Nhất Lộ Kinh Hoa - Chương 18 + Ngoại Truyện
Cập nhật lúc: 02/09/2026 05:13
Ôn Hú đến ánh mắt cũng không cho hắn.
“Ta hỏi Anh Anh.”
“Không hỏi thế t.ử.”
Ta suýt không nhịn được cười.
Nửa năm không gặp, Ôn Hú hình như quả thật thay đổi một chút.
Nếu là trước kia, lời giành người trắng trợn như vậy, đ.á.n.h c.h.ế.t hắn cũng không nói ra.
Mặt Hoắc Kinh Hồng hoàn toàn đen xuống: “Ôn Hú, ngài cố ý?”
Ôn Hú thần sắc vô tội: “Thế t.ử sao lại nói vậy?”
Ta nhìn hai người, nếu tiếp tục nói nữa, nồi thịt dê này sẽ bị nấu thành vụn mất.
Ta dứt khoát lấy một bộ bát đũa sạch, đặt xuống bên cạnh.
“Được rồi, ngồi xuống trước.”
Hoắc Kinh Hồng cau mày: “Tưởng Anh Anh.”
“Làm gì?”
“Bên ngoài tuyết lớn thế này.”
“Chẳng lẽ để người ta đứng ngoài cửa nói chuyện?”
Ôn Hú cúi đầu cười, rất tự nhiên ngồi xuống bên còn lại của ta.
Hoắc Kinh Hồng đặt đũa xuống, quay mặt sang một bên, hoàn toàn không nói chuyện nữa.
Ta nhìn hắn: “Ngươi cũng ăn đi.”
“Không ăn.”
“Lại sao nữa?”
“No rồi.”
Nhìn hắn với vẻ mặt chua chát, trong lòng ta có chút chột dạ.
Thịt dê trong nồi sôi lên mấy lượt.
Ta gắp miếng mềm nhất, đưa tới miệng hắn.
“Này.”
“Không ăn nữa thì thật sự dai rồi.”
Hoắc Kinh Hồng nhìn ta một lúc, cuối cùng vẫn há miệng c.ắ.n lấy.
Thịt còn nóng.
Hắn nhíu cả mày, vậy mà vẫn cố không nhả ra.
Nhai xong mới miễn cưỡng hừ một tiếng.
“Thế còn được.”
Bên ngoài gió tuyết càng lúc càng lớn, Ôn Hú ngồi bên trái ta.
Cười hỏi: “Anh Anh, phần của ta đâu?”
Ta lại gắp một miếng đưa cho hắn.
“Ai cũng có, ai cũng có.”
-HOÀN CHÍNH VĂN-
NGOẠI TRUYỆN:
Ngày hôm ấy thao luyện trở về, ta mệt đến eo mỏi lưng đau, tắm xong vừa chui vào chăn, cửa đã bị đẩy mở.
Hoắc Kinh Hồng vô cùng tự nhiên bước vào.
Ta quấn c.h.ặ.t chăn: “Ngươi làm gì?”
“Ngủ.”
“Ngươi không có phòng sao?”
“Có.”
“Vậy cút.”
Hắn không những không cút, còn cúi người áp xuống.
Ta lùi về sau: “Hoắc Kinh Hồng, ngươi đừng được voi đòi tiên.”
“Hôn một cái.”
“Ban ngày chẳng phải hôn rồi sao?”
Hắn nói đầy lý lẽ:
“Ban ngày là cô hôn ta.”
“Bây giờ tới lượt ta.”
Ta còn chưa nghĩ thông đây là cách tính quái quỷ gì, cằm đã bị hắn giữ lấy.
Môi vừa chạm nhau, cửa lại mở.
Động tác Hoắc Kinh Hồng cứng lại.
Ta thò đầu ra từ sau vai hắn.
Ôn Hú đứng ở cửa.
Ba người nhìn nhau.
Hồi lâu, Ôn Hú vô cùng bình tĩnh hỏi: “Có phải ta tới không đúng lúc?”
