Nhật Ký Phát Tài Thời Loạn Lạc - Chương 46

Cập nhật lúc: 27/04/2026 23:41

Người nhà họ Ngụy càng thêm cảm thấy không chốn dung thân.

Bọn họ chỉ có một bộ quần áo trên người, mặc rất lâu, sớm đã sờn rách không ra hình thù gì, lại thoang thoảng mùi ôi thiu khó ngửi. Trên đầu bọn họ cực kỳ mộc mạc, một cây trâm cũng không có, chỉ tùy tiện dùng cành cây hay dải vải rách để b.úi tóc lên. Dưới chân bọn họ đi đôi giày cỏ tự đan, các ngón chân không khống chế được mà cuộn tròn lại.

Dưới đủ loại áp lực tâm lý nặng nề... hốc mắt những người phụ nữ không tự chủ được mà cay xè, nóng lên.

Ngụy Cẩn bước lên một bước, đứng chắn trước mặt bọn họ, thái độ không kiêu ngạo cũng không tự ti chắp tay: “Làm phiền cô nương.”

Tỳ nữ hừ nhẹ một tiếng: “Theo ta vào phủ đi.”

Ả cũng chẳng buồn quan tâm bọn họ có theo kịp hay không, đi thẳng một mạch, bước qua cửa hông.

Ngụy Cẩn thần sắc tự nhiên bước theo. Những người khác của Ngụy gia cố làm ra vẻ trấn định, đi sát phía sau.

Tỳ nữ dẫn bọn họ đi dọc theo lối đi phụ bên hông, còn cố ý nói: “Trong phủ chúng ta đang có quý khách, không tiện mạo phạm.”

Đám hạ nhân qua lại đều đang dùng ánh mắt kỳ dị để đ.á.n.h giá bọn họ.

Đợi đến khách viện, tỳ nữ chỉ vào hai căn sương phòng đang mở cửa, nói: “Dọn dẹp vội vàng, chỉ đành mời các vị tạm thời chịu ủy khuất một chút. Nước và quần áo đều đã chuẩn bị xong, để ngay trong phòng, các vị mau ch.óng tắm rửa chải chuốt đi, đừng để phu nhân và thiếu phu nhân chúng ta phải đợi lâu.”

Ả nói xong liền lui ra ngoài ngay tắp lự, như thể không muốn ở lại thêm một khắc nào nữa.

Trong khách viện ngay cả một tỳ nữ già cũng không có, không ai quản việc bọn họ có cần thay nước hay không, cũng không ai bận tâm xem bọn họ có nhu cầu gì khác.

Ba người phụ nữ và hai đứa trẻ cố nén cảm xúc, cùng nhau bước vào một trong hai căn sương phòng. Căn phòng trống huếch trống hoác, không có lấy một món đồ trang trí nhỏ nào, chỉ có những đồ nội thất bàn ghế to nặng, những thứ khó mà “tiện tay dắt dê” được.

Trên bàn bày sẵn trà cụ và quần áo. Trà cụ cực kỳ thô kệch, quần áo... lại giống y hệt bộ đồ trên người đám hạ nhân bọn họ vừa chạm mặt.

Sở Như không thể kiềm chế được nữa, trực tiếp bật khóc: “Trước kia khi chúng ta còn ở kinh thành, bọn họ năm nào cũng gửi lễ tiết không dứt, còn luôn tranh gửi đến sớm hơn nhà người khác một bước. Nay lại làm nhục người ta thế này, ức h.i.ế.p người quá đáng~”

Đại phu nhân cũng cảm thấy muôn phần khó xử, vịn bàn ngồi xuống, dáng vẻ xiêu vẹo mệt mỏi.

Ngụy Văn buồn bã ỉu xìu: “Quận thành cũng chẳng có gì tốt đẹp.”

Tiểu Ngụy Đình tủi thân gật đầu.

Nói những lời này hoàn toàn vô dụng, nếu đã không có cốt khí phất tay bỏ đi thì đành phải cúi đầu, Ngụy Cẩn không hề lên tiếng an ủi: “Tắm rửa đi, nếu đã quyết định ở lại, chẳng lẽ còn trông mong người ta tôn chúng ta làm thượng khách sao? Ngày sau sống cảnh ăn nhờ ở đậu, còn cần thể diện làm gì?”

Sở Như muốn nói lại thôi.

Ngụy Cẩn xoay người bước ra ngoài, đi sang căn sương phòng còn lại.

