Nhật Ký Thuần Hóa Vương Gia - 3

Cập nhật lúc: 02/07/2026 16:04

Lục Châu và Hoài An tò mò vây quanh ta khi ta mở cuộn giấy ra ngay tại hậu hoa viên.

Nhưng vừa nhìn thấy chân dung và lý lịch của ba ứng cử viên hàng đầu, cả ba chúng ta đều hóa đá tại chỗ.

Người thứ nhất: Vương công t.ử, gia thế tốt, nhưng bức họa vẽ hắn có đôi mắt ti hí, răng hô ra tận ngoài, môi dày như hai miếng thịt bò.

Lý lịch ghi: Tính tình thật thà, chỉ là lúc ngủ hay chảy nước miếng, ban ngày thích đi nhặt lá cây ngoài đường.

Người thứ hai: Lý thế t.ử, phong lưu phóng khoáng, nhưng bức họa vẽ hắn gầy gò như một con khỉ dột.

Lý lịch ghi: Yêu thích thơ ca, đặc biệt có sở thích mặc váy nữ nhân chạy vòng quanh phủ vào đêm trăng rằm.

Lục Châu ôm đầu rên rỉ: "Trời đất ơi, Lục Dao, ngươi rốt cuộc đã đắc tội gì với Nhiếp Chính Vương vậy?"

"Hắn tìm ở đâu ra một lũ kỳ ba dị dạng thế này để gả ngươi đi hả?"

Ta vuốt cằm nhìn những bức họa được vẽ vô cùng "có tâm" kia, trong lòng cười thầm đến nội thương.

Tạ Tuyên à Tạ Tuyên, ngài thà tự hủy hoại danh tiếng kết giao của mình, còn hơn là để ta tìm được một lang quân t.ử tế sao?

Hắc thủ đứng sau màn này, ngài giấu đầu lòi đuôi rồi.

Hoài An tiểu thư cầm bức họa thứ ba lên, tay run bần bật, suýt nữa thì làm rơi xuống đất.

"Lục Dao, ngươi mau nhìn tên thứ ba này đi, ta sắp không chịu nổi Nhiếp Chính Vương của ngươi rồi!"

Ta ghé mắt nhìn vào bức họa gấm.

Trên đó vẽ một nam t.ử béo múp míp, mặt mũi tròn xoe như cái bánh bao ngâm nước, hai tai to đùng.

Bên cạnh đề hàng chữ nhỏ bằng mực đen: Trịnh công t.ử, đích t.ử phủ Bá tước, thân hình đầy đặn phúc hậu.

Sở thích đặc biệt: Thích nuôi heo, ngày ngày ăn ngủ cùng heo, xem heo như tri kỷ.

"Hộc..." Lục Châu đang uống ngụm trà liền phun thẳng ra ngoài, ho sặc sụa.

"Thân hình đầy đặn? Ăn ngủ cùng heo? Tạ Tuyên đây là muốn gả ngươi vào chuồng heo sao?"

Ta bật cười thành tiếng, thong thả cuộn bức họa lại, đặt lên chiếc bàn đá.

Trên không trung, đạn mạc lại bắt đầu nhảy số với tốc độ ch.óng mặt.

[Hahaha! C.h.ế.t cười với ba vị cực phẩm này mất thôi! Lão Tạ đúng là thiên tài hội họa!]

[Mọi người có biết không, Trịnh công t.ử ngoài đời thực ra là một tiểu mỹ nam mũm mĩm rất đáng yêu, hoàn toàn không giống con heo như lão Tạ vẽ đâu!]

[Lão Tạ cố tình bôi bác người ta đấy! Hắn dùng b.út pháp biến hóa để biến tất cả tình địch tiềm năng thành yêu ma quỷ quái hết!]

[Xem kìa, ám vệ vương phủ đang khóc ròng vì ba ngày qua phải đi khắp kinh thành tìm những công t.ử có khuyết điểm nhỏ nhất để phóng đại lên cho Vương gia phê duyệt kìa!]

