Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 26: Thái Tử Vỡ Lòng**
Cập nhật lúc: 08/04/2026 16:05
Tin tức động trời! Minh Huyên còn chưa kịp dùng ngự thiện đã thấy no căng cả bụng.
Lý trí mách bảo nàng rằng, một người có thể viết ra câu thơ "nhất sinh nhất thế nhất song nhân" (một đời một kiếp một đôi người) như Nạp Lan Dung Nhược hẳn là sẽ không có tình cảm kiểu đó với Tào Dần.
Nhưng mà nghĩ lại xem!
"Hồng Lâu Mộng" là do Tào Tuyết Cần chắp b.út, nam chính Giả Bảo Ngọc dưới ngòi b.út của ông chẳng phải là người có xu hướng song tính sao? Bầu không khí trong truyện dường như cũng coi chuyện đó là điều không có gì đáng ngạc nhiên?
Hơn nữa, nàng mang máng nhớ rằng vị lão phu nhân trong truyện từng nói Giả Bảo Ngọc có dung mạo cực kỳ giống với tổ phụ (ông nội).
Tuy chỉ mới gặp qua một lần, nhưng Minh Huyên nhớ khuôn mặt của Tào Dần cũng không tồi, ngoại trừ nước da hơi ngăm đen một chút. Nhưng nghe nói thời còn trẻ, y cũng từng là một mỹ thiếu niên môi hồng răng trắng, làn da trắng trẻo.
Tào Tuyết Cần chính là cháu nội ruột của Tào Dần. Nghe đồn "Hồng Lâu Mộng" phản ánh lịch sử hưng suy của chính gia tộc họ, và nhân vật Giả Bảo Ngọc được xây dựng dựa trên trải nghiệm chân thực của tác giả.
Cháu nội đã như thế, ông nội có tin đồn này e là cũng chẳng phải chuyện không thể xảy ra?
Tào T.ử Thanh... Tào Dần, trong mắt Minh Huyên chính là một kẻ vua nịnh hót.
Còn Nạp Lan Dung Nhược là người như thế nào? Nàng hoàn toàn không rõ lắm, chỉ là từng đọc qua vài bài thơ của y mà thôi.
Nghĩ đến đây, Minh Huyên không kìm được lấy tay che miệng, trong lòng âm thầm phỏng đoán, hai người này thật sự có khả năng là mối quan hệ kia sao? "Nhất sinh nhất thế nhất song nhân" chẳng lẽ là... nói với Tào Dần?
Nếu thiên hạ biết được câu thơ tình yêu tuyệt mỹ trong lòng biết bao thế hệ, lại là lời hai nam nhân đã có thê t.ử nói với nhau, thì họ sẽ có phản ứng gì đây?
Đây quả thực là sự châm biếm lớn nhất mà!
Còn về vị Thái t.ử ở bên cạnh, Minh Huyên chẳng hề lo lắng chút nào. Bởi vì mặc dù cậu bé đang dỏng tai lên nghe ngóng, nhưng không có Bình ma ma ở đây thì cậu cũng... nghe không hiểu tiếng Mông Cổ.
"Nghe đồn trước cửa Càn Thanh Cung họ còn ôm nhau cơ, một người khen eo thon, người kia khen eo mềm, nghe bảo còn ngáp ngắn ngáp dài, chắc là mệt lắm..." Na Bố Kỳ lắc đầu. Tuy tuổi chưa lớn nhưng những chuyện cần biết nàng ta đều biết, chuyện nam nữ lại càng chứng kiến không ít.
Ở Mông Cổ làm gì có hán t.ử nào như vậy, ít nhất là nàng ta chưa từng nghe qua.
Chắc là mệt lắm? Đây là chuyện mà các nàng có thể thảo luận sao? Đương nhiên là có thể rồi!
Minh Huyên cực kỳ hứng thú với việc này, liền tỉ mỉ hỏi thăm Na Bố Kỳ cặn kẽ.
"Ngay cả mấy lão ma ma ở Từ Ninh Cung cũng biết hết đấy." Sau khi kể rõ ngọn ngành, Na Bố Kỳ còn cố ý nhấn mạnh.
Tinh thần Minh Huyên chấn động, bản thân mình cư nhiên lại bị tụt hậu sao?
Chuyện mà trên dưới khắp lục cung, đến cả ma ma người Mông Cổ cũng biết, vậy mà mình lại không hay biết chút gì?
