Nhật Ký Phát Tài Thời Loạn Lạc - Chương 36:**

Cập nhật lúc: 27/04/2026 23:37

Triệu Song Hỷ nghe thấy giọng điệu quen thuộc ấy, ký ức kinh hoàng sống lại, cơ thể cô bắt đầu run lên bần bật, phản ứng sợ hãi tột độ.

Lệ Trường Anh vẫn ôm c.h.ặ.t lấy cô, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám đông, giọng nói điềm nhiên nhưng đầy áp lực: "Tiếp tục đi."

Trần Yến Nương vốn dĩ ở ngoài rìa không nắm rõ mọi chuyện. Thấy vậy, nàng đành quay sang những người phụ nữ cũng từng bị bọn chúng lôi ra làm trò tiêu khiển, chà đạp danh dự: "Xuân Hiểu tỷ, A Bảo, Liễu Nhi, Đặng Tam, Kim Nương, Lệ cô nương đang muốn đòi lại công bằng cho chúng ta kìa, các người không định nói gì sao?"

Mấy người phụ nữ đưa mắt nhìn nhau đầy ngần ngại, cuối cùng ánh mắt họ đồng loạt đổ dồn về phía Xuân Hiểu – người phụ nữ mang nét mặt u uất. Cô chính là người từng bị lôi lên xe của bọn buôn người, và cũng chính là người đã ghim nhát d.a.o chí mạng vào cổ một tên trong số chúng. Nhờ sự tàn nhẫn ấy, đám lưu manh mới có chút kiêng dè cô.

Đúng lúc này, Ngụy Tuyền c.ắ.n c.h.ặ.t môi, đột nhiên đứng phắt dậy.

Đại phu nhân Lương Tĩnh Nhàn và đại tẩu Sở Như giật mình, theo phản xạ định với tay kéo nàng lại, không muốn nàng xen vào chuyện bao đồng mà rước họa vào thân.

Nhưng Ngụy Tuyền dường như không còn quan tâm đến điều đó nữa. Nàng chỉ thẳng tay vào hai mụ đàn bà trong đám nạn dân: "Tôi từng nghe chính miệng hai mụ này xỉa xói, c.h.ử.i bới Liễu Nhi tiểu thư, những lời lẽ chua ngoa cay nghiệt tột cùng, thậm chí còn ra tay đ.á.n.h đập cô ấy."

Liễu Nhi là một cô bé vóc dáng nhỏ thó, tuổi đời trông còn khá nhỏ, lúc nào cũng trong bộ dạng rụt rè sợ sệt. Nghe tên mình bị xướng lên, cô bé theo phản xạ lùi lại, rúc hẳn vào sau lưng những người khác.

Hai mụ đàn bà bị chỉ đích danh lập tức giãy nảy lên chối bay chối biến, giọng nói the thé chua loét nhưng cả người thì run lẩy bẩy.

Hai đứa trẻ nhà họ Ngụy nhìn thấy trong mắt cô cô mình dường như có ngọn lửa đang bùng cháy, ánh mắt chúng sáng rực lên sự sùng bái.

Trong khoảnh khắc ấy, Ngụy Cẩn nhìn đường tỷ Ngụy Tuyền, tựa hồ như giác ngộ ra điều gì đó, nhưng lại thấy lòng rối rắm m.ô.n.g lung.

Trình Cường đang nằm liệt một chỗ, một chân duỗi thẳng đơ, một cánh tay treo tòng teng trên cổ. Gã xoay chuyển đôi mắt tam bạch trời sinh, trong đầu nhanh ch.óng lóe lên một toan tính xảo quyệt.

Gã vội vàng giơ cánh tay còn lành lặn lên, hùng hồn tuyên bố với khí thế ngất trời: "Anh em chúng tôi một lòng một dạ theo đại ca! Chúng tôi tuyệt đối chưa từng làm ra mấy chuyện đê tiện bỉ ổi như thế! Và chúng tôi cũng tuyệt nhiên không thể dung túng cho cái loại cặn bã này!"

Trong số những gã đàn ông, ngoại trừ Ngụy Cẩn, Trình Cường chính là kẻ đầu tiên dám đứng ra mạnh mẽ lên tiếng.

Bốn tên nhóm Trình Cường đang quây quần sưởi ấm quanh một đống lửa nhỏ. Ba gã Giang T.ử nghe đại ca nịnh nọt Lệ Trường Anh trơn tru như vậy, trong bụng thầm mắng gã khôn lỏi, tức tối vì mình lại chậm chân mất một nhịp.

