Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 7: Trứng Luộc Nước Trà**

Cập nhật lúc: 08/04/2026 16:02

"Bánh bao thịt mà không có chút mỡ thì làm gì có linh hồn!"

Đang ôm Dận Nhưng trong lòng, Minh Huyên không tự chủ được mà bật thốt lên.

Dận Nhưng ngơ ngác nhìn Minh Huyên. Rõ ràng hôm qua nàng vừa bảo ăn mỡ sẽ biến thành chàng béo ú kia mà? Sao hôm nay lại nói thế này, là đang trêu để hắn khỏi ăn bánh bao nhân thịt à?

"Bảo Thành không thích bánh bao nhân rau củ!" Dận Nhưng có chút tủi thân phân bua. Mấy thứ xanh rì trên đời này là món ăn đáng sợ nhất!

Dẫu có thông tuệ đến đâu, một tiểu ấu tể chưa đầy hai tuổi cũng không thể nào hiểu hết được logic của người lớn, nhưng hắn vẫn giữ nguyên sở thích ăn uống mãnh liệt của riêng mình.

Minh Huyên áy náy, vội vàng giải thích: "Thịt mỡ mà thái miếng to ăn mới dễ ngán, chứ băm nhỏ trộn lẫn vào trong bánh bao thì chỉ có một chút xíu, không sao đâu. Ngược lại, có thêm chút xíu mỡ ấy, bánh bao thịt mới ngon xuất sắc!"

Dận Nhưng nửa hiểu nửa không gật gù, quyết định lát nữa phải về hỏi lại Hoàng a mã cho chắc ăn, sau đó mới dõng dạc chốt đơn: "Bánh bao thịt của Cô, phải có mỡ, nhưng chỉ một chút xíu xiu thôi đấy."

"Nếu cho thêm một chút cà rốt và rau thái nhỏ vào nữa thì hương vị lại càng tuyệt đỉnh!" Nhìn đứa bé ngoan ngoãn, khuôn mặt lại xinh xắn thế kia, lòng Minh Huyên mềm nhũn. Trẻ con phải ăn uống đầy đủ dinh dưỡng mới được, thế là nàng tranh thủ mặc cả thêm chút đỉnh.

"Thế cũng được!" Dận Nhưng tùy ý gật đầu.

Chẳng phải hắn dễ dãi gì cho cam, mà là người phụ nữ này... hình như hắn chẳng biết phải chống đỡ lại nàng kiểu gì!

Bữa ăn của Thái t.ử, Ngự Thiện Phòng làm sao dám lơ là?

Bọn họ đã chuẩn bị sẵn một bàn tú ụ từ sớm, món nào món nấy đều được Thái Y Viện dày công nghiên cứu để đảm bảo tuyệt đối về mặt dinh dưỡng, nhạt dầu ít muối. Khổ nỗi Thái t.ử hiếm khi chịu ngồi ăn một mình, thường thì những món này lại dọn kèm với ngự thiện của Hoàng thượng hoặc đồ ăn của Thái hoàng thái hậu. Đứng trước một bàn lớn toàn sơn hào hải vị đậm đà, Thái t.ử đương nhiên chẳng thèm ngó ngàng đến những món nhạt nhẽo của mình.

Mỗi lần nghe tin Thái t.ử ăn uống không ngon miệng, đám đầu bếp của Ngự Thiện Phòng chỉ muốn rụng hết số tóc lưa thưa còn sót lại trên đầu.

"Sữa bò, trứng gà, bánh bao nhân rau củ và bánh bao nhân thịt, có thêm ít mỡ?"

Khi yêu cầu của cung Vĩnh Thọ cùng thực đơn của Thái t.ử được truyền đạt xuống, mắt đám đầu bếp sáng rực như sao đêm! Đừng nói là bánh bao nhân rau hay nhân thịt, bất kể vị gì đi chăng nữa, thì có ai trong số bọn họ không thể phút mốt làm ra vài chục loại khác nhau cơ chứ?

Lần đầu tiên được dùng bữa trong cung, Minh Huyên triệt để bị sốc. Đúng là kẻ nhà quê mới lên tỉnh mà!

Trứng hấp, trứng xào, trứng luộc thì có xá gì? Cả trứng ngâm nước trà hay trứng kho cũng chỉ là món khai vị. Riêng mỗi khoản "trứng gà" đã được biến tấu thành hàng chục loại đa dạng, đủ mọi hình dáng màu sắc.