Hoắc Kinh Hồng: “Phải.”
Ta: “Cũng được.”
Hoắc Kinh Hồng lập tức quay đầu: “Tưởng Anh Anh?”
Ta chột dạ ho một tiếng.
Ôn Hú đã bước vào, thuận tay đóng cửa.
Mặt Hoắc Kinh Hồng đen lại: “Ngài tới làm gì?”
Ôn Hú đặt bát t.h.u.ố.c trong tay xuống bàn.
“Hôm nay nàng bị nhiễm gió lạnh, ta mang t.h.u.ố.c tới.”
Nói xong nhìn gương mặt ta đang nóng lên vì bị Hoắc Kinh Hồng hôn.
Lại bổ sung một câu: “Xem ra tinh thần vẫn khá.”
Không hiểu vì sao.
Câu này từ miệng Ôn Hú nói ra.
Còn khiến người ta chịu không nổi hơn cả lúc Hoắc Kinh Hồng giở trò lưu manh.
Hoắc Kinh Hồng cười lạnh: “Thuốc đưa tới rồi, có thể đi.”
Ôn Hú không nhúc nhích, lúc nhìn ta vẫn là dáng vẻ thanh chính như cũ.
“Anh Anh.”
“Hắn chiếm quá lâu rồi.”
“Tính theo ngày, có phải cũng nên tới lượt ta không?”
Hỏng rồi…… hình như ta đã làm hư một quân t.ử.
Hoắc Kinh Hồng đã tức đến mức định rút đao.
Ta vội thò tay ra khỏi chăn.
“Khoan!”
Hai người đồng thời nhìn ta.
Ta hít sâu một hơi.
“Từng người một.”
Khoan đã, câu này hình như càng không đúng!!
Khi tiểu bằng hữu Tưởng Tục Duyên ba tuổi, trong nhà bùng nổ một cuộc tranh luận lớn.
Hoắc Kinh Hồng kiên quyết phải học võ trước.
“Gân cốt phải luyện từ nhỏ.”
Ôn Hú không đồng ý.
“Ba tuổi chính là lúc khai tâm, phải học chữ trước.”
Hai người tranh từ sáng tới tối.
Một người đã lén đặt làm một thanh kiếm gỗ nhỏ.
Một người ngay cả Thiên Tự Văn cũng đã chép xong.
Không ai phục ai, cuối cùng cùng tới hỏi ta.
Ta đang gặm chân dê.
“Tại sao không thể buổi sáng đọc sách, buổi chiều học võ?”
Hoắc Kinh Hồng không phục: “Dựa vào đâu không thể buổi sáng học võ, buổi chiều đọc sách?”
Ôn Hú thản nhiên nói: “Đương nhiên phải đọc sách trước.”
“Đợi ngươi dạy xong, buổi tối nó đến b.út cũng cầm không vững.”
“Ôn Hú!”
Đêm hôm đó, đứa trẻ sớm được nhũ mẫu bế đi.
Ta vừa tắm xong, đã phát hiện hai người ban ngày còn cãi nhau không ai chịu ai cùng bước vào phòng.
Ta cảnh giác quấn c.h.ặ.t chăn: “Hai người làm gì?”
Hoắc Kinh Hồng đóng cửa: “Tiếp tục thảo luận.”
Ôn Hú thuận tay cài then.
Trong lòng ta đ.á.n.h thót một cái.
Ngay sau đó, Hoắc Kinh Hồng đã cúi người chống tay bên mép giường, cười đầy ý xấu.
“Vấn đề ban ngày còn chưa phân ra trước sau.”
Ta rụt sâu vào trong chăn: “Vậy hai người tiếp tục cãi đi.”
Hoắc Kinh Hồng cúi đầu ghé sát bên tai ta.
“Đêm nay không cãi.”
Ôn Hú ở phía bên kia khẽ cười.
“Đổi một cách khác để phân.”
-HẾT-