Nhưng đồng thời nàng cũng có chút tự hào nho nhỏ, nàng quản lý Vĩnh Thọ Cung rất tốt, ít nhất là miệng lưỡi của cung nhân đều rất kín kẽ.
"Phúc tấn của bọn họ thật là quá đáng thương!" Minh Huyên lắc đầu, vô cùng tiếc nuối cảm thán. Còn có chuyện gì bi t.h.ả.m hơn việc phu quân của mình là người có xu hướng song tính cơ chứ?
Na Bố Kỳ gật đầu, khinh thường đáp: "Còn t.h.ả.m hơn cả ta. Nam nhân với nam nhân, thật là..." Bản thân nàng ta đã nhận mệnh, thừa biết mình tuyệt đối không có cơ hội được sủng ái.
"Chuyện này không liên quan đến việc nam hay nữ." Minh Huyên cản lời nàng ta, nghiêm túc nói: "Mỗi người đều có quyền lựa chọn người mình yêu, bất luận giới tính. Phật dạy chúng sinh bình đẳng, tình yêu là chuyện riêng của bọn họ, miễn không làm tổn thương người khác thì việc yêu một người cùng giới tính chẳng có gì đáng để lên án. Nhưng nếu vì để che giấu xu hướng của bản thân mà cố ý thuận theo người nhà cưới một người mình không thể nào yêu, từ đó đối xử tệ bạc với con gái nhà người ta, thì đó chính là hại người!"
"Nói chuyện này thật mất hứng, cũng không biết hôm nay ngự thiện có những món gì nhỉ? Ta còn chưa được ăn ngự thiện bao giờ, Na Bố Kỳ cách cách, ngươi từng ăn chưa?" Minh Huyên châm biếm vài câu xong liền vội vàng lảng sang chuyện khác.
Bàn luận thì bàn luận thế thôi, rốt cuộc cả hậu cung đều đã đồn ầm lên rồi, nhưng tốt nhất vẫn không nên đ.á.n.h giá quá nhiều. Suy cho cùng chuyện này cũng có chút kỳ quặc, chuyện thân cận bên cạnh Hoàng thượng sao có thể truyền tới tai tất cả mọi người trong hậu cung được chứ? Lọt tin hệt như cái rây vậy.
Điều này khiến nàng mạc danh nhớ tới chuyện đám nô tài của hai phủ Vinh - Ninh trong cuốn "Hồng Lâu Mộng". Cũng chính vì nô tài không tuân thủ quy củ nên chuyện trong phủ mới bị phanh phui cho thiên hạ đều biết, đó chính là điềm báo gia tộc lụi bại.
Ở trong cung, cung nhân không hiểu quy củ, thế nhưng... Khang Hi đâu phải đám thùng rỗng kêu to như người Giả gia!
Minh Huyên rất có tự mình hiểu lấy. Qua cơn kích động, nàng nhanh ch.óng bình tĩnh lại, quyết tâm sẽ không ra ngoài hỏi thăm lung tung.
Na Bố Kỳ kỳ quái nhìn Minh Huyên, chỉ cảm thấy quanh người nàng dường như tỏa ra ánh sáng lấp lánh, mang lại một loại cảm giác kỳ quái khó nói thành lời.
"Ngự thiện sao?" Na Bố Kỳ tức khắc dâng lên niềm mong đợi, hoàn toàn quên sạch sành sanh những lời đồn đại ái muội ban nãy, trong đầu giờ chỉ toàn là đồ ăn ngon.
Dận Nhưng nghe không hiểu nhưng cũng không xen mồm vào. Cậu bé cảm thấy các nàng đang nói chuyện gì đó rất thú vị, nhưng không muốn gặng hỏi, sợ bị dì chê là đồ nhiều chuyện.
Vậy nên sau khi dùng xong ngự thiện, lúc trở về Càn Thanh Cung, cậu liền gọi cung nữ bên cạnh dịch lại cho mình nghe.
Cung nữ tất nhiên không dám làm trái lệnh Thái t.ử, liền ngoan ngoãn dịch lại từ đầu đến cuối cho cậu bé nghe.
"Hoàng a mã, Nạp Lan thị vệ và... Tào thị vệ... là một đôi ạ? Một đôi... là có ý nghĩa gì thế?" Về đến Càn Thanh Cung, ngoan ngoãn giúp Hoàng a mã mài mực, đợi ngài xử lý xong chính vụ, Dận Nhưng mới hiếu kỳ hỏi.