Nước gần như đã lạnh ngắt. Rất rõ ràng, có người không hoan nghênh bọn họ, đang muốn ra oai phủ đầu họ đây mà.

Ngụy Cẩn bình tĩnh cởi bỏ y phục, sau khi bước vào thùng tắm lạnh lẽo, hắn dùng một tay tháo dây buộc tóc. Khoảnh khắc mái tóc dài xõa xuống, có vật gì đó “tõm” một tiếng rơi xuống nước.

Ngụy Cẩn lờ mờ cảm nhận được, định thần lại, nhoài người dò dẫm trong nước. Một lát sau, hắn nhắm mắt lại.

Sự bình tĩnh bề ngoài không thể che giấu được sự chấn động mãnh liệt trong nội tâm.

Làn nước gợn sóng, Ngụy Cẩn rút tay lên, xòe lòng bàn tay ra, một viên kim châu nằm gọn trong đó.

Những lời của Lệ Mông văng vẳng bên tai--

“A Anh nhà chúng ta, bản thân con bé chính là núi, không cần chỗ dựa, ta và nương nó sẽ không can thiệp.”

“Tâm của cậu chưa đủ tàn nhẫn, da mặt cũng chưa đủ dày.”

“Hoặc là cậu đứng ra làm chủ gia đình, bọn họ đều phải nghe cậu, không được chất vấn cậu mảy may; hoặc là cậu buông tay hoàn toàn, ép bọn họ sớm ngày nhìn rõ thực tế, sớm ngày tự lập; cho dù cậu có tuyệt tình vứt bỏ mặc kệ bọn họ, đó cũng là một con đường đi đến cùng, không hề dây dưa lề mề.”

“Làm người tối kỵ nhất, chính là cái gì cũng thiếu một chút...”

**Chương 32**

Tiếng khóc nức nở nghẹn ngào từ phòng bên văng vẳng truyền đến.

Cái gì cũng thiếu một chút, thật ra là thiếu rất nhiều.

Một người như hắn, mang theo những người nhà họ Ngụy mãi không muốn tỉnh mộng, quả thực đã liên lụy Lệ Trường Anh, cũng tự liên lụy chính bản thân mình.

Ngụy Cẩn từ từ siết c.h.ặ.t ngón tay, viên kim châu tròn trịa cấn vào lòng bàn tay mang lại xúc cảm chân thực tuyệt đối, ngay tại đó, dần trở nên ấm nóng, truyền một cách rõ ràng qua lòng bàn tay lên tận đại não.

Hắn nên đưa ra quyết định rồi.

Ngụy Cẩn thay bộ quần áo của hạ nhân kia. Bộ y phục mới tinh, không biết vốn dĩ định dành cho ai, mặc trên người hắn lại có chút không vừa vặn. Chiều rộng đôi vai có thể chống phẳng được áo, nhưng vòng eo lại cực kỳ thon nhỏ, vô cùng gầy gò mỏng manh, gấu quần nơi mắt cá chân còn bị ngắn đi một đoạn.

Ngụy Cẩn cẩn thận cất kỹ viên kim châu, bước ra khỏi cửa sương phòng, đi thẳng đến trước cổng khách viện, lên tiếng gọi hai tên hạ nhân không xa, lễ phép nói: “Làm phiền, thay nước giúp.”

Có những người, dẫu khoác lên mình y phục của hạ nhân thì trông cũng không giống hạ nhân, ngược lại càng làm tôn thêm sự khác biệt. Ngụy Cẩn chính là như vậy.

Hai hạ nhân này vốn dĩ làm việc trong khách viện. Thái thú phu nhân vì muốn ra oai phủ đầu nhóm người đến cửa ăn bám nên đã tạm thời điều bọn họ ra ngoài, lại còn dặn dò: Nếu bọn họ ầm ĩ lên, thì làm bộ làm tịch nhún nhường chiều theo ý bọn họ, còn nếu bọn họ ngậm đắng nuốt cay chịu đựng thì không cần đoái hoài.

Ngụy Cẩn không làm ầm ĩ, cũng không nhẫn nhịn cam chịu, sai bảo xong liền quay người đi vào, trông rõ ràng là dáng vẻ của một người đã quen được hầu hạ, cực kỳ thản nhiên.

Dù sao hắn cũng là khách của Thái thú đại nhân. Hai tên hạ nhân sợ bị trách phạt, do dự một lát rồi cũng ngoan ngoãn đi vào thay nước.

