Nhật Ký Phát Tài Thời Loạn Lạc - Chương 2
Cập nhật lúc: 27/04/2026 22:39
Lệ Mông không dừng lại một giây nào, nắm c.h.ặ.t dây cương ra sức đ.á.n.h vào m.ô.n.g lừa.
Lâm Tú Bình không dám nới lỏng tay, cúi rạp người quay đầu lại, lo lắng gọi tên con gái, bảo nàng cẩn thận.
Xe lừa quá nặng, chạy không tính là nhanh, xóc nảy đến mức từng chữ bà thốt ra đều mang theo âm rung.
Lệ Trường Anh mặc kệ ba bảy hai mốt, xông lên là phang.
Ngũ quan nàng thanh tú, sống mũi cao thẳng, hốc mắt sâu, đôi mắt sáng rực có thần, xương chân mày sắc sảo. Gậy cời lửa vung lên oai phong lẫm liệt, hoàn toàn không có nửa điểm mềm yếu kiều điệu của nữ t.ử như người đời thường nghĩ, mà chỉ toàn là dã tính và lực công kích.
Lần đầu tiên trong đời chính thức đối chiến với người khác, khí thế mạnh mẽ như cầu vồng.
Côn đầu tiên nện thẳng vào bả vai gã đàn ông đi đầu. Động tác đuổi theo của gã khựng lại một thoáng, rồi lại tiếp tục không sợ c.h.ế.t mà nhào tới.
Lệ Trường Anh chấn động, tiếp tục vung gậy cời lửa, mỗi gậy giáng xuống đều không trượt phát nào.
Thế nhưng, gần như tất cả nạn dân đều mang theo khí thế muốn xé xác nàng mà ùa tới.
Phía trước, xe lừa dần dần kéo giãn khoảng cách với đám nạn dân. Lệ Mông há miệng đón gió gào lên, an ủi thê t.ử: "Yên tâm đi, toàn là một đám ô hợp, trên tay không có hung khí sắc bén. A Anh không ngốc đâu, đ.á.n.h không lại chẳng lẽ còn không biết chạy sao."
Vẻ mặt Lâm Tú Bình đang ngoái nhìn lại bỗng chốc trở nên khó coi hơn.
Lệ Mông vừa chạy vừa ngoái đầu nhìn lướt qua, không nhịn được cười gượng: "Hổ báo thật đấy, không hổ là con gái của Lệ Mông ta..."
Lâm Tú Bình: "..."
Nửa canh giờ sau, ở một nơi thâm sơn cùng cốc vô danh, gia đình ba người sau khi triệt để cắt đuôi đám nạn dân đang đứng theo thế chân vạc.
Con lừa thè lưỡi nằm vật ra đất, thở phì phò.
Lưng nó đã bị cọ xát đến trầy da tróc thịt. Lâm Tú Bình trầm mặc, cẩn thận bôi t.h.u.ố.c mỡ lên vết thương. Lệ Mông quanh năm lên núi, cũng hay hái thảo d.ư.ợ.c mang về, để phòng hờ vạn nhất, bà đã nấu sẵn rất nhiều.
Trên má trái của Lệ Trường Anh có một vết bầm tím, mái tóc hơi rối bời, tay áo cũng bị rách một mảng. Nàng căng mặt ngồi xổm trên mặt đất, nhưng cả người vẫn tỏa ra một thân chính khí.
Đối diện nàng, Lệ Mông đang ngồi chễm chệ vắt chéo chân trên mặt đất.
Một lúc lâu sau, bầu không khí vẫn tĩnh lặng đến quỷ dị.
"Kích động! Mù quáng!"
Lời trách mắng đầy vẻ lên mặt của Lệ Mông đã phá vỡ sự tĩnh lặng: "Sao con không cầm d.a.o chẻ củi chứ?"
Trên xe kéo vẫn còn đè một thanh d.a.o chẻ củi. Nếu như nàng cầm d.a.o đó, một đao c.h.é.m một tên, thấy m.á.u, thương tổn đến tính mạng, chắc chắn có thể chấn nhiếp được đám nạn dân kia.
