Nhất Lộ Kinh Hoa - Chương 16
Cập nhật lúc: 02/09/2026 05:12
Không biết đã chờ bao lâu.
Nụ cười trên mặt ta từ từ tắt đi.
Ôn Hú cũng nhìn thấy ta, rồi lại nhìn thấy Hoắc Kinh Hồng bên cạnh ta.
Hoắc Kinh Hồng thu lại ý cười trên mặt.
Hắn nắm dây cương, chẳng hỏi gì.
Chỉ dứt khoát xoay người lên ngựa: “Ta đi trước.”
“Ngày kia gặp lại, Tưởng Anh Anh.”
Tiếng vó ngựa dần xa.
Ta đứng tại chỗ, muốn mở miệng, lại chẳng biết phải giải thích điều gì.
Ôn Hú lên tiếng trước: “Ta nghe nói rồi, nàng sắp tới Vũ Uy.”
Ta sững người: “Ngài cũng biết rồi?”
Hắn cười: “Tin tức của Ngự sử đài còn chưa chậm đến mức ấy.”
Ta cũng cười theo.
Hắn lại hỏi ta: “Nàng rất muốn đi sao?”
“Muốn.”
Lần này ta đáp rất nhanh.
“Rất muốn.”
“Nghe nói bên đó nhiều ngựa, đất đai cũng rộng, còn có mấy ổ mã phỉ.”
Ôn Hú yên lặng nghe.
Không giống trước kia nhắc nhở ta, tiễu phỉ cũng phải hành sự theo luật.
Chỉ hỏi: “Sẽ đi bao lâu?”
Ta lắc đầu: “Không biết.”
“Có lẽ vài tháng.”
“Có lẽ một năm.”
“Nếu ở vui, có thể còn lâu hơn.”
Ánh sáng trong mắt hắn dần ảm xuống.
Ta nhìn thấy, trong lòng cũng dâng lên chút chua xót.
Suy nghĩ hồi lâu, ta vẫn mở miệng:
“Ôn Hú, ngài rất tốt.”
“Tốt đến mức bây giờ ta vẫn còn thích ngài.”
“Nhưng hình như ta không muốn gả cho ngài nữa.”
Gió từ đầu phố thổi tới, cuối cùng hắn cũng lên tiếng hỏi.
“Tại sao?”
Ta quay đầu nhìn ngưỡng cửa Bá phủ.
“Phụ mẫu ngài xuất thân thanh quý, Ôn gia mấy đời đều là dòng dõi quan lại hiển quý.”
“Ta thật sự gả vào đó, chưa chắc họ sẽ thích người như ta.”
Ôn Hú lập tức nói: “Ta sẽ thuyết phục họ.”
Ta lắc đầu: “Ta biết, cho nên ta mới càng cảm thấy không nên.”
Trước kia ta luôn nghĩ.
Ngưỡng cửa cao một chút cũng chẳng sao.
Nhấc chân cao hơn một chút, bước ngắn hơn một chút, kiểu gì cũng qua được.
Sau này mới phát hiện, một hai lần đương nhiên không thành vấn đề.
Nhưng nếu cả đời về sau, mỗi một ngưỡng cửa đều phải bước qua như vậy.
Con người cũng sẽ mệt.
“Họ cảm thấy ta không hợp quy củ, ngài sẽ nói đỡ cho ta.”
“Ta làm chuyện chàng không tán đồng, ngài lại sợ ta không vui, không dám nói quá nặng.”
“Cuối cùng ngài nhịn một chút, ta nhịn một chút.”
“Ôn Hú, một đời dài như vậy.”
“Không thể cứ dựa vào nhẫn nhịn mà sống mãi được.”
Ôn Hú nhìn ta.
Vẻ thất vọng trong mắt càng lúc càng sâu.
Qua rất lâu, hắn đột nhiên hỏi:
“Vậy Hoắc Kinh Hồng thì sao? Chẳng lẽ hắn lại được?”
Hỏi xong, chính hắn cũng sững người.
Đại khái ngay cả hắn cũng không ngờ.
Có một ngày mình sẽ hỏi ra một câu như vậy.
Không giảng đạo lý, cũng chẳng giữ chừng mực.
Chỉ đơn thuần là không cam lòng.
Ta im lặng một lúc rồi lắc đầu.
“Hắn chưa từng bắt ta phải trả lời.”
“Bây giờ ta cũng chưa định trả lời.”
Ta nhìn hắn: “Ôn Hú, ta từ chối ngài không phải vì ta muốn chọn hắn.”
“Ngài rất tốt, hắn cũng rất tốt.”
Ta lại chỉ vào mình.