Chưa kể đến món bánh bao nhân rau mà nàng chỉ lỡ buột miệng gọi, rồi bánh bao nhân thịt của Thái t.ử... Nào là hấp, nào là chiên, Minh Huyên chỉ cảm thấy nước miếng trong miệng túa ra như suối!

Chẳng buồn hé răng nửa lời, Minh Huyên bế Thái t.ử đặt lên chiếc ghế cao đặc chế dành riêng cho hắn. Cũng chẳng cần hỏi, Thái t.ử đi đâu là có một đám người hầu kẻ hạ theo sát, việc mang theo một chiếc ghế tựa cao bằng gỗ đàn hương chạm trổ tỉ mỉ cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên!

"Điện hạ ngửi xem, cái bánh bao nhỏ này thơm nức mũi, ngài nếm thử nhé?" Dận Nhưng không chịu để ai khác hầu hạ, mà ở đây lại chẳng có ai thân phận cao hơn hai người bọn họ. Minh Huyên dứt khoát ngồi sát bên cạnh, gắp một chiếc bánh bao thịt nhỏ xíu, áp lưng bàn tay vào thử độ nóng, rồi đặt vào chiếc đĩa trống trước mặt hắn, dịu giọng nói.

Dận Nhưng phụng phịu uất ức!

Sao lại không chịu đút cho hắn ăn chứ?

Nhưng giây tiếp theo, hắn sững sờ trợn tròn mắt. Bởi vì người phụ nữ ngồi cạnh hắn, vừa thoăn thoắt gắp một chiếc bánh bao nhỏ, động tác vừa nhanh gọn vừa chuẩn xác tống thẳng vào miệng nàng, sau đó khuôn mặt lộ vẻ say sưa tận hưởng!

Có vẻ... ngon lắm thì phải?

Lăng ma ma – nhũ mẫu của Thái t.ử – thấy vậy không đành lòng. Bà ta vừa định tiến tới thì đã bị một ma ma khác bên cạnh kéo lại.

Thái hoàng thái hậu có chỉ muốn xem thử bản tính thật của vị Thứ phi dòng họ Hách Xá Lý này ra sao, cùng với nhu cầu thực sự của Thái t.ử, nên cấm tiệt đám nô tài xen vào. Lăng ma ma tuy không cam tâm, nhưng người kia lại là người của Thái hoàng thái hậu, bà ta đành c.ắ.n răng, rơm rớm nước mắt nhịn xuống.

"Điện hạ, ngài ăn đi chứ? Cứ nhìn ta này, cầm lên, bỏ vào miệng, đơn giản vậy thôi!" Minh Huyên ăn sạch chiếc bánh bao chỉ trong hai miếng, ngoảnh lại thì thấy trong mắt Thái t.ử đã lưng tròng nước. Nàng có chút khó hiểu, kỳ quái hỏi.

Dận Nhưng trân trân nhìn vào mắt nàng. Một lúc lâu sau, hắn mới chịu vươn tay chộp lấy chiếc bánh bao nhỏ đưa vào miệng!

"Điện hạ giỏi quá! Dáng vẻ lúc Điện hạ ăn đồ trông thật là dễ nhìn nha!" Minh Huyên thấy hắn từ đầu tới cuối cứ tỏ ra tủi thân mà chẳng hiểu vì sao. Nhưng trẻ con thì vẫn cần được khích lệ. Nàng nở nụ cười rạng rỡ, lên tiếng ngợi khen.

Dận Nhưng hung hăng c.ắ.n một miếng bánh bao thịt to tướng. Cắn cái bánh bao thì có gì mà đẹp để nhìn chứ?

Nhưng ánh mắt của nàng quá ư là chân thành, giọng nói lại êm tai thế kia... Thế là Dận Nhưng cứ vô thức bị cuốn theo lời khích lệ của nàng. Không những ăn hết một cái bánh bao nhân thịt, hắn còn chén sạch một cái bánh bao nhân rau, thêm nửa quả trứng luộc, và tu một hơi cạn sạch bát sữa bò mà ngày thường hắn chẳng thèm đụng tới.

Quan trọng hơn cả, từ đầu đến cuối là do hắn tự mình động tay, chẳng cần ai bón cả!