Nhưng nàng căn bản không dám g.i.ế.c người, vậy mà còn dám xông lên.
"Con đừng có tưởng mình sức lực lớn, biết chút võ vẽ mèo cào ba chân là ngon lành."
Lệ Trường Anh đuối lý, mất mặt, đành im thin thít chịu trận nghe mắng. Nàng cũng chẳng buồn phân bua rằng bản thân chỉ muốn câu giờ một chút, để xe lừa chạy đi xa hơn rồi mới thoát thân, chỉ là không ngờ đám nạn dân kia vì cướp đồ ăn mà lại liều mạng đến vậy.
Thì ra thế đạo loạn lạc rồi, con người ta sẽ biến thành cái dạng này. Trước khi thực sự bước ra ngoài, quả thực không thể thấu hiểu sâu sắc được...
Thần sắc Lệ Trường Anh rầu rĩ.
Lệ Mông nghiêm giọng nói: "Lương thực của chúng ta vốn dĩ đã không đủ ăn rồi, bây giờ lại tổn thất thêm một bao kê nữa, con tự kiểm điểm lại mình đi!"
Lệ Trường Anh ỉu xìu ngước mắt lên, mang cái vẻ mặt 'đừng tưởng tôi không biết': "Rõ ràng là do cha sợ xe kéo nặng quá, chạy không nhanh, bị đám nạn dân kia đuổi kịp lại làm hại mẹ bị thương, nên mới cố ý vứt đi đấy chứ."
Nàng chạy nhanh như vậy, đâu cần phải vứt đồ vật lại để cản bước nạn dân.
Lệ Mông mặt dày, không hề thấy xấu hổ.
Lâm Tú Bình liếc xéo ông một cái đầy hờn dỗi, lúc này mới lo lắng nói: "Chỉ còn lại một rưỡi bao kê, e là chẳng cầm cự được bao lâu, những ngày tháng sau này phải làm sao đây? Nếu như lại gặp phải người đến cướp bóc, tuyệt đối không được liều mạng giằng co với người ta như thế nữa đâu."
Bọn họ không phải là loại nạn dân đã bước vào đường cùng kia, vẫn còn có sự vướng bận trong lòng, đương nhiên phải đặt tính mạng lên hàng đầu.
Hai cha con lại không hẹn mà cùng nhìn về phía khối tài sản quan trọng.
Có lẽ, họ vẫn còn lương thực dự trữ chăng?
Lâm Tú Bình nhẹ nhàng lườm hai người một cái, ném hộp t.h.u.ố.c mỡ cho con gái, tỏ thái độ bất mãn không nặng không nhẹ: "Tự mình bôi đi."
"..."
Lệ Trường Anh lên án: "Không phải chứ, mẹ, con phải dùng chung t.h.u.ố.c với con lừa sao?"
Tân thủ lên đường, xuất sư bất lợi.
Cùng bị thương ngoài da, Lệ Trường Anh không cần nghỉ ngơi, nhưng con lừa thì lại phải dừng lại để an dưỡng. Tránh cho chiếc xe kéo nặng nề sẽ làm vết thương của nó trầm trọng thêm, không thể thuận lợi đi hết chặng đường dài dằng dặc phía sau.
Nếu vậy thì nó thật sự sẽ trở thành lương thực dự trữ mất.
Bọn họ phải tìm một nơi để dừng chân tạm thời.
Lệ Mông kinh nghiệm phong phú, nhìn liếc qua sắc trời: "Ngày mai chắc là không có mưa đâu. Cứ men theo con đường núi này đi về phía trước, xem thử có tìm được miếu Sơn Thần nào không, không tìm được thì đành dựng tạm một cái lán gỗ vậy..."
Lệ Trường Anh không nói hai lời, đứng bật dậy: "Vậy đi thôi."
Lệ Mông còn chưa kịp dứt lời, nàng đã vác một bao kê lên vai, sải bước đi được mấy bước chân rồi. Nếu ông mà nói thêm vài câu dư thừa nữa, chắc nàng đi xăm xăm được hai dặm đất luôn ấy chứ.