Nhưng tuyệt đối không thể để chậm thêm nhịp thứ hai.

Ba gã lập tức đứng bật dậy, thi nhau vung tay múa chân, hùng hổ dùng những lời lẽ đanh thép nhất để lên án đám người thiếu nhân tính kia.

Được đà, Xuân Hiểu và những người khác cũng lần lượt lên tiếng vạch mặt những kẻ từng buông lời "thiếu tôn trọng".

Quả cân mang tên "chính nghĩa" ngày càng nặng trĩu. Những kẻ vốn quen thói nhu nhược, gió chiều nào che chiều ấy giờ đây cũng vội vã phủi sạch quan hệ với đám tội đồ bị chỉ điểm.

Có kẻ ác thì ắt có người thiện. Thiện hay ác đôi khi mỏng manh tựa sợi chỉ, ẩn mình trong vùng xám của sự thờ ơ lạnh nhạt, và có thể nghiêng lệch bất cứ lúc nào.

Ranh giới giữa thiện và ác chẳng bao giờ là bất biến. Một khoảnh khắc nào đó, chỉ vì một sát na lạc bước, con người ta có thể trở thành bọn buôn người mất nhân tính, trở thành những gã ác ôn như gã bọ ngựa hay gã mặt chuột luôn chực chờ ức h.i.ế.p kẻ yếu. Hoặc có thể tự biến mình thành hiện thân của bất kỳ tội ác nào.

Ngược lại, khi chọn hướng thiện, họ có thể là tên lưu manh, là nhóm bốn người Trình Cường, hay đơn giản là những người quyết định ngẩng cao đầu tự hào bước đi dưới ánh sáng mặt trời.

Nguyên do sâu xa đằng sau sự hướng thiện ấy có lẽ chẳng quan trọng bằng việc họ thực sự đã chọn làm người tốt trong khoảnh khắc này.

Nhìn từng người một can đảm bước ra tố cáo, ngọn lửa giận trong lòng Lệ Trường Anh cũng dần hạ nhiệt.

Triệu Song Hỷ nằm gọn trong vòng tay cô cũng ngày một bình tĩnh hơn.

Thấy vậy, Lệ Trường Anh nhẹ nhàng buông tay.

Triệu Song Hỷ thoạt đầu hơi hốt hoảng, nhưng ngước nhìn Lệ Trường Anh, cô lại lấy lại được sự an tâm tĩnh tại.

Phía sau hai người, Ngụy Cẩn nhìn cảnh chia lìa này, cái sự bực dọc nãy giờ cuối cùng cũng chịu tan biến. Bàn tay đang cầm nhành cây vô thức gẩy gẩy đám tàn tro trong đống lửa.

Lệ Trường Anh đã thu phục được sự ủng hộ của đại đa số nạn dân. Hơn mười mấy kẻ, cả nam lẫn nữ, bị chỉ mặt điểm tên là những loại đê tiện, tha hóa đạo đức.

Thấy tình hình căng thẳng, đám người này vội vàng quỳ lạy khóc lóc cầu xin tha thứ. Gã bọ ngựa nhận ra Lệ Trường Anh chẳng có chút ý niệm khoan hồng nào, biết mình cùng đường, gã liền lật lọng, trừng mắt c.ắ.n ngược lại nhóm Trình Cường: "Cô ta chỉ l.ừ.a đ.ả.o thôi! Cô ta dựng kịch lừa chúng ta, khích bác chúng ta, lợi dụng chúng ta! Bọn họ chả mất cọng lông nào, còn nạn dân thì c.h.ế.t lăn lóc, có cả anh em của tụi mày trong đó đấy! Như vậy có công bằng không!"

Gã ta lại quay sang gào thét với những nạn dân đang hùa theo chỉ trích mình: "Rõ ràng là do chúng ta tự giải cứu mình! Cô ta có công cán gì đâu! Ngay cả việc mua chuộc tụi mày bằng lương thực, thì số lương thực đó cũng là của bọn buôn người, vốn dĩ là của chúng ta!"

Gã trợn trừng đôi mắt vằn vện tơ m.á.u nhìn Lệ Trường Anh, rít lên: "Nếu mày dám g.i.ế.c tao, thì hãy để cho lũ ngu ngốc đang bị mày lừa gạt này sáng mắt ra, xem mày với bọn buôn người kia khác mẹ gì nhau!"

