Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 40: Thư Đồng*

Cập nhật lúc: 08/04/2026 20:16

Nhìn vẻ mặt rạng rỡ của Minh Huyên, Dận Nhưng ra dáng ông cụ non thở dài một thượt, bảo: "Không cần phải cả đời đâu ạ. Chỉ là do dì ít ra ngoài nên kiến thức còn nông cạn, chưa được chiêm ngưỡng nhiều thứ thôi. Trên đời này còn vô số thứ đồ tốt hơn thế này nhiều."

Minh Huyên nhìn điệu bộ đáng yêu của tiểu gia hỏa, mỉm cười đáp: "Trên đời này thứ tốt đúng là có rất nhiều, nhưng đối với ta, cặp vòng này như vậy đã là quá đủ rồi."

Thấy món quà mình tặng được người ta nâng niu trân trọng, Dận Nhưng vui sướng đến mức lông mày cứ nhảy nhót liên hồi. Lúc bước đi, chiếc b.í.m tóc nhỏ xíu trên đỉnh đầu nhóc cũng tung tăng rung rinh theo, thoạt nhìn vô cùng đáng yêu.

Những lời Minh Huyên nói hoàn toàn là thật lòng, nàng thực sự rất thích cặp chuỗi hạt thủ công này, ngày nào cũng đeo trên cổ tay không rời. Lòng người vốn dĩ không chịu sự khống chế của lý trí, tình cảm trẻ thơ yêu ghét rành mạch, nồng nhiệt lại càng khiến người ta dễ dàng cảm động.

Chính vì thế, Minh Huyên quyết định mấy chiếc bánh bông lan nho nhỏ kia chưa đủ để bày tỏ hết niềm vui sướng của nàng dành cho Dận Nhưng. Nàng phải làm hẳn một chiếc bánh kem trái cây hai tầng to tướng mới bõ!

Thế là nàng tiếp tục xắn tay áo vào Ngự Thiện Phòng lăn lộn.

Trong lúc Minh Huyên đang bận bịu ở Ngự Thiện Phòng, Khang Hy đã giữ đúng lời hứa, sai người mang đến cho nàng một đống sách tiếng Anh, kèm theo vài món đồ chơi thú vị của người Tây Dương. Đáng tiếc là Minh Huyên đã trả lại chữ cho thầy, quên sạch sành sanh cái kỹ năng ngoại ngữ này từ đời thuở nào rồi.

Nàng chỉ liếc qua đúng một lần. Cảm giác như đống chữ nghĩa trên trang sách thì nhận ra nàng, nhưng nàng thì đã quên sạch chúng nó là ai rồi! Để tránh cảm giác áy náy c.ắ.n rứt trong lòng, Minh Huyên liền sai Xuân Ni thu dọn đống sách cất gọn vào một góc, mắt không thấy tim không đau.

Trong mớ đồ còn có một chiếc đồng hồ quả lắc lớn. Minh Huyên đứng ngắm nghía một lúc rồi sai người khuân ra ngoài điện, vì tiếng "tích tắc" của nó to quá, để trong buồng ngủ e là sẽ làm phiền giấc mộng đẹp của nàng.

Một chiếc gương soi viền khảm đá quý nhỏ nhắn được đặt trang trọng trên bàn trang điểm, để hằng ngày nàng có thể thong thả chiêm ngưỡng nhan sắc khuynh nước khuynh thành của chính mình.

Ngoài ra, thế mà lại có cả hạt cà phê nữa! Minh Huyên cũng bảo Xuân Ni cất kỹ đi trước, đợi hôm nào rảnh rỗi sẽ mang ra xay pha uống thử xem sao.

Món quà cuối cùng là một túi nhỏ đựng đủ loại hạt giống...

Nói thật thì trong cả mớ hạt giống thượng vàng hạ cám đó, Minh Huyên chẳng nhận ra hạt nào với hạt nào. Nàng đành lén lút đem vào không gian nông trại gieo thử mỗi loại một ít để kiểm tra. Phần lớn đều là mấy loại cây cỏ bình thường chẳng có gì đặc sắc, duy chỉ có vài hạt mầm nảy ra lá... dâu tây là khiến nàng bất ngờ.

Nàng đem số hạt giống dâu tây và táo đã nảy mầm, cùng với mớ hạt giống linh tinh không rõ lai lịch kia, gieo đại khái dọc theo rìa luống rau bên ngoài tẩm cung. Chợt ánh mắt Minh Huyên vô tình lướt qua đĩa trứng xào trên bàn, nàng bèn quyết định nhét thêm vài hạt cà chua vào đất.