Mắt Minh Huyên híp lại thành một đường cong, thầm nghĩ trẻ con cũng dễ dỗ đấy chứ? Mấy cái bánh bao này tuy vị có hơi nhạt, nhưng chủng loại đa dạng đã bù đắp hoàn toàn cho chút xíu khuyết điểm ấy. Nàng ăn vô cùng mãn nguyện.

Huống hồ gì lại có bao nhiêu món "trứng trứng" thế này. Chỉ là trứng luộc thôi mà làm còn chẳng khó ăn nổi, huống chi là làm cầu kỳ đến vậy? Đặc biệt là món trứng ngâm nước trà, chẳng biết được đun bằng loại trà cực phẩm nào mà mùi thơm cứ gọi là nức mũi. Minh Huyên tự tin một mình có thể xơi tái năm sáu quả chẳng thành vấn đề! Nếu không phải vì có quá nhiều món trứng khác đang chờ nàng lâm hạnh, thì chắc nàng đã no căng rốn chỉ với món trứng ngâm nước trà này rồi.

Trời đ.á.n.h tránh bữa ăn! Đứng trước cả một bàn toàn mỹ thực thế này, Minh Huyên hoàn toàn đ.á.n.h mất khả năng kiềm chế!

Một, hai, ba... mười lăm, mười sáu... Dận Nhưng mở to mắt nhìn nàng vừa gặm trứng gà, húp cháo, tu sữa bò, rồi lại tọng thêm cả đống bánh bao. Hắn âm thầm đếm nhẩm trong đầu, rồi dõng dạc cất tiếng: "Khắc chế!"

Minh Huyên khựng lại! C.h.ế.t dở, lộ đuôi rồi!

"Ham muốn ăn uống phải biết khắc chế!" Dận Nhưng nghiêm mặt răn dạy.

Minh Huyên nhìn khuôn mặt phúng phính nghiêm túc như ông cụ non của cục bột nhỏ, vội buông chiếc bánh bao trên tay xuống, cung kính thưa: "Dạ!"

Đến hiện tại, hắn không hề thấy người dì này đáng ghét chút nào. Nhớ lại mỗi lần Hoàng a mã mắng mình xong đều có lời giải thích, Dận Nhưng liền học theo: "Ăn... ăn uống vô độ không tốt cho việc dưỡng thân. Ngươi còn nhỏ tuổi... chưa già, phải biết cách kiềm chế."

"Dạ, đa tạ Điện hạ quan tâm, ta nhớ kỹ rồi ạ!" Nhìn một đứa trẻ vóc dáng chừng hơn ba cái đầu một tí, ra vẻ nghiêm trang nói những lời quan tâm già dặn như vậy, Minh Huyên buồn cười chịu không nổi. Vừa lúc nàng cũng đã no lưng lửng bụng, bèn xoa xoa dạ dày mỉm cười gật đầu.

Dận Nhưng nhắc đi nhắc lại hai lần rồi im bặt. Hắn từng hứa với Hoàng a mã, một chuyện không được nói quá ba lần.

"Mỗi ngày Điện hạ thường làm những gì?" Cơm nước xong xuôi, Minh Huyên vẫn chẳng thấy hắn có ý định rời đi. Đã thế, lúc nàng bảo muốn ra ngoài đi dạo tiêu thực, hắn cũng tò tò bám theo. Ngay tại khoảnh ngự uyển lèo tèo vài gốc cây cỏ phía sau cung Vĩnh Thọ, Minh Huyên dắt tay hắn, nương theo nhịp bước chân ngắn tũn, thong dong rảo bước, nhẹ nhàng hỏi han.

Dận Nhưng nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ một chút rồi đáp: "Nghe tấu chương!"

Minh Huyên hơi chột dạ.

Tiểu Thuận T.ử vội vàng giải thích thay: "Ngoài lúc đi thỉnh an Thái hoàng thái hậu và dùng bữa cùng Hoàng thượng, Thái t.ử điện hạ ngày nào cũng phải nghe Lý công công đọc tấu chương ba lần, mỗi lần ít nhất mười lăm phút. Thời gian còn lại thì đợi Hoàng thượng xử lý xong việc để nghe người răn dạy. Những lúc rảnh rỗi mới để nô tài bồi tiếp chơi đùa ạ."

Sắc mặt Minh Huyên đang dắt tay Thái t.ử bỗng ngây dại. Đây mà là cuộc sống của một đứa trẻ bình thường sao? Nghe đáng thương quá đi mất! Nhưng lạ thay Thái t.ử lại có thể kiên trì chịu đựng được, thật không thể tin nổi! Lẽ nào đây chính là ranh giới khác biệt giữa thiên tài và người phàm?