Khang Hi vừa định đặt b.út xuống, nghe câu hỏi liền hoảng hốt đến mức tay run lên, đ.á.n.h rơi cả cây b.út xuống cuốn tấu chương vừa mới gập lại, để lại một vết mực to tướng.
Đối diện với ánh mắt ngây thơ, tò mò, vô cùng trong sáng của con trai, Khang Hi làm sao mở miệng giải thích được ngọn nguồn của vụ hiểu lầm tai hại này đây?
Muốn trách thì chỉ có thể trách Tào Dần và Nạp Lan Dung Nhược không cẩn thận, dám to gan lớn mật ăn nói hàm hồ trước cửa Càn Thanh Cung, thật đáng đời!
"Nghĩa là quan hệ của họ rất tốt." Khang Hi nhanh ch.óng đáp cho qua chuyện, sau đó liền lảng sang đề tài khác, bàn đến chuyện học vỡ lòng của Dận Nhưng.
Học vỡ lòng tức là bắt đầu đọc sách sao? Dì thường bảo đọc sách giúp con người ta thêm sáng suốt, rất nhiều vấn đề hiện tại không giải quyết được đều có thể tìm thấy đáp án trong sách vở. Dận Nhưng không hề sợ hãi việc đọc sách, ngược lại còn có chút mong chờ.
Nhìn con trai đã bị đ.á.n.h lạc hướng, Khang Hi mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Thông qua vụ tin đồn này, hắn nhận ra sự cần thiết của việc quyết định nhân tuyển lập Hậu, ít nhất cũng phải chọn ra một người đứng đầu hậu cung, thay hắn chấp chưởng phượng ấn!
Các phi tần trong cung hiện giờ đều chỉ mang phân vị thứ phi, ai nấy đều tự làm theo ý mình, dẫn đến một lời đồn đại nho nhỏ cũng bị xé ra to, nghiêm trọng đến mức khó bề dập tắt như hiện tại.
Ngay cả Nữu Hỗ Lộc thị và Đồng Giai thị tuy được hưởng đãi ngộ của phi vị, nhưng trước sau vẫn danh không chính ngôn không thuận.
Thực ra Khang Hi đâu có ngốc, lời đồn truyền đi nhanh như vậy, chắc chắn có kẻ đứng sau giật dây. Mục đích e là cũng chẳng nằm ngoài việc nhắm đến ngôi vị Hoàng hậu.
Biện pháp tốt nhất để đè bẹp một lời đồn, chính là tung ra thêm vài tin tức khác!
Sau lễ sinh nhật của Thái t.ử, mỗi ngày cậu bé đều phải dành ra ba canh giờ để học chữ vỡ lòng, cộng thêm một canh giờ học võ.
Minh Huyên nhìn dáng vẻ ngập tràn mong đợi của tiểu gia hỏa liền vội vàng lắc đầu. Nàng thầm nghĩ Hoàng thượng thật tàn nhẫn, mà Thái t.ử cũng nhẫn tâm với bản thân không kém, còn nhỏ tuổi như vậy đã phải chịu chế độ học tập tám tiếng một ngày, thật đúng là... quá đáng gờm!
"Tỷ tỷ, tỷ cả ngày cứ rú rít trong Vĩnh Thọ Cung không chịu ra ngoài, chẳng hay biết bên ngoài lại xảy ra chuyện lớn rồi!" Kể từ khi Thái t.ử bắt đầu đi học, Minh Huyên có nhiều thời gian rảnh rỗi để vuốt ve gấu trúc hơn. Nhìn cái bộ dạng thèm táo của Cuộn Cuộn, Minh Huyên đang mải suy nghĩ xem làm cách nào để lén trồng một cây táo, thì Na Bố Kỳ lại lật đật chạy tới.
Từ khi được nới lỏng tự do hơn chút đỉnh, Na Bố Kỳ rất thích đi dạo loanh quanh. Hôm nay nàng ta mặc một bộ trang phục thiếu nữ Mông Cổ màu đỏ rực, trông khá là oai phong, anh khí.
"Chuyện lớn gì cơ?" Minh Huyên vội vàng hỏi.
Không phải nàng không thích ra ngoài dạo chơi, mà là Cố cung (T.ử Cấm Thành) ngày trước nàng đã từng đi tham quan không biết bao nhiêu lần rồi, chẳng có gì mới lạ cả, dù cho hiện tại cảnh vật ở đây vẫn còn rất mới.
