Nhất Lộ Thăng Vị - Chương 2: Cung Nữ Bên Cạnh Đế Vương
Cập nhật lúc: 02/09/2026 13:01
Ngày mười sáu tháng chạp, Tạ Vân Chi chính thức vào cung.
Không có bất kỳ sự ưu ái nào ngoài việc được miễn thân phận tội nô.
Tổng quản thái giám Lưu Đức Toàn đưa nàng tới điện Thừa Minh và dặn dò chỉ dẫn..
“Bệ hạ không thích người nhiều lời.” Ông vừa đi vừa dặn: “Không thích cung nữ điểm trang quá đậm, không thích tiếng vòng ngọc va chạm, càng không thích người tự cho mình là thông minh.”
Vân Chi hỏi: “Vậy bệ hạ thích gì ạ?”
Lưu Đức Toàn nhìn nàng, ánh nhìn như thể xếp nàng vào cùng hàng những kẻ thích trèo cao, tưởng mình ở cạnh đế vương thì sẽ có một ngày trở thành phượng hoàng.
“Người biết mình nên làm gì mà.”
Vân Chi ghi nhớ lời căn dặn. Phải, chỉ cần nàng làm đúng bổn phận là được rồi.
Công việc của nàng rất đơn giản: Mài mực, thay trà, sắp xếp tấu chương và trực đêm.
Ban đầu Tiêu Thừa Cảnh gần như không để ý đến nàng. Cho tới một ngày, hắn phát hiện chồng tấu chương trên bàn được chia thành ba nhóm.
Việc khẩn cấp - Việc cần phê - Việc có thể để sau.
Tiêu Thừa Cảnh chau mày ngẩng đầu: “Ai động vào tấu chương?”
Vân Chi đang đứng cạnh lò than nghe thấy âm giọng như có phần thịnh nộ, nàng vội vàng cúi người chạy tới: “Là nô tỳ ạ.”
Lưu Đức Toàn cũng nghe thấy giọng của Hoàng đế, ông toát mồ hôi tiến vào, sẵn sàng nghe trách phạt.
Vì tự tiện động vào tấu chương chính là đại tội, chưa kể nàng còn là nữ nhân.
Tiêu Thừa Cảnh hỏi: “Ai cho phép ngươi dám động vào tấu chương?”
“Không ai.” Tạ Vân Chi vờ như không biết mà trả lời.
Hoàng đế nheo mắt nhìn vào nữ nhân vừa quỳ xuống, hắn cất giọng mang theo chút khinh miệt kèm tức giận: “Vậy ngươi chán sống rồi nhỉ?”
Vân Chi quỳ xuống.
“Nô tỳ chỉ là… thấy bệ hạ mấy ngày nay mỗi ngày ngủ chưa tới hai canh giờ. Tấu chương có việc quân tình để lẫn với tấu chương thường ngày, nếu đọc theo thứ tự sẽ lãng phí thời gian cho nên...”
“Ngươi đọc tấu chương?” Không để cho nàng nói hết câu, Hoàng đế đã cắt ngan lời nàng mà chất vấn.
“Không dám xem ạ.” Nàng bình tĩnh đáp: “Nô tỳ chỉ nhìn dấu của từng bộ và chữ ghi bên ngoài tấu chương thôi ạ.”
Tiêu Thừa Cảnh cầm một quyển tấu chương trong nhóm đầu tiên. Đây là Tấu chương của Binh bộ. Quả nhiên là việc khẩn.
Hắn lại rút một quyển khác, là Hộ bộ báo tình hình kho lương: Vẫn đúng.
Hắn nhìn nàng: “Ngươi từng đọc sách?”
“Gia phụ từng dạy.”
“Biết tính sổ sách?”
“Dạ biết một chút.”
Những gì nàng nói đều là sự thật. Cũng may hắn đã tin mà không xử tội nàng. Ở triều đại này, nữ nhi không được bàn chuyện quốc gia đại sự, lại càng không vì ở cạnh Hoàng đế mà dám đụng vào tấu chương. Nhưng nàng đã trở thành ngoại lệ.
Từ ngày ấy, công việc của Vân Chi nhiều hơn. Nàng bắt đầu giúp hắn phân loại tấu chương. Dĩ nhiên chỉ phần bìa, không được đọc nội dung nhưng nàng vẫn phát hiện Tiêu Thừa Cảnh là người cực kỳ đáng sợ.
Hắn có thể nhớ những con số đọc qua từ ba tháng trước. Có thể nhận ra một quan viên nói dối chỉ từ một câu trả lời. Cũng có thể đang dùng bữa đột nhiên hạ lệnh c.h.é.m một tham quan ngoài ngàn dặm.
Đối với cung nhân, hắn không tàn bạo vô cớ nhưng lại lạnh lùng.
