Nhật Ký Sinh Tồn Thời Mạt Thế Của Mẹ Bỉm Sữa - Chương 200: Tôi Đã Kiểm Tra Camera Giám Sát
Cập nhật lúc: 21/03/2026 23:03
Người phát ra tiếng hét như vậy là Khanh Khê Nhiên.
Tiếng hét của cô tràn ngập sự hoảng loạn, không chỉ làm Lạc Bắc giật mình mà còn khiến Văn Tĩnh hoảng sợ.
Văn Tĩnh đang bận rộn ở tầng một của biệt thự, vội vàng ôm bụng bầu chạy vội lên lầu, vừa chạy vừa sốt sắng hỏi:
“Khê Nhiên, sao thế? Nhất Nhất bị sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?”
Khanh Khê Nhiên đang lục tìm trong từng căn phòng trên tầng hai, sắc mặt trắng bệch, hai lọn tóc xõa tung lòa xòa bên má, miệng lẩm bẩm:
“Nhất Nhất, Nhất Nhất, đừng chơi trốn tìm với mẹ nữa, mau ra đây đi con.”
Tìm khắp nơi đều không thấy, trong mọi căn phòng trên tầng hai đều không có. Trong phòng ngủ, chiếc ba lô con ong nhỏ, ống nhòm đơn, còi cứu sinh của Nhất Nhất đều biến mất... Đặc biệt là con d.a.o Nepal mà Tự Hữu đưa cho Khanh Khê Nhiên, thứ luôn được cô giấu dưới gối, cũng không thấy đâu.
Ngoài những thứ đó ra... Khanh Nhất Nhất chắc chắn không bị người ta bắt cóc, bởi vì phòng ngủ không có dấu vết bị phá hoại, cửa nẻo nguyên vẹn, khóa cửa vẫn bình thường.
Hơn nữa, chiếc mũ rơm hình gấu nhỏ mà Khanh Nhất Nhất thường đội mỗi khi đi dã ngoại cũng biến mất. Những thứ này đều là do Khanh Khê Nhiên bảo Khanh Nhất Nhất tự dọn dẹp để chuẩn bị đưa cô bé đi gặp Tự Hữu.
Khanh Nhất Nhất đã tự mình bước ra khỏi phòng ngủ, trước khi đi còn mang theo d.a.o của mẹ, con bé định đi đ.á.n.h nhau với ai sao?
Trên khuôn mặt xinh đẹp của Khanh Khê Nhiên hiện lên một nét dữ tợn. Cô đột ngột quay người, trên làn da toàn thân lấp lánh một lớp dữ liệu lúc ẩn lúc hiện. Cô lảo đảo bước ra khỏi phòng ngủ, nhìn Văn Tĩnh đang đầy vẻ lo lắng, bên tai là tiếng đập cửa của Lạc Bắc từ dưới nhà vọng lên.
Cửa biệt thự đã bị đóng, Lạc Bắc không vào được. Vì khắp nhà Khanh Khê Nhiên đều có điện cao áp nên anh ta không dám xông vào, chỉ có thể đập cửa ở bên dưới.
Văn Tĩnh trừng lớn mắt nhìn Khanh Khê Nhiên trước mặt, một tay ôm bụng, một tay vịn vào lan can cầu thang, run rẩy hỏi:
“Khê, Khê Nhiên, sao thế, cô bị sao vậy?”
Thứ cô hỏi chính là những ký tự trắng sáng trên mặt và cổ Khanh Khê Nhiên rốt cuộc là chuyện gì? Trông giống như mã lỗi tự kiểm tra khi hệ thống máy tính bị rối loạn vậy.
“Xuống dưới, bảo Lạc Bắc phái người đến nhà Cố Tiểu Giác tìm Khanh Nhất Nhất. Nhất Nhất mất tích rồi, đi mau, đừng chậm trễ.”
Giọng Khanh Khê Nhiên rất lạnh lùng. Chính miệng Khanh Nhất Nhất từng nói kẻ thù lớn nhất của cô bé là Cố Tiểu Giác. Liên tưởng đến việc buổi trưa hôm nay Dương Dương vội vã chạy lên lầu tìm Khanh Nhất Nhất, chắc chắn là vì lý do gì đó đã khiến Khanh Nhất Nhất xách theo d.a.o Nepal đi tìm Cố Tiểu Giác đ.á.n.h nhau.
Cô không hoàn toàn chắc chắn Khanh Nhất Nhất đi tìm Cố Tiểu Giác, nhưng ngoài Cố Tiểu Giác ra, Khanh Khê Nhiên không tìm ra ai có bản lĩnh lớn đến mức khiến Khanh Nhất Nhất dám cãi lời mẹ, mang theo d.a.o và chạy theo Dương Dương ra ngoài.
Văn Tĩnh bị những ký tự trên mặt Khanh Khê Nhiên dọa cho khiếp vía, nửa ngày không nhúc nhích. Thấy Khanh Khê Nhiên mang vẻ mặt mất kiên nhẫn bước tới một bước, Văn Tĩnh vội vàng lùi lại, toàn thân run rẩy bám vào lan can đi xuống lầu, mang theo vẻ mặt sợ hãi ra mở cửa cho Lạc Bắc.
Cửa mở, Lạc Bắc đứng bên ngoài, vội vã hỏi Văn Tĩnh cũng đang có sắc mặt trắng bệch:
“Xảy ra chuyện gì rồi? Người vừa hét lên là Khanh tiểu thư sao?”