Minh Huyên lờ mờ nhớ mang máng là dâu tây và táo có thể gieo trồng vào mùa này, nhưng cà chua thì dường như phải đợi đến mùa xuân thì phải?

Kệ đi, không nhớ rõ cũng chẳng sao. Bây giờ thứ nàng không dư dả gì chứ thời gian thì có thừa, cứ từ từ mà làm!

Hy vọng sang năm nàng sẽ được thưởng thức món cà chua xào trứng. Đương nhiên, trứng để xào tốt nhất phải là loại trứng gà bình thường có giá hai văn tiền một quả.

Gieo hạt xong xuôi, Minh Huyên phủi tay mặc kệ, chẳng buồn đoái hoài tới nữa. Dù sao thì cũng có nô tài lo liệu chăm sóc, nàng chỉ cần đảm bảo mỗi ngày lượn ra ngó nghiêng một vòng là được. Sau này có dâu tây và táo chín mọng để ăn là đã mãn nguyện lắm rồi.

Mấy thứ khác kệ xác nó đi! Hơn nữa, diện tích đất trống có thể trồng trọt cũng eo hẹp quá, chẳng bõ bèn gì để nàng trổ tài. Bé Cổn Cổn một mình đã độc chiếm hẳn hai gian phòng và hơn phân nửa khu vườn, khoảnh đất còn lại thực chất chẳng trồng thêm được bao nhiêu loại rau củ.

Cổn Cổn vừa thấy bóng dáng Minh Huyên là đã lao ra như bay. Nó lao đến sát hàng rào, phát ra những tiếng kêu "cục cục" nũng nịu, cái khuôn mặt tròn xoe dễ thương không ngừng dụi dụi về phía nàng.

Minh Huyên vừa gieo hạt xong, đã rửa tay rửa mặt sạch sẽ và thay bộ y phục khác. Nàng vươn tay định bế bé Cổn Cổn lên, nhưng thực tế phũ phàng là nàng đã bế nó không nổi nữa rồi. Cổn Cổn lớn nhanh như thổi, trọng lượng hiện tại của nó đã vượt quá mức mà Minh Huyên có thể dễ dàng ẵm bồng.

Tuy rằng Cổn Cổn đã lớn phổng phao hơn trước rất nhiều, nhưng nó vẫn giữ được nét đáng yêu vô đối. Tình yêu thương mà Minh Huyên dành cho nó chưa bao giờ thuyên giảm lấy một phần.

Thấy tiểu gia hỏa quấn quýt nhiệt tình như vậy, Minh Huyên liền ngồi xổm xuống, ôm trọn lấy nó vào lòng, cảm giác vô cùng thỏa mãn.

Cổn Cổn thực sự là một bé gấu trúc rất thông minh. Nó biết cách thay đổi những âm điệu kêu khác nhau để thể hiện tâm trạng của mình. Sống chung một thời gian dài, Minh Huyên cũng đã học được cách phân biệt lúc nào thì nó đang giận dỗi, khi nào thì nó đang vui vẻ, hay lúc nào nó lại đang vòi vĩnh đồ ăn.

Nàng cứ thế mặc cho Cổn Cổn vui vẻ kéo mình đi về phía trước.

Dường như nó hiểu rằng lúc ăn vụng táo thì tuyệt đối không được để ai bắt gặp. Thế nên nó kéo tuột Minh Huyên đến tận chỗ rẽ khuất góc, rồi mới trưng ra ánh mắt mong chờ, vui sướng nhìn nàng.

Minh Huyên cúi người ôm lấy nó, bắt đầu đút cho nó những miếng táo đã được gọt sẵn. Cứ một miếng táo lại đút một miếng táo, tì tì mười mấy miếng trôi qua. Tiểu gia hỏa cũng biết điều, nhận ra Minh Huyên sẽ không đút thêm miếng nào nữa, nên nó bắt đầu dùng cái đầu nhỏ xinh không ngừng cọ cọ dụi dụi vào người nàng, hy vọng sẽ làm nàng mủi lòng đổi ý.

Minh Huyên không nhịn được, đành sai cung nhân mang vào mấy chùm nho tươi rói.

Vừa nhìn thấy nho, Cổn Cổn liền biết sẽ không còn táo để xơi nữa. Nó lưu luyến cọ cọ thêm vài cái vào người Minh Huyên rồi mới chịu thôi.

