình nguyện. Lúc trước Nhị công chúa vỡ lòng cùng Đại a ca Dận Đề thì thôi đi, hiện giờ cư nhiên tất cả các công chúa đều kéo tới sao?
Các sư phó trong lòng không muốn, nên trong lời giảng dạy ít nhiều có chút qua loa, chiếu lệ.
Nhưng Khang Hi là ai chứ? Việc ngài đã muốn làm, mặc kệ có bị phản đối mạnh mẽ đến đâu, ngài cũng sẽ kiên trì đến cùng, giống hệt như chuyện bắt Ngao Bái hay triệt phiên năm xưa... Hai vị sư phó đưa ra ý kiến phản đối trực tiếp bị bãi miễn chức quan.
“Hoàng đế vì sao lại bắt các công chúa đến Thượng Thư phòng? Thế này chẳng phải là làm bậy sao? Ảnh hưởng đến việc học của các hoàng t.ử thì làm thế nào?” Dạo gần đây thân thể Thái hoàng thái hậu có chút không khỏe, đợi đến lúc bà biết chuyện thì mọi sự đã được quyết định xong xuôi. Nghe đám người Huệ phi dò hỏi, bà cũng không hiểu nguyên do, bèn đích thân tới Vĩnh Thọ cung.
Minh Huyên thấy bà đã lớn tuổi vậy rồi mà vẫn phải nhọc lòng thao thức, liền vội đỡ bà ngồi xuống. Nàng không vội vàng biện giải, mà chỉ tay về phía Ngũ công chúa, nói: “Bởi vì Ngũ công chúa giống ngài đó ạ!”
Thái hoàng thái hậu sửng sốt, kinh ngạc nhìn Minh Huyên, không hiểu chuyện này thì liên quan gì đến mình? Ngũ công chúa bà cũng từng gặp qua, có thấy điểm nào giống bà đâu nhỉ?
Minh Huyên bưng một chén nước ấm đặt tới trước mặt bà, ngồi xuống giải thích: “Ngũ công chúa thông tuệ nhạy bén, khí chất phi phàm. Hoàng thượng cảm thấy Ngũ công chúa cũng giống như ngài, là người mang đại trí tuệ, nên ngài không muốn nữ nhi của mình cứ ngây ngô hồ đồ mà sống qua cả một đời.”
Thái hoàng thái hậu cầm chén trà, lâm vào trầm tư. Bà nhấp một ngụm nước ấm, cơn giận bừng bừng lúc nãy bỗng chốc tan biến không còn tăm hơi.
Bà vốn không hay gặp Ca Lỗ, nay nghe Minh Huyên nói vậy, liền sai người gọi cô bé tới.
Ca Lỗ ban đầu còn có chút thấp thỏm, nhưng thấy Minh Huyên liên tục gật đầu khích lệ, cô bé liền hít sâu một hơi, bước đến bên cạnh Thái hoàng thái hậu, dập đầu quỳ lạy!
Hoàng Quý phi đã cho cô bé cơ hội được ở riêng cùng Hoàng a mã, cô bé cũng đã cho Hoàng a mã thấy được năng lực của mình, hiện tại cô bé chẳng còn sợ gì nữa!
Thừa dịp Thái hoàng thái hậu đang trò chuyện cùng Ca Lỗ, Minh Huyên liền lui ra ngoài, tán gẫu với Tô Ma Lạt Cô.
“Từ lúc nương nương còn nhỏ, nô tỳ đã cảm thấy người là một người thông minh tuyệt đỉnh trong thiên hạ.” Tô Ma Lạt Cô mỉm cười nói với Minh Huyên.
Minh Huyên gật đầu hùa theo: “Các hoàng t.ử, hoàng nữ không có một đứa nào ngốc nghếch, quả là phúc của Đại Thanh.”
Tô Ma Lạt Cô nhìn Minh Huyên, cười nói: “Nương nương cũng rất thông minh mà.”
“Ma ma đừng trêu ta nữa, ta lại tưởng bà nói thật chứ không phải đang dỗ dành ta đấy. Ta bây giờ ngay cả chơi cờ năm quân (cờ caro) cũng không thắng nổi Tiểu Tứ, thì thông minh được bao nhiêu cơ chứ?” Minh Huyên thở dài thườn thượt.
Cái thứ gọi là chỉ số thông minh này, không có thì chính là không có. Đâu phải cứ xuyên không một chuyến là não bộ tự dưng nảy nở thêm nếp nhăn đâu, chuyện này nàng cũng hết cách nha!
Tô Ma Lạt Cô không nói thêm gì nữa. Có lẽ Hoàng Quý phi nương nương đối với những chuyện khác quả thực không thông minh cho lắm, nhưng chỉ với một ưu điểm duy nhất, nàng đã thắng tuyệt đối vô số kẻ tự xưng là thông minh trên đời.