Hơn nữa, dạo gần đây còn có một chuyện khiến nàng rất đỗi phiền lòng. Đó chính là sau khi Thái t.ử bắt đầu đi học, Khang Hi lại bất thình lình ban thưởng cho nàng vài bận. Nào là trang sức, vải vóc, lại còn gửi cả thư tín, sai thái giám ngự tiền đứng chực sẵn ở đó chờ nàng hồi đáp.
Cái kịch bản này, Minh Huyên quen quá rồi! Cứ nghĩ tới việc mình vẫn lọt vào tầm ngắm của tên đại móng heo kia, Minh Huyên lại thấy phiền muộn không thôi.
Trước khi tiến cung, nàng đã tự nhủ phải làm một vị phi tần an phận thủ thường, tuyệt đối không gây chuyện thị phi. Nhưng mà... sau này nhờ sự yêu mến khó hiểu của Thái t.ử, nàng được tự do nằm ngoài những tranh đấu của đám cung phi, chẳng cần phải can dự vào mấy chuyện sủng ái mệt mỏi này nọ. Tự thâm tâm Minh Huyên càng mong muốn được sống những chuỗi ngày yên bình như vậy hơn.
Na Bố Kỳ ngồi phịch xuống, chuỗi trân châu rủ xuống từ chiếc mũ trên đầu va vào nhau, phát ra âm thanh lanh canh trong trẻo êm tai.
"Hoàng thượng biểu ca vừa ban giáo dưỡng ma ma cho vài gia tộc ngoài cung." Na Bố Kỳ thở hồng hộc một lát rồi nói nhanh như gió: "Xem ra trong cung lại sắp đón thêm người rồi, nghe nói có đến mấy nhà lận! Nào là Quách Lạc La thị, nào là Tư Nhĩ Đạt Giáp thị..."
"Tư Nhĩ Đạt Giáp thị sao? Ta chưa từng nghe qua dòng họ này." Minh Huyên loáng thoáng nghe mấy tên tuổi quen quen, nhưng cái tên này thì quả thực chưa nghe bao giờ, sao lại được nàng ta đặc biệt nhắc tới?
"Chính là gia tộc Đới Giai thị... nhà của Ca Lỗ, nơi mà Bảo Thanh a ca từng ở lúc mới ra đời đó ạ." Lưu ma ma đứng phía sau giải thích cho Minh Huyên.
Minh Huyên "ồ" lên một tiếng, lúc này mới mang máng nhớ ra. Sau đó lại nghe Na Bố Kỳ hạ giọng thì thầm: "Chuyện người mới tiến cung vẫn chưa phải là chuyện lớn mà ta muốn nói đâu."
"Vậy chuyện lớn là chuyện gì?" Đến chuyện kén thêm phi tần mà cũng không phải là chuyện lớn, vậy thì chuyện gì mới là lớn? Lại có người m.a.n.g t.h.a.i sao?
Na Bố Kỳ tỏ vẻ bí hiểm: "Hoàng thượng đang sai người dọn dẹp và tu sửa Khôn Ninh Cung, dường như có ý định... Lập Hậu."
Đây đúng là tin tức chấn động! Trong cung có Hoàng hậu, tức là nàng lại có thêm một người sếp đứng trên đầu, chuyện này quả thực không phải chuyện nhỏ!
Hai luồng tin tức này nhanh ch.óng làm chấn động hậu cung, đ.á.n.h bay lời đồn đại trước đó về Nạp Lan Dung Nhược và Tào Dần vào dĩ vãng trong nháy mắt.
Lập Hậu? Sau khi lập Hậu thì chắc chắn sẽ... đại phong lục cung sao?
Ai nấy đều không dám hành động thiếu suy nghĩ trong lúc nhạy cảm này, sợ vô tình chọc Hoàng thượng chán ghét.
"Sau này hành sự cho cẩn thận một chút. Cửa Càn Thanh Cung là nơi nào, mà các ngươi dám ăn nói hàm hồ lung tung thế hả?" Khang Hi chau mày nhìn hai tên tâm phúc đang ủ rũ rũ rượi, răn dạy.
Hai người vội vàng cúi đầu tạ ân.
Kể từ sau vụ hiểu lầm tai hại đó, hai người có ra khỏi cửa cũng chẳng dám đi cùng nhau nữa, nào dám lớn mật bạo miệng thêm lần nào?