“Đương nhiên, ta cũng rất tốt.”
“Cho nên ta không muốn chỉ vì hai người rất tốt đều thích ta, liền nhất định phải lập tức chọn lấy một người.”
“Bây giờ ta muốn tới Vũ Uy hơn.”
“Muốn xem đám mã phỉ kia rốt cuộc khó bắt tới mức nào.”
“Muốn cưỡi ngựa, làm chút chuyện mà ta thật sự giỏi.”
“Còn chuyện gả chồng, sau này hãy nói.”
Ôn Hú nhìn ta rất lâu.
Lâu đến mức ta gần như không dám nhìn vào mắt hắn nữa.
Cuối cùng, hắn chợt cười.
Rất nhạt, cũng rất miễn cưỡng.
“Được, vậy thì đi đi.”
“Vũ Uy gió lớn.”
“Trên đường cẩn thận.”
Ta gật đầu, sống mũi hơi cay.
“Ừ, ngài cũng bảo trọng.”
Hắn không nói thêm gì nữa, từng bước từng bước đi về phía cuối phố.
Trước kia luôn là hắn đứng trước cửa Bá phủ, nhìn ta đi vào.
Lần này lại đổi ngược.
Bóng lưng thanh sam dần xa, bước chân có chút loạng choạng.
Ta đứng tại chỗ, không đuổi theo.
Ta từng cố gắng đến vậy để bước về phía hắn.
Đi đến cuối cùng mới hiểu, một đời người có thể gặp được một người mình từng thật lòng yêu thích, vốn đã là chuyện rất tốt rồi.
Ba ngày sau, trời quang khí trong.
Triều đình đặc biệt điều một nhóm người cũ của Phục Hổ Trại từ các nơi trở về.
Dù sao thứ phải tiễu trừ là mã phỉ.
Xét về việc này, chúng ta xem như nghề tổ truyền.
Đám huynh đệ năm xưa nhiều năm chưa tụ họp đầy đủ, vừa gặp mặt đã náo nhiệt như ăn Tết.
Tiếng vó ngựa dần vang lên, ta vừa kéo dây cương.
Bên cạnh đã có thêm một con hắc mã.
Hôm nay Hoắc Kinh Hồng mặc kỵ trang màu đen.
Sau lưng đeo trường cung, bên hông đeo đao, tinh thần vô cùng phấn chấn.
“Tưởng đại đương gia.”
Ta liếc hắn: “Làm gì?”
“Vũ Uy cách mấy ngàn dặm, chẳng lẽ cứ đi suông cả đường?”
Vừa nghe ta đã hứng thú: “Đua một trận?”
“Được thôi.”
Hắn dùng tay chỉ lên má mình: “Nhưng người thua phải hôn người thắng một cái.”
Ta quay đầu nhìn hắn: “Hoắc Kinh Hồng, bàn tính của ngươi có phải gõ hơi vang rồi không?”
“Hóa ra bất kể thắng thua, tiện nghi đều để ngươi chiếm?”
Hoắc Kinh Hồng nhịn cười: “Bổn thế t.ử tuấn tú xuất chúng, cho cô hôn là cô được lợi.”
Ta nghẹn lời.
Theo bản năng liếc xuống môi hắn.
Đừng nói, người này quả thật có một gương mặt quá nổi bật.
Đặc biệt là cái miệng kia, bình thường mười câu thì chín câu khiến người ta muốn đ.á.n.h, vậy mà lại sinh ra khá đẹp.
Hình như hôn một cái cũng chẳng thiệt.
“Được, ai nuốt lời thì là cháu.”
Ta kẹp bụng ngựa, trực tiếp phóng vọt đi.
Phía sau lập tức truyền tới giọng Hoắc Kinh Hồng tức tối:
“Tưởng Anh Anh! Ta còn chưa hô bắt đầu!”
Ta không quay đầu: “Thổ phỉ thi đấu nào có hô bắt đầu!”
Không bao lâu, tiếng vó ngựa phía sau càng lúc càng gần.
Ta quay đầu nhìn.
Hoắc Kinh Hồng đã đuổi tới.
“Ngươi thật sự đuổi à?”
“Nếu không thì đứng chờ hôn cô sao?”
Ta sững một cái.
“Không đúng! Ngươi thua cũng phải hôn ta!”
Hoắc Kinh Hồng cuối cùng bật cười thành tiếng.
“Vậy ta càng phải đuổi.”
“Cút!”
Ban đầu ta còn dẫn hắn nửa thân ngựa.
Sau đó dần dần ngang hàng.
Đến cây hòe già phía trước, cuối cùng vẫn chậm hơn nửa đầu ngựa.