Ngụy Cẩn sang gõ cửa phòng bên cạnh, gọi cháu trai Ngụy Đình ra ngoài, lại cách một cánh cửa nói với những người bên trong: “Cần thay nước thì cứ gọi một tiếng.”

Tiểu Ngụy Đình nước mắt lưng tròng, gần như không thể chờ đợi được mà chạy ào ra ngoài. Cậu bé thà ở cùng tiểu thúc, chứ không muốn dè dặt, luống cuống đối mặt với mấy vị trưởng bối cứ khóc thút thít không ngừng.

“Tiểu thúc, cháu sợ~”

Tiểu Ngụy Đình đứng trong thùng tắm, đôi mắt ngập nước nhìn tiểu thúc.

Ngụy Cẩn xắn tay áo lên, giúp thằng bé chà xát tắm rửa, hỏi ngược lại: “Có sợ bằng lúc ở trong ngục tối không?”

Tất nhiên là không rồi. Có sự so sánh, Tiểu Ngụy Đình cảm thấy không còn sợ đến thế nữa, nước mắt cũng dần thu lại.

Ngụy Cẩn nhẹ giọng nói: “Chúng ta từng rơi xuống tận đáy vực, nay mỗi bước đi đều là đang lên dốc. Đường lên dốc vốn đã khó đi, mệt mỏi chút cũng là lẽ thường tình.”

Tiểu Ngụy Đình nghiêng đầu suy nghĩ một chút, ngoan ngoãn gật đầu.

Tại chính đường hậu viện Thái thú phủ --

Tỳ nữ bẩm báo tình hình của người nhà họ Ngụy cho Tần phu nhân và thiếu phu nhân Vương thị nghe, miêu tả lại cách ăn mặc, tướng mạo, cũng như phản ứng của bọn họ...

Vương thị cầm khăn tay che miệng mũi, cố làm ra vẻ ngạc nhiên, buông lời thương xót: “Chắc là gặp nạn rồi, thật đáng thương~”

Tần phu nhân lại hết sức ghét bỏ: “Người gặp nạn nhiều lắm, đáng thương sao cho xuể.”

Sau chiếc khăn tay, khóe môi Vương thị khẽ nhếch lên, miệng hùa theo: “Mẫu thân nói phải.”

Hai khắc sau, lại có hạ nhân đến báo cáo về lời nói và thái độ của Ngụy Cẩn lúc bảo thay nước.

Vương thị nói: “Xem ra cũng không phải là loại người tiểu gia t.ử khí.”

Tần phu nhân cười khẩy: “Đến nhà người khác mà không biết đường cẩn trọng khép nép, ta thấy là ngông cuồng vô lối thì có.”

Vốn dĩ đã có thành kiến từ trước, trong lòng không thích nên bất kể người ta làm gì, bà ta cũng có thể vạch lá tìm sâu.

Vương thị nhếch mép, không nói gì.

Tần phu nhân quay sang nhìn con dâu, dịu dàng nói: “Thân phận con cao quý, không cần phải ở đây giữ thể diện cho đám khố rách áo ôm đó đâu, con cứ về nghỉ ngơi trước đi. Lát nữa ta sẽ cho bọn họ chờ dài cổ ra một chút, cảnh cáo vài câu rồi đuổi đi là xong.”

Vương thị dĩ nhiên cũng chẳng mặn mà gì với việc gặp gỡ những người đó, bèn thuận thế đứng dậy, cung kính nói: “Nhi tức nghe lời mẫu thân, xin phép lui xuống trước.”

Nàng ta đi rồi, Tần phu nhân bèn ngả người nằm ườn trên ghế quý phi: “Ta đợi mệt rồi, nghỉ ngơi một chút.”

Tỳ nữ thấu hiểu, lui ra ngoài cửa.

Người nhà họ Ngụy cố gắng tắm gội chải chuốt nhanh nhất có thể. Dưới sự dẫn đường của hạ nhân Thái thú phủ đi đến chính đường, lúc này đã là nửa canh giờ kể từ khi bước vào phủ.

Vẫn là ả tỳ nữ ra đón lúc trước, ả chặn họ lại bên ngoài sảnh đường, mất kiên nhẫn nói: “Phu nhân nhà ta đợi lâu quá nên mệt mỏi đi ngủ rồi, các người cứ đứng đây đợi một lát đi.”