“A… ừ, đúng vậy…”
Văn Tĩnh hoàn hồn, thất thần nói:
“Khê Nhiên bảo anh lập tức phái người đến nhà Cố Tiểu Giác tìm Nhất Nhất, Nhất Nhất hình như… mất tích rồi…”
Nói đến đây, Văn Tĩnh đột nhiên nhận ra, mẹ kiếp, Dương Dương nhà cô đâu? Vừa nãy cô ở trên lầu, không những không thấy Nhất Nhất, mà ngay cả con trai mình cũng không thấy đâu.
Lúc này, bản năng làm mẹ dâng lên trong lòng Văn Tĩnh. Cô lập tức quên béng những ký tự trên mặt Khanh Khê Nhiên, hoảng hốt nói với Lạc Bắc:
“Buổi trưa Dương Dương đến tìm Nhất Nhất, sau đó, sau đó hai đứa trẻ đều biến mất. Khê Nhiên bảo anh đến nhà Cố Tiểu Giác tìm, anh mau đi đi, mau đi đi, không không không, tôi cũng đi cùng anh.”
Văn Tĩnh định bước ra ngoài thì bị Lạc Bắc cản lại, chỉ nghe Lạc Bắc nói:
“Cô đừng đi thêm phiền nữa, bụng to thế này đi không nhanh được đâu, tôi lập tức đến nhà Cố Tiểu Giác.”
Nói xong, Lạc Bắc quay đầu chạy thẳng ra ngoài sân, để lại Văn Tĩnh đang sốt ruột đành phải quay lại tìm Khanh Khê Nhiên.
Cô cũng chẳng màng đến sự dị thường trên mặt và cổ Khanh Khê Nhiên nữa, tìm được bọn trẻ trước đã, chuyện khác tính sau.
Nhưng khi lên lầu, không thấy Khanh Khê Nhiên đứng ở hành lang tầng hai, Văn Tĩnh đành mang theo tâm trạng hoang mang, tìm Khanh Khê Nhiên trong từng căn phòng một.
Hai chân cô hơi run, cất giọng nhỏ nhẹ gọi trong không gian lờ mờ của tầng hai:
“Khê Nhiên, Khê Nhiên cô có đó không? Khê Nhiên, tôi vào tìm cô được không?”
Không biết có phải do yếu tố tâm lý hay không, Văn Tĩnh luôn cảm thấy căn biệt thự số 12 ngày thường chỉ hơi tối tăm một chút, giờ phút này khắp nơi đều tràn ngập một luồng khí tức đáng sợ.
Đặc biệt là tầng hai, trong bóng tối toát ra một luồng khí lạnh lẽo, dường như nơi này ngoài cô ra không còn bất kỳ sinh vật sống nào khác.
Đột nhiên, một tiếng “két” vang lên, cánh cửa phòng sách bên trái Văn Tĩnh nhẹ nhàng hé ra một khe hở. Khanh Khê Nhiên đầu tóc rũ rượi, sắc mặt trắng bệch. Trên mặt, trên cổ, trên cánh tay, bất cứ vùng da nào lộ ra ngoài đều đang không ngừng làm mới dữ liệu.
Cô mang theo luồng khí âm trầm, nhìn Văn Tĩnh ngoài khe cửa như một cỗ máy, đôi môi trắng bệch, lạnh lẽo nói:
“Tôi đã kiểm tra camera giám sát, Nhất Nhất bị Dương Dương đưa ra khỏi biệt thự rồi.”
Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng ánh mắt Khanh Khê Nhiên nhìn Văn Tĩnh đã giống như đang nhìn một người c.h.ế.t. Tuy không có cảm xúc oán trách, nhưng cũng chẳng có bất kỳ cảm xúc vui vẻ nào.
Cô chỉ đang trần thuật lại một sự việc với tâm thái rất bình tĩnh, không tức giận, cũng không có ý định an ủi Văn Tĩnh.
Điều này khiến Văn Tĩnh cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi áy náy tột cùng.
Văn Tĩnh run rẩy, rơi nước mắt nói:
“Xin, xin lỗi Khê Nhiên, tôi không biết Dương Dương lại nghịch ngợm như vậy…”
Lời định nói tiếp bị Khanh Khê Nhiên giơ tay ngăn lại. Trong phòng, Khanh Khê Nhiên mặt không cảm xúc nói:
“Toàn bộ camera của cả tiểu khu tôi đều xem rồi. Cố Tiểu Giác bắt cóc Thiều Mộng Ly, bảo Dương Dương chuyển lời cho Nhất Nhất, đưa Nhất Nhất ra khỏi nhà tôi, bốn đứa trẻ lần lượt chạy về phía bãi đỗ xe rồi.”
Khi Khanh Khê Nhiên nói câu này, Văn Tĩnh không hề để ý rằng, chỉ trong khoảng thời gian cô đi xuống rồi đi lên lầu, làm sao Khanh Khê Nhiên có thể xem xong toàn bộ camera hành trình của Cố Tiểu Giác, Thiều Mộng Ly, Khanh Nhất Nhất và Dương Dương.
Và còn tìm ra chính xác hướng đi cuối cùng của bốn đứa trẻ.
Văn Tĩnh chỉ bị những lời của Khanh Khê Nhiên dọa cho mặt mày trắng bệch.
Thật sự quá có lỗi, lý do Khanh Nhất Nhất chạy ra khỏi biệt thự số 12, Dương Dương nhà cô đã đóng vai trò then chốt trong đó.
Không chỉ vậy, Dương Dương còn dẫn Khanh Nhất Nhất ra ngoài đ.á.n.h nhau.
Đúng là một thằng nhóc khốn kiếp, chẳng có chút khí phách nam nhi nào. Đánh nhau không biết xông lên phía trước, lại đi tìm con gái giúp đỡ. Văn Tĩnh hận không thể lôi ngay thằng nghịch t.ử nhà mình ra đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử.