"Ông xem cái tính tình hấp tấp cứ như lửa cháy đến m.ô.n.g của nó kìa."
Lâm Tú Bình che miệng cười, tay nhè nhẹ vuốt ve cánh tay trượng phu.
Lệ Mông trong nháy mắt bị vợ vuốt cho xuôi cơn giận. Hai tay ông tóm lấy chiếc gùi tre, hai cánh tay nổi đầy cơ bắp cuồn cuộn, nâng chiếc gùi chứa đầy đồ vặt vãnh lên vác ngang vai.
Cả hai cha con sức lực đều rất lớn, rất có thể mang lại cho người ta cảm giác an toàn.
Làm tốt thì đương nhiên cần được cổ vũ.
Trong mắt Lâm Tú Bình tràn ngập vẻ sùng bái.
Lệ Mông thoáng chốc cả người lại ngập tràn sức mạnh, còn dùng một tay xách luôn chiếc nồi sắt lên.
Lệ Trường Anh vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy người cha vai u thịt bắp của mình đang đứng đó làm bộ làm tịch như khổng tước xòe đuôi. Nàng thật sự nhìn không nổi nữa, vội vã quay đi, bước chân cũng nhanh hơn.
Lâm Tú Bình cũng xuống xe đi bộ để giảm bớt gánh nặng cho con lừa.
Bà sức yếu, không cõng thêm gì cả, chỉ dắt theo con lừa, thỉnh thoảng lại vuốt ve an ủi vì nó bị dây thừng siết đau mà sinh ra cáu kỉnh.
Con lừa này trong nhà đã nuôi được bốn năm rồi, chủ yếu là do bà chăm sóc nên cũng khá có tình cảm.
Ba người một xe lừa men theo con đường núi gần như trải đầy cỏ khô mà đi lên trên.
Đi tít trên cùng, Lệ Trường Anh mở đường, tay cầm lưỡi hái vung lên lia lịa phát quang.
Ở giữa là Lâm Tú Bình dắt con lừa.
Lúc bọn họ bỏ trốn ban nãy, sau khi đã ra khỏi tầm mắt của đám nạn dân, vì sợ bị tìm thấy nên đã c.h.ặ.t vài cành cây buộc kéo lê đằng sau xe đẩy để quét sạch dấu vết. Lúc này vẫn còn đang kéo, theo từng nhịp di chuyển vang lên tiếng sột soạt.
Lệ Mông thì bọc hậu.
Mặt trời ngả về tây, cuối cùng ba người cũng tìm thấy một ngôi miếu Sơn Thần.
Miếu cao chừng bốn thước, xấp xỉ ngang với vòng eo của Lệ Trường Anh. Ba bức tường và phần mái che hoàn toàn được đắp bằng đá, đã bỏ hoang từ lâu, tồi tàn tơi tả. Xung quanh mọc đầy cỏ dại, bức tượng Sơn Thần bên trong cũng chẳng còn nhìn ra hình thù gì nữa.
Gia đình ba người đứng dàn hàng ngang ở phía trước, trầm mặc.
Hồi lâu sau, Lệ Trường Anh mới nhả ra một câu: "Đúng là Sơn Thần nơi thâm sơn cùng cốc, hương hỏa có hơi kém chút nhỉ..."
Đâu chỉ có hơi kém, tình cảnh này mà bảo phải sống dựa vào nhang đèn, chắc chắn c.h.ế.t đói.
Lệ Mông đưa mắt nhìn quanh một vòng: "Cắm trại ở đây luôn đi."
Chỗ này khuất gió, mặt đất lại bằng phẳng rộng rãi. Vừa nãy đi ngang qua còn thấy một con suối nhỏ, có nguồn nước, rất thích hợp để dừng chân tạm thời.
Lệ Trường Anh lập tức vung lưỡi hái, lấy miếu Sơn Thần làm trung tâm bắt đầu cắt cỏ dại xung quanh.
Lệ Mông tháo xe lừa ra, lôi từ trên xe đẩy xuống một hộp nhang, rồi nhận lấy miếng thịt phơi khô Lâm Tú Bình đưa cho, cung kính bày biện trước miếu Sơn Thần.