Hai má Đại phu nhân Lương Tĩnh Nhàn và Đại tẩu Sở Như nóng ran, cố gượng ép giữ vẻ thong dong.

Ngụy Tuyền đứng ở một bên khác đỡ lấy mẫu thân, đôi mắt rủ xuống một nửa, vẻ mặt cũng muộn phiền u uất.

Khuôn mặt tuấn tú của Ngụy Cẩn là một mảnh tĩnh lặng, hắn chắp tay sau lưng đứng đó, thái độ bình thản tự nhiên.

Ngụy Văn và Tiểu Ngụy Đình đứng nấp sau lưng các vị trưởng bối, coi như lẽ đương nhiên hướng về người mà chúng cho là bình tĩnh nhất, bắt chước dáng vẻ đứng thẳng tắp của Ngụy Cẩn.

Nghi thái của người nhà họ Ngụy không cần phải bàn cãi nhiều. Đám hạ nhân ở chính đường lén lút đ.á.n.h giá bọn họ, thi nhau suy đoán thân phận trước kia của họ. Ả tỳ nữ trẻ tuổi tính tình đỏm dáng, không kiềm được mà liếc trộm Ngụy Cẩn, hai má ửng hồng.

Hồi lâu sau, lâu đến mức trời đã nhá nhem tối, bụng người nhà họ Ngụy đã đói meo đói mốc, Đại phu nhân khẽ loạng choạng, chỉ e chốc lát nữa Tần thái thú cũng sắp về đến nhà, thì cửa phòng chính đường mới chịu mở ra.

“Phu nhân tỉnh rồi, gọi các người vào trong.”

Tần phu nhân ngồi ngay ngắn trên ghế chủ tọa, tay bưng chén trà, lơ đãng nâng mắt lên nhìn. Bỗng chốc, bà ta như gặp phải ma, kinh ngạc đến rớt cằm, hoảng hốt hất đổ cả nước trà lên người.

“Các, các người...”

Bà ta đã nhận ra Đại phu nhân Lương Tĩnh Nhàn và Sở Như.

Tần phu nhân hoảng hốt tột độ, gắng gượng che đậy, nuốt xuống những lời định nói rẽ sang hướng khác, vội vàng xua đuổi đám tỳ nữ ra ngoài hết, bấy giờ mới ch.ói tai chất vấn: “Không phải các người đã c.h.ế.t hết rồi sao?!”

Sở Như muốn trả lời, nhưng chỉ có thể nặn ra một nụ cười gượng gạo, rồi lại nhìn sang Ngụy Cẩn.

Ngụy Cẩn chắp tay hành lễ: “Vãn bối Ngụy Cẩn, bái kiến Tần phu nhân.”

Đại phu nhân không nhúc nhích.

Sở Như và Ngụy Tuyền đang giữ tư thế dìu người, cũng khuỵu gối hành lễ. Hai đứa trẻ nhà họ Ngụy cũng ngoan ngoãn quỳ lạy.

“Các người vậy mà lại chưa c.h.ế.t...”

Tần phu nhân lấy lại vẻ bình tĩnh, ánh mắt biến đổi mấy phen, cuối cùng dừng lại ở sự đắc ý.

Mấy năm trước, khi Ngụy gia đang ở thời kỳ hiển hách vinh quang nhất, Tần phu nhân từng theo Tần thái thú về đô thành bẩm báo công vụ, đã có dịp đến Ngụy gia bái phỏng. Khi đó, Đại phu nhân là đương gia chủ mẫu của phủ Thượng thư lệnh, Sở Như là trưởng tôn tức phụ của trưởng phòng, vinh quang biết nhường nào. Bà ta ra sức nịnh bợ lấy lòng, hai người họ lại vô cùng cao quý, kiêu ngạo.

Nay phong thủy luân chuyển, địa vị của bọn họ đã đảo lộn hoàn toàn, quả thực là một trên trời một dưới đất.

Tần phu nhân hả hê, buông lời quan tâm giả dối: “Các người tiều tụy thế này, dọc đường chắc hẳn đã chịu không ít khổ cực phải không? Ôi chao~ ai mà ngờ được cơ chứ, Ngụy gia thế mà lại rơi vào kết cục như thế này~”

Đại phu nhân cả người bủn rủn, toàn bộ sức lực đều dựa vào con dâu và con gái dìu đỡ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Phát Tài Thời Loạn Lạc - Chương 46: Chương 46 | MonkeyD