"Hoàng a mã, người xem này, Bảo Thành biết b.ắ.n cung rồi!" Tào Dần còn đang định vuốt đuôi thêm vài câu khen ngợi Hoàng thượng thì Thái t.ử mũm mĩm đã hớn hở chạy vào khoe.
Khang Hi nhận lấy bia ngắm từ tay sư phó dạy võ, xem xét tỉ mỉ, phát hiện ở rìa bia quả thực có một vết xước nhỏ. Hắn vui vẻ xoa đầu Dận Nhưng, liên miệng khen ngợi: "Tốt tốt tốt! Bảo Thành của ta giỏi quá!"
Dận Nhưng cười tít cả mắt, ngửa đầu lên vẻ vô cùng đắc ý, đang chờ Hoàng a mã khen thêm vài câu nữa thì vừa vặn bắt gặp Nạp Lan Dung Nhược và Tào Dần – hai người đã lâu không xuất hiện cùng nhau.
"Nạp Lan thị vệ... Tào thị vệ... Hai người lại ở... cùng nhau ạ?" Dận Nhưng nghiêng đầu, nở một nụ cười ngọt lịm.
Da mặt Nạp Lan Dung Nhược giật giật, tức khắc có một dự cảm chẳng lành.
Tào Dần thì lại chẳng hề nhận ra sự khác thường, vẫn cười xòa hỏi thăm: "Thái t.ử điện hạ hiện giờ có thể kéo được cung mấy thạch rồi ạ?"
Dận Nhưng nhíu mày, tò mò hỏi lại: "Kéo cái gì cơ? Kéo xú xú (uế vật) hả? Tào thị vệ... sao ngươi lại nhắc đến... loại chuyện bất nhã... như vậy chứ?"
Ta nghi ngờ Thái t.ử có thành kiến với ta nha?
Vẻ mặt Tào Dần thoáng hiện lên sự sửng sốt, sau đó liền nghe Khang Hi đứng ra giải thích cho Thái t.ử về các loại cung tên cùng sức kéo cung.
"Là Cô hiểu lầm... Tào thị vệ rồi." Nghe xong, Dận Nhưng gật gù với Tào Dần, khẽ thở dài một tiếng.
"Đâu có đâu có!" Tào Dần vội vàng xua tay cười xòa: "Nô tài hồi bốn, năm tuổi còn chẳng hiểu biết được nhiều bằng Thái t.ử điện hạ hiện giờ đâu ạ."
"Dung Nhược dạo này nhìn có vẻ gầy gò đi nhiều, ở nhà có việc gì phiền não sao?" Đợi Tào Dần nói xong, Khang Hi mới mỉm cười hỏi thăm Nạp Lan Dung Nhược.
Nạp Lan Dung Nhược vội vàng cung kính đáp lời: "Trong nhà có chút việc vặt lộn xộn, nhọc lòng Hoàng thượng phải quan tâm ạ."
"Bẩm Hoàng thượng, phúc tấn của Dung Nhược đang mang thai, nghe nói thân thể không được khỏe, Dung Nhược thực sự rất lo lắng ạ." Tào Dần vô tư xen mồm vào báo cáo.
"Có người nối dõi là chuyện đáng mừng." Khang Hi cười bảo: "Lương Cửu Công, ngươi tới Thái Y Viện, gọi vài vị thái y giỏi về phụ khoa tới phủ Nạp Lan bắt mạch, điều dưỡng cẩn thận cho phúc tấn của Dung Nhược đi."
Nạp Lan Dung Nhược vừa định tạ ân — phúc tấn của y cũng chính là biểu muội, hai người xưa nay tình cảm vô cùng khăng khít. Vậy mà Dận Nhưng đứng bên cạnh bỗng dưng cảm thán một câu: "Tào thị vệ... và Nạp Lan thị vệ... quan hệ tốt thật đấy!"
Nạp Lan Dung Nhược cứng đờ cả người, Tào Dần cũng trợn tròn hai mắt, thầm tự tát mình vì cái tật lanh chanh bạo miệng.
Hai người trân trân nhìn Thái t.ử với vẻ mặt ngây thơ đầy lo âu tiếp tục nói: "Thế nhưng trước đó, Tào thị vệ từng bảo... bảo là... phúc tấn của Nạp Lan... thân thể ốm yếu, sao chưa... chưa dưỡng khỏe... đã m.a.n.g t.h.a.i rồi?"