Đợi đến khi Minh Huyên chỉ tay về phía khay nho, nó mới lon ton chạy đến bên chiếc thau nhỏ đựng nho, dúi hẳn đầu vào đó mà chén tì tì. Chỉ một loáng sau, cái khuôn mặt nhỏ nhắn với hai màu trắng đen rõ rệt đã lấm lem đầy nước nho tím rịm. Minh Huyên nhìn điệu bộ ngây ngô tham ăn của nó mà buồn cười không nhặt được mồm.

"Cô cũng muốn ăn nho cơ." Dận Nhưng đứng ngoài hàng rào, từ xa nhìn dì đang mải mê ngắm Cổn Cổn cười khúc khích. Nhóc kiên nhẫn đợi một hồi lâu mà dì vẫn chẳng thèm đoái hoài gì đến mình, bèn phụng phịu lớn tiếng gọi.

Minh Huyên lúc này mới chú ý tới tiểu Thái t.ử đang đứng cùng Lương Cửu Công ở phía sau. Nàng phủi tay, tiện tay vò thêm vài cái lên đầu Cổn Cổn rồi mới bước ra ngoài.

Sau khi rửa tay rửa mặt và thay bộ y phục mới lần nữa, nàng tiến đến bế Dận Nhưng lên, mỉm cười hỏi: "Sao hôm nay con qua sớm thế?"

"Lát nữa cữu công sẽ tới, nên Hoàng a mã bảo cô qua đây trước ạ." Dận Nhưng nhếch khóe môi, vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ Minh Huyên.

"Tam thúc sao?" Minh Huyên đoán ngay ra người mà Dận Nhưng gọi là cữu công chính là Tác Ngạch Đồ.

Dận Nhưng gật đầu xác nhận: "Tam thúc muốn đưa thư đồng đến cho cô xem mắt ạ."

Minh Huyên hơi khựng lại. Chuyện Tác Ngạch Đồ có thể đường hoàng ra vào hậu cung không làm nàng quá bất ngờ, bởi vì quy củ của người Mãn Châu hiện tại vẫn chưa đến mức quá khắt khe.

Nhưng vấn đề chọn thư đồng cho Thái t.ử, nàng là một hậu phi thì có tư cách gì để nhúng tay vào?

Dù rằng bản thân nàng chẳng mấy xem trọng năng lực của đám con cháu nhà Hách Xá Lý, và theo những gì nàng biết, cái đám trẻ ranh ngỗ ngược trong phủ hiện tại gộp hết lại cũng chẳng có đứa nào ngoan ngoãn, đáng yêu bằng Thái t.ử.

Nhưng chuyện chọn thư đồng cho Thái t.ử chẳng phải luôn là do Hoàng thượng tự mình quyết định hay sao?

"Lúc trước, thư đồng của Bảo Thanh a ca đã vấp phải sự phản đối kịch liệt từ phía Nạp Lan Dung Nhược đại nhân, nên cuối cùng đã được thay bằng một con cháu xuất sắc nhất trong nhóm có quan hệ thông gia với gia tộc Nạp Lan rồi ạ." Lương Cửu Công khom người, nhỏ giọng bẩm báo với Minh Huyên: "Hoàng thượng không muốn giữ lại bên cạnh Thái t.ử những kẻ chỉ biết xu nịnh, học hành dốt nát, suốt ngày lêu lổng không lo làm ăn. Chuyện này đành phải làm phiền thứ phi nương nương lưu tâm nhiều hơn vậy."

Minh Huyên lập tức hiểu ra vấn đề. Hóa ra Khang Hy cũng chướng mắt với đám con cháu mà gia tộc Hách Xá Lý định nhét vào cung, nhưng lại không muốn ra mặt từ chối thẳng thừng làm mất mặt nhà vợ, nên mới đẩy nàng ra làm bia đỡ đạn, xử lý khéo léo chuyện này.

Thân là gia tộc ruột thịt của Thái t.ử, mà Hoàng hậu lại đã qua đời, trong số tám vị trí thư đồng bên cạnh Thái t.ử, gia tộc Hách Xá Lý ít nhất cũng phải nắm chắc một hai suất. Hoàng thượng có thể tự mình định đoạt những vị trí còn lại, nhưng riêng hai suất này thì đành phải trông cậy vào sự tự giác chọn lọc của người nhà Hách Xá Lý.