"Điện hạ có thích trò chơi gì đặc biệt không?" Minh Huyên hỏi lại. Đã không có cớ để đuổi hắn về, thì đành phải hầu hắn chơi vậy.

Mắt Dận Nhưng vụt sáng, reo lên: "Già! Già! Cưỡi ngựa, quất roi!" Vừa nói hắn vừa nhất quyết đòi thị phạm cho Minh Huyên xem.

Trò "cưỡi ngựa" mà hắn nói, hóa ra là bắt Tiểu Thuận T.ử nằm rạp xuống đất làm ngựa cho Thái t.ử cưỡi. Còn hắn thì cầm roi trong tay, quất loạn xạ khắp nơi. Đám cung nữ thái giám xung quanh cũng hùa theo phối hợp vô cùng ăn ý. Bọn họ làm ra đủ mọi tiếng gào khóc xin tha t.h.ả.m thiết rồi lăn lộn diễn trò trên nền đất. Dận Nhưng ngồi tít trên lưng Tiểu Thuận Tử, tay giật giật sợi dây thừng vòng qua cổ tên thái giám, cười ngặt nghẽo đầy khoái chí! Hắn cứ thế đắc ý phô diễn sự "anh dũng" của mình trước mặt Minh Huyên!

Cứ mỗi nhát roi vung xuống, đám nô tài lại cố tình chuồi người vào dưới đường roi, cường điệu hóa những dáng vẻ thống khổ để chọc cho Dận Nhưng cười ngửa cười nghiêng.

Từ hôm qua tới nay, Minh Huyên chỉ thấy ở hắn hình ảnh một đứa trẻ tuy bá đạo nhưng quá đỗi thông minh, lại còn có phần hiểu chuyện, biết lắng nghe lời khuyên bảo. Dù là những món không thích ăn, khuyên một chút là hắn lại chịu nuốt. Hắn còn biết quan tâm đến nàng, tuy lời nói ra hơi mang tính giáo huấn, nhưng Minh Huyên vẫn nhìn thấu sự bận tâm trong ánh mắt ấy.

Nhưng cảnh tượng hiện tại là sao đây?

Nhìn đám nô tài phía trước, rồi lại nhìn đứa trẻ ngây thơ đang bị vây trong vòng tròn giả tạo đó, và nhất là Tiểu Thuận T.ử với khuôn mặt đỏ lựng, nơm nớp lo sợ làm "ngựa"... sống mũi Minh Huyên bất chợt cay cay!

Tàn bạo dường như là một trong những tội danh lớn nhất của phế Thái t.ử trong lịch sử. Thế nhưng sự tàn bạo này có thể đổ lỗi cho hắn sao? Ngay từ lúc bé đã chẳng ai dạy bảo cặn kẽ, hắn làm sao phân biệt được đâu là đúng, đâu là sai?

Minh Huyên không sao quên được cảm giác đôi bàn tay nhỏ bé kia ôm ghì lấy cổ mình, miệng thì buông lời quở trách nhưng thực chất là đang hoảng hốt sợ bị ngã. Lòng nàng mềm nhũn, vội vàng bước lên định bế Thái t.ử xuống và nói cho hắn biết trò này không hề đúng đắn!

Nàng chưa kịp tới gần, một tiếng "chát" giòn giã vang lên. Ngọn roi oan nghiệt vô tình quất thẳng vào mu bàn tay Minh Huyên vừa vươn ra.

Nàng giật nảy mình rụt tay lại. Dưới ánh mắt hoảng hốt của Thái t.ử, những giọt nước mắt ấm ức cứ thế trào ra.

"Ngươi... tự dưng xông lên làm gì? Cô..." Việc lỡ tay ngộ thương Minh Huyên khiến cả người Dận Nhưng cứng đờ. Thấy nàng khóc lóc, hắn hoàn toàn không còn cảm giác khoái trá như lúc nhìn đám nô tài gào thét xin tha nữa, mà thay vào đó là sự ngượng ngùng, lúng túng.

Minh Huyên bước tới thêm một bước, đưa mu bàn tay hằn rõ vệt roi đỏ ửng ra trước mặt hắn, sụt sịt mũi, mếu máo: "Đau lắm!"