Ta nhìn những dòng chữ vàng bay lượn, trong lòng đã có tính toán.

Tạ Tuyên muốn dùng cách này để ta nản lòng thoái chí, ngoan ngoãn quay lại cầu xin hắn sao?

Nằm mơ đi.

"Lục Châu, Hoài An, thu dọn đồ đạc, chúng ta ra ngoài dạo phố." Ta đứng bật dậy, phủi phủi vạt áo gấm.

Lục Châu ngơ ngác: "Đi đâu? Ngươi không tức giận chút nào sao?"

Ta nhướng mày, khẽ nở nụ cười đầy ẩn ý: "Tức giận cái gì? Vương gia đã có lòng chuẩn bị, ta tất nhiên phải đi xem mắt thật tốt rồi."

"Nhưng những kẻ này..." Hoài An chỉ tay vào ba cuộn giấy.

"Ai nói ta sẽ đi gặp ba kẻ này?"

Ta xoay xoay chiếc trường tiên trong tay, ánh mắt hướng về phía cửa phủ.

"Ta nhớ không lầm thì hôm nay, Tiểu tướng quân Phó Yến của phủ Định Bắc Hầu vừa vinh quy bái tổ, khải hoàn trở về kinh thành đúng không?"

Lục Châu nghe vậy, hai mắt lập tức sáng lên như đèn pha: "Đúng vậy! Phó Yến mười tám tuổi đã lập chiến công oanh liệt ở biên thùy, nghe nói dung mạo rực rỡ như ánh mặt trời, là lang quân trong mộng của nửa số nữ t.ử kinh thành!"

"Đi thôi, chúng ta đi đón tiếp vị anh hùng trẻ tuổi này."

Ta cười lém lỉnh, trong đầu đã mường tượng ra vẻ mặt của Tạ Tuyên khi nghe tin này.

Để ta xem, giữa một lũ "kỳ ba" ngài vẽ ra và một Tiểu tướng quân bằng xương bằng thịt, ta sẽ chọn ai.

Kinh thành hôm nay náo nhiệt vô cùng.

Tiếng chiêng trống vang trời, người dân đổ ra hai bên đường đại lộ Trường An đông như trẩy hội.

Hôm nay là ngày Phó Yến, Tiểu tướng quân của phủ Định Bắc Hầu, dẫn đầu đoàn quân chiến thắng trở về từ biên thùy.

Ta, Lục Châu và Hoài An đã đặt trước một gian sương phòng có vị trí đẹp nhất trên tầng hai của đệ nhất t.ửu lầu.

Từ cửa sổ nhìn xuống, có thể thu trọn toàn bộ khung cảnh hoành tráng của đoàn quân vào tầm mắt.

"Đến rồi, đến rồi!" Lục Châu kích động, vỗ bành bạch vào vai ta.

Ta ghé mắt nhìn xuống.

Đi đầu đoàn quân là một con chiến mã màu trắng tuyết.

Trên lưng ngựa, một thiếu niên tướng quân mặc ngân giáp, thắt lưng buộc dây đai đỏ, tóc đen buộc cao sau gáy bằng một chiếc vòng bạc.

Chàng ta có một gương mặt góc cạnh rực rỡ như ánh mặt trời, đôi mày kiếm sắc sảo và nụ cười rạng rỡ luôn nở trên môi.

Vừa đi, chàng ta vừa giơ tay vẫy chào bách tính xung quanh, phong thái tự tin, phóng khoáng vô cùng.

Khác hẳn với vẻ mặt lúc nào cũng như đóng băng, mở miệng ra là "lý pháp" của Tạ Tuyên.

"Đúng là cực phẩm nha Lục Dao!" Hoài An cũng không nhịn được mà cảm thán.

Đúng lúc này, Phó Yến như có cảm ứng, bỗng ngẩng đầu nhìn lên phía cửa sổ gian phòng của chúng ta.

Nhìn thấy ta, đôi mắt chàng ta lập tức sáng bừng lên như hai ngôi sao nhỏ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Thuần Hóa Vương Gia - Chương 3: 3 | MonkeyD