Lệ Trường Anh bỗng chốc từ ân nhân bị biến thành kẻ thủ ác, cô không khỏi bật cười gằn.

Nhóm bốn người Trình Cường thấy thời cơ lập công tới, lập tức nhảy vào sỉ vả gã bọ ngựa không trượt phát nào:

"Cô ấy là phận nữ nhi mà dám vung đao quyết chiến với bọn buôn người, sống sót được là nhờ bản lĩnh đấy!"

"Mày quên những người bị bọn buôn người đ.á.n.h c.h.ế.t rồi à? Nếu không nhờ cô ấy dùng kế, thì giờ này tụi mày vẫn đang rạp đầu làm ch.ó săn cho bọn chúng đấy!"

"Cái gì mà lợi dụng? Bọn tao là tâm phục khẩu phục đại ca! Tụi tao tự nguyện theo đại ca làm đại sự!"

"Cái loại chui lủi dưới rãnh nước như mày, có muốn bị lợi dụng đại ca cũng đéo thèm nhòm ngó đâu!"

Bốn cái miệng chanh chua c.h.ử.i liên hồi kỳ trận, không những nâng Lệ Trường Anh lên tận mây xanh mà còn nhân tiện vuốt ve luôn thể diện của chính mình, dìm đám gã bọ ngựa xuống tận bùn đen. Trí tuệ của hội "nịnh thần" nay đã đạt đến một cảnh giới mới.

Lúc Ngụy Cẩn chọn mấy tên này, cậu đã nhìn trúng cái thói "thấy người sang bắt quàng làm họ", bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh của bọn chúng. Loại người này phần lớn xương cốt đều mềm oặt, chỉ cần Lệ Trường Anh đủ cứng rắn, bọn chúng sẽ ngoan ngoãn phục tùng, chẳng dám nuôi dã tâm tạo phản.

Nhưng cậu cũng không ngờ, tác dụng của bọn chúng lại phát huy xuất sắc đến thế.

Có lẽ...

Ngụy Cẩn liếc nhìn Lệ Trường Anh. Có lẽ sức hút cá nhân của cô mới là yếu tố quyết định.

Ánh mắt Ngụy Cẩn lướt qua nhóm Trình Cường, qua người phụ nữ vừa gieo mình xuống sông, rồi dừng lại ở Ngụy Tuyền và Ngụy Văn...

Đột nhiên, trong tâm trí Ngụy Cẩn cuộn trào những luồng suy nghĩ mớ bòng bong. Sự bực bội không rõ nguyên nhân dâng trào, chẳng có chỗ xả, thế là cậu cũng chẳng màng phỏng đoán xem Lệ Trường Anh sẽ dùng cách nào để trừng trị nhằm răn đe, thiết lập uy quyền nữa.

Phía trước mặt, Trần Yến Nương và rất nhiều nạn dân khác cũng lên tiếng bảo vệ Lệ Trường Anh. Bọn gã bọ ngựa và tên mặt chuột đọ mồm làm sao lại số đông, càng cãi càng giống mấy gã hề nhảy nhót lố lăng.

Nhìn cảnh tượng hỗn loạn này, Lệ Trường Anh lại chẳng mảy may thấy vui vẻ.

Những mũi dùi công kích – dù là bênh vực hay chỉ trích – giờ đây đều nhắm thẳng vào cô. Vậy còn Triệu Song Hỷ và những người phụ nữ kia thì sao? Công lý của họ nằm ở đâu?

Làm cách nào cô có thể chứng minh cho họ thấy rằng: Sự trong sạch hay dơ bẩn của một con người không được định đoạt bởi thể xác?

Những chuyện như thế này, đáng lý ra vốn chẳng cần phải chứng minh mới đúng!

Cô có thể làm gì? Hiện tại cô chỉ có thể dùng nắm đ.ấ.m chứng minh rằng: Khi còn là một con cừu non, bất cứ ai cũng có thể trở thành nạn nhân của bạo lực. Vì vậy, hãy biết thân biết phận, đừng bao giờ ảo tưởng sức mạnh mà giẫm đạp lên người khác.

Như một kíp nổ đã bén lửa, tia lửa chạy xèo xèo dọc theo sợi dây cháy chậm, cho đến khi chạm tới khối t.h.u.ố.c nổ, bùm một tiếng, thổi bay mọi chướng khí mù mịt.