Ngồi trên lưng Tiểu Thuận Tử, lưng Dận Nhưng thẳng tắp. Hắn thậm chí không nhận ra sợi dây cương đã tuột khỏi tay từ lúc nào, đôi mắt chỉ dán c.h.ặ.t vào bàn tay đang đưa ra trước mặt mình.

Đó là một bàn tay trắng ngần, móng tay cắt tỉa gọn gàng sạch sẽ, vương chút cảm giác lành lạnh thanh tao, hoàn toàn không đeo mấy thứ móng vuốt dài ngoằng có thể chọc người ta c·h·ế·t khiếp. Đã từng nắm lấy bàn tay ấy, Dận Nhưng biết rõ nó rất ấm áp, nhưng hiện tại... trên đó lại hằn lên một vệt đỏ vô cùng chướng mắt...

Dận Nhưng mím c.h.ặ.t môi, vành mắt cũng đỏ hoe. Hắn ngoảnh phắt đầu lại, hét lớn: "Mau gọi thái y, truyền Tôn thái y tới đây!"

Tôn thái y là thái y trưởng viện chuyên chăm sóc sức khỏe cho Hoàng a mã, chắc chắn sẽ chữa khỏi tay cho nàng!

"Không cần đâu!" Minh Huyên vội vàng lên tiếng ngăn cản.

Đợi thái y đến nơi thì khéo cái vết thương tẹp nhẹp này của nàng cũng tự khỏi rồi. Nàng chủ động đưa tay bế Dận Nhưng vào lòng, vùi mặt lên hõm vai hắn, buồn bã nói: "Sau này đừng chơi trò này nữa được không? Bị đ.á.n.h đau lắm."

Dận Nhưng mím môi, hốc mắt đỏ ửng, vòng tay ôm lấy cổ Minh Huyên, mở miệng thanh minh: "Hoàng a mã bảo bọn họ đều đang giả vờ cả, cốt chỉ để làm Cô vui thôi."

"Lúc ngài còn nhỏ xíu xiu, đ.á.n.h tất nhiên là không đau rồi. Nhưng Thái t.ử điện hạ thần võ oai phong thế này, sao có thể giống người thường được? Khi Điện hạ ngày một lớn lên, sức lực cũng mạnh mẽ hơn, đến lúc đó nỗi đau này không còn là giả vờ trêu đùa nữa đâu!"

Minh Huyên bế Thái t.ử rảo bước quay lại, vừa đi vừa cố gắng giải thích bằng những từ ngữ đơn giản nhất mà hắn có thể hiểu.

Khuôn mặt Dận Nhưng hiện rõ vẻ mờ mịt, hắn khẽ nói: "Chưa ai... chưa ai nói cho Cô nghe điều này." Chẳng phải đây chỉ là một trò chơi thôi sao?

"Vậy Điện hạ hãy đi hỏi Hoàng thượng đi. Hoàng thượng là chủ của muôn dân, ngài ấy nhất định sẽ dạy Điện hạ cách đối đãi chân chính với nô tài. Mỗi độ tuổi đều có những trò chơi phù hợp riêng. Trò cưỡi ngựa quất roi tuy vui, nhưng giờ không còn hợp với Điện hạ nữa! Đợi vài năm nữa, khi Điện hạ chính thức học cưỡi những con ngựa chiến oai dũng, lúc ấy vung roi dong ngựa mới thực sự là soái khí!"

Minh Huyên bế hắn vào trong điện, đặt lên chiếc ghế dài rồi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn nhẹ nhàng khuyên nhủ.

Dận Nhưng chầm chậm gật đầu. Hắn sẽ về hỏi Hoàng a mã cho rõ, nhưng lúc này hắn chỉ quan tâm: "Ngươi còn đau không?"

"Đau chứ! Ta phải bôi t.h.u.ố.c đây, Điện hạ giúp ta được không?" Nhận ra sự lo lắng trong mắt hắn, nàng nghiêng đầu mỉm cười hỏi.

Dận Nhưng gật đầu cái rụp. Chờ Xuân Ni mang hộp t.h.u.ố.c mỡ ra, hắn hì hục móc một cục to tướng, trát ụp lên cái vệt đỏ chướng mắt kia!

"Ngươi có giận Cô không?" Khi vết đỏ đã bị giấu nhẹm dưới lớp t.h.u.ố.c mỡ, Dận Nhưng đột nhiên ngẩng lên hỏi nhỏ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 7: Chương 7: Trứng Luộc Nước Trà** | MonkeyD