Tiễn Lương Cửu Công đi xong, Minh Huyên biết lần này dù muốn dù không cũng phải nhúng tay vào bùn. Nàng thầm thở dài, não bộ nhanh ch.óng hoạt động để sắp xếp từ ngữ. Cũng may người đến đây đàm phán là Tác Ngạch Đồ – một kẻ còn biết nói đạo lý, chứ nếu đổi lại là ông a ba hờ và đích ngạch nương kia thì chuyện này chắc chắn sẽ rất khó nhằn.

Trong lúc chờ Tác Ngạch Đồ tới, Minh Huyên tự tay bóc nho đút cho Dận Nhưng, hai dì cháu cứ một người một quả ăn uống vui vẻ. Dận Nhưng còn hứng chí ê a ngâm nga lại mấy bài thơ văn mới học gần đây cho Minh Huyên nghe.

Dận Nhưng cứ đọc xong một đoạn, Minh Huyên lại đút cho nhóc một quả nho, rồi sau đó vỗ tay rào rào, khen ngợi lấy khen để. Dận Nhưng đỏ mặt tía tai, lại càng ra sức đọc to, rõ ràng và trôi chảy hơn. Minh Huyên thì cứ thế tuôn ra những lời khen ngợi có cánh không ngớt. Xuân Ni và Bình ma ma đứng cạnh bên cũng liên tục gật gù phụ họa theo.

Tác Ngạch Đồ đứng chờ ngoài điện một lúc, nghe thấy tiếng Thái t.ử ngâm thơ lưu loát. Trộm nghĩ trong số đám trẻ cùng trang lứa, Thái t.ử quả thực xuất chúng vô cùng, nụ cười trên môi ông ta lại càng thêm tươi rói.

Đợi một hồi lâu, khi Dận Nhưng đã mỏi miệng ngừng đọc, tay Minh Huyên cũng vỗ đến đỏ ửng, hai dì cháu bèn chuyển sang tập trung chuyên môn ăn nho, còn thi xem ai nhổ hạt nho đi xa hơn.

Đang chơi đùa vui vẻ thì Lưu ma ma vào bẩm báo Tác Ngạch Đồ đã tới.

Minh Huyên vội vàng lấy khăn lau sạch tay và miệng cho Thái t.ử, rồi tự mình cũng dọn dẹp qua loa. Đợi Ô Lan thu dọn tươm tất đống lộn xộn trong điện, nàng mới cho người mời Tác Ngạch Đồ vào.

"Tam thúc, xin hãy bình thân, mời người ngồi." Vừa bước vào, Tác Ngạch Đồ đã nhanh nhẹn hành lễ với Dận Nhưng và Minh Huyên. Minh Huyên vội vàng mỉm cười cất lời.

Sau khi Tác Ngạch Đồ an tọa, Minh Huyên liền cười nói: "Nho năm nay được mùa, quả nào quả nấy ngọt lịm. Hoàng thượng ban cho chỗ cháu cũng kha khá, lát nữa lúc về, Tam thúc nhớ cầm theo vài chùm mang về nhé."

Tác Ngạch Đồ cũng cười đáp lời: "Vậy thì tốt quá, mấy đứa nhỏ ở nhà chỉ khoái mỗi món này thôi!"

Lúc này, Xuân Ni bưng trà lên. Tác Ngạch Đồ nhấp thử một ngụm, chân mày giãn ra đầy vẻ hưởng thụ. Là trà Đại Hồng Bào hảo hạng!

Thấy vậy, ông ta ngầm đ.á.n.h giá cuộc sống của cô cháu gái này trong cung quả thực vô cùng sung túc. Chẳng ai có thể ngờ được, đứa cháu gái lúc trước chẳng có gì nổi trội này, sau khi tiến cung lại có tiền đồ xán lạn đến vậy, thậm chí còn từng cứu mạng Thái t.ử một lần.

Sau vài câu hàn huyên khách sáo, Minh Huyên đi thẳng vào vấn đề chính: "Không biết trong nhà định cử hai đứa trẻ nào tiến cung làm thư đồng cho Thái t.ử vậy ạ?"

Tác Ngạch Đồ vuốt râu cười khà khà: "Là nhị đệ nhà Thường Thái và trưởng t.ử nhà Cách Nhĩ Phân. Hai đứa này, một đứa lớn hơn Thái t.ử ba tuổi, một đứa lớn hơn năm tuổi, tính tình cũng coi như là lanh lợi sáng dạ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 40: Chương 40: Thư Đồng* | MonkeyD