Lệ Trường Anh một lần nữa nắm lấy cổ tay Triệu Song Hỷ: "Đi! Coi tôi đập c.h.ế.t cha tụi nó này!"

Nếu không nện cho chúng một trận nhừ t.ử, chúng sẽ chẳng bao giờ hiểu được bản thân mình chả là cái thá gì!

Thấy bộ dạng hầm hầm của cô con gái, Lệ Mông tặc lưỡi: "Con bé nhà mình nhịn được đến nước này cũng coi như là có tiến bộ rồi đấy."

Lâm Tú Bình tự giác lấy tay che mắt, miệng nhẩm niệm "phi thiện vật thị" (việc không tốt thì đừng nhìn).

Lệ Trường Anh kéo Triệu Song Hỷ đi như thả diều. Chỉ với vài sải bước dài, cô đã xông thẳng vào đám đông, túm ngược chỏm tóc gã bọ ngựa, lôi xềnh xệch gã ra khỏi màn đấu khẩu.

Tín hiệu phát ra, màn "võ mồm" lập tức được nâng cấp thành "thượng cẳng chân, hạ cẳng tay".

Cơ hội lập công đến rồi!

Ba tên nhóm Giang T.ử mắt sáng quắc như đèn pha, xoa tay bẻ khớp rôm rốp, lao như mãnh hổ vồ mồi về phía tên mặt chuột.

Ỷ thế đông h.i.ế.p cô, ba đ.á.n.h một không chột cũng què, chúng dễ dàng đè ngửa tên mặt chuột ra, khuôn mặt lộ vẻ biến thái tột độ khi lôi xềnh xệch nạn nhân vào sâu trong rừng.

Trình Cường đứng nhìn mà tức anh ách, chân thọt, tay gãy, chỉ biết đứng ngoài c.h.ử.i đổng đe dọa những kẻ khác: "Thằng nào không muốn ăn đập thì khôn hồn rụt cái đầu rùa của tụi mày lại!"

Cùng lúc đó, Lệ Trường Anh hất tung gã bọ ngựa đi.

Đường bay được căn góc chuẩn xác, mục tiêu hạ cánh là ngay trước đống lửa nhà họ Ngụy.

Nhóm người nhà họ Ngụy chân cẳng yếu ớt giật nảy mình, đồng loạt đứng phắt dậy lùi lại phía sau.

Chỉ có Ngụy Cẩn là chân đau đi đứng chậm chạp. Cậu cầm nhánh cây gẩy gẩy đống lửa, "vô tình" hất tung một cục than cháy rực rỡ, bay thẳng tắp rơi đ.á.n.h độp lên đỉnh đầu gã bọ ngựa.

Người thì không rớt vào lửa, nhưng nguyên cái đầu thì rực sáng huy hoàng.

"Á á á!"

Gã bọ ngựa tru tréo t.h.ả.m thiết, hai tay ôm đầu đập lấy đập để hòng dập tắt ngọn lửa.

Lệ Trường Anh kéo Triệu Song Hỷ theo sát nút. Cô buông tay ra, nhấc chân đạp thẳng vào lưng gã bọ ngựa, ấn gã ụp mặt xuống đất, rồi khom người xuống bắt đầu nện như giã giò.

"Cho mày cái tội mõm nhôm!"

"Ông đây nhịn mày hơi lâu rồi đấy!"

"Mày không phải thích dâm dật lắm sao? Tao cho mày sướng rên người luôn!"

Từng tiếng gào thét đau đớn xé ruột xé gan của gã bọ ngựa vang lên. Cùng lúc đó, từ trong rừng, tiếng kêu t.h.ả.m thiết của tên mặt chuột cũng vọng ra không kém phần thê lương.

Triệu Song Hỷ đứng đờ người bên cạnh, chân tay luống cuống.

Đám nạn dân còn lại sợ mất mật, đứng im thin thít không dám cục cựa một ngón tay, sợ vạ lây.

Đang đ.á.n.h dở tay, Lệ Trường Anh đảo mắt một vòng, túm lấy một chân của Triệu Song Hỷ đặt lên lưng gã bọ ngựa: "Phụ tôi dẫm c.h.ặ.t nó xuống."

Triệu Song Hỷ giật thót mình, luống cuống làm theo.

Ngụy Cẩn nãy giờ vẫn đứng cách đó một bước chân. Khí chất thanh tao nhã nhặn tựa trăng thanh gió mát, cậu ung dung từ tốn nhặt một khúc củi cỡ vừa đưa cho Triệu Song Hỷ.

Triệu Song Hỷ trong cơn vô thức đã đưa tay nhận lấy khúc củi.

Thân hình cô vốn dĩ gầy gò ốm yếu, sức vóc đâu mà kềm nổi một gã đàn ông trưởng thành. Gã bọ ngựa bên dưới vùng vẫy kịch liệt, hòng hất tung cô ra.

Triệu Song Hỷ hoảng hốt, chới với mất thăng bằng. Cơ thể tự phản xạ, tay cô vội vàng cắm phập khúc củi xuống đất để làm điểm tựa.

"Aaaaaaa——"

Động tác định vươn tay ra đỡ của Lệ Trường Anh bị khựng lại giữa chừng, một loại phản ứng sinh lý vô thức khiến cô bất chợt thấy rùng mình ớn lạnh.

Tất cả những ai chứng kiến cảnh tượng đó gần như đều có chung một cảm giác tương tự.

Ngụy Cẩn... lẳng lặng xoay người quay lưng lại.

Triệu Song Hỷ sau khi lấy lại được thăng bằng, nhận ra phản ứng kỳ lạ của mọi người. Cô cúi đầu nhìn xuống, sợ hãi hét toáng lên, vội vã buông thõng khúc củi, lùi lại mấy bước lảo đảo.

Khúc củi vẫn đang dựng đứng... ghim ngay giữa vị trí nhạy cảm nhất của kẻ đang nằm sõng soài dưới đất.

Cơn đau thấu trời ập đến bất ngờ khiến cơ thể theo bản năng co dúm lại. Đợi khi gã đàn ông giật mình nới lỏng cơ bắp, khúc củi từ từ đổ nghiêng xuống.

Cũng may là chưa cắm ngập vào.

Tuy nhiên, không ít người vẫn không khỏi tò mò đ.á.n.h mắt về phía cái chỗ "tương đối tròn trịa" của gã mà thầm đ.á.n.h giá: Không biết cái lỗ "nhụy hoa" kia có còn toàn thây không?

Lúc đầu Triệu Song Hỷ cũng bị dọa cho hồn bay phách lạc, nhưng khi nỗi hoảng hốt qua đi, nhìn gã đàn ông từng tưởng chừng hung ác nay đang nằm co quắp rên la rỉ rả, trong mắt cô bỗng lấp lánh những tia sáng kỳ lạ.

Lệ Trường Anh xưa nay chỉ đam mê thứ sức mạnh thể chất thuần túy, thích kiểu "ăn miếng trả miếng", đ.ấ.m đá thẳng tay, hiếm khi sử dụng đến mấy trò "tà đạo" hiểm hóc thế này.

Cô đứng cạnh Triệu Song Hỷ, gãi gãi trán, ngập ngừng đề nghị: "Hay là... cô nện thêm hai gậy cho bỏ tức?"

Đúng lúc đó, một khúc củi khác không biết từ đâu lại bất thình lình xuất hiện ngay trước mặt Triệu Song Hỷ.

Ngụy Cẩn đứng nghiêng người, tay trái cầm khúc củi giơ ra, tay phải điệu đà vắt sau lưng. Cái dáng vẻ tiêu sái, phong nhã ấy, dù là đang tiếp tay cho việc hành hung người khác mà trông cũng khí chất ngời ngời.

Lệ Trường Anh: "..."

Hóa ra Cẩn tiểu lang lại là một người có sở thích "đâm sau lưng chiến sĩ" tinh tế đến vậy.

Triệu Song Hỷ ngây ngốc nhìn khúc củi, rồi đột ngột lùi phắt lại một bước, xua tay rối rít trong hoảng loạn.

Ánh mắt Ngụy Cẩn thoáng qua một tia tiếc rẻ, cậu tiện tay vứt khúc củi sang một bên.

Gã bọ ngựa vừa mới cố gắng thoi thóp bò dậy, bỗng một khúc gỗ từ trên trời rơi xuống "bốp" một phát ngay đỉnh đầu. Gã lảo đảo, hai mắt tối sầm, rồi triệt để nằm bẹp gí, bất tỉnh nhân sự.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Phát Tài Thời Loạn Lạc - Chương 36: Chương 36:** | MonkeyD