Một cung nữ làm vỡ chén, hắn không trách. Một thái giám tham một lượng bạc tiền mua than liền bị hắn lập tức cho người đưa đi đ.á.n.h c.h.ế.t.
Vân Chi dần hiểu quy tắc sống bên cạnh hắn. Tiêu Thừa Cảnh ghét nhất là lừa dối.
Hai tháng sau, chuyện khiến nàng không muốn đối mặt nhất vẫn xảy ra.
Đêm ấy Tiêu Thừa Cảnh uống rượu trong yến tiệc. Khi hắn trở về điện Thừa Minh, hắn cho toàn bộ cung nhân lui ra, chỉ giữ Vân Chi ở lại hầu hạ.
Trong lúc đang cởi áo khoác cho Hoàng đế thì cổ tay bất ngờ bị hắn nắm lấy. Tiêu Thừa Cảnh nhìn nàng: “Ngươi sợ trẫm?”
Vân Chi im lặng nhưng trong lòng thật ra đã nổi lên sự sợ hãi.
Khi hắn dùng lực kéo nàng tới gần, nàng ngửi thấy mùi rượu nhạt tỏa ra.
“Bệ hạ say rồi.”
“Trẫm chưa từng say.”Tiêu Thừa Cảnh khẳng định.
Dù bị Hoàng đế kéo vào lòng nhưng Tạ Vân Chi đã dùng bàn tay chặn ngay trước n.g.ự.c hắn, nàng cố ý khước từ: “Vậy xin bệ hạ buông nô tỳ ra.”
“Lý do?”
Vân Chi ngẩng đầu: “Bởi nô tỳ không muốn.”
Ánh mắt Tiêu Thừa Cảnh lập tức lạnh đi. Chưa một nữ nhân nào dám từ chối hắn. Hắn là đế vương, luôn luôn có người phục tùng hắn, đến cả nữ nhân chốn hậu cung, còn mong chờ sự xuất hiện hắn hơn núi vàng núi bạc.
Tất cả mọi người trong cung đều biết nữ nhân được hoàng đế để mắt tới đều sẽ phải mừng rỡ, kể cả là một cung nữ thấp bé của tân giả khố cũng phải mong mỏi một lần được hắn để mắt đến.
Ấy vậy mà nữ nhân trong lòng hắn giờ phút này lại nói không muốn.
Một lúc sau, hắn thật sự buông tay.
“Lui xuống.”
Vân Chi hành lễ nhưng trước khi bước khỏi cửa, nàng nghe hắn nói: “Tạ Vân Chi.”
Nàng quay lại: “Có nô tỳ.”
Tiêu Thừa Cảnh tựa vào long án, hờ hững buông lời.
“Ở trong cung, thứ ngươi muốn hay không muốn, đôi khi không quan trọng.”
Vân Chi đáp: “Nhưng nếu ngay cả mình muốn gì cũng không biết, vậy sống còn có ý nghĩa gì?”
Tiêu Thừa Cảnh không nói tiếp mà để nàng lui ra.
Ngày hôm sau, nàng vẫn được gọi đến hầu hạ như thường. Không ai biết giữa hai người đêm qua xảy ra chuyện gì.
Chỉ có Vân Chi nhận ra từ hôm ấy, ánh mắt hoàng đế nhìn nàng bắt đầu thay đổi.
…
Ba tháng sau, vào một đêm mưa xuân, nàng cuối cùng vẫn trở thành nữ nhân của hắn.
Không danh phận. Không sắc phong. Chỉ là cung nữ được đế vương triệu hạnh.
Vân Chi dĩ nhiên hiểu rất rõ. Đối với Tiêu Thừa Cảnh lúc đó, nàng không phải người hắn yêu. Thậm chí chưa chắc là người hắn thích. Chẳng qua nàng thông minh, sạch sẽ, biết tiến biết lui và hắn thấy nàng thuận mắt.
Còn nàng, nàng cần thứ mà chỉ có hắn mới có thể cho nàng. Chỉ vậy mà thôi.
…
Sáng hôm sau, Tiêu Thừa Cảnh để lại một câu: “Muốn gì thì nói với Lưu Đức Toàn.”
Vân Chi đang tự buộc lại tóc. Nàng đáp: “Nô tỳ không thiếu gì.”
Hắn nhìn nàng qua gương, nữ nhân này thật khiến hắn khó đoán biết lòng dạ đang mưu tính gì.
“Không muốn danh phận sao?”
“Bệ hạ muốn cho thì sẽ cho. Không muốn cho, nô tỳ có xin cũng vô dụng.” Nàng buộc tóc hờ hững rồi bước đến giúp Hoàng đế rửa mặt thay long bào.
Tiêu Thừa Cảnh cười nhạt: “Ngươi rất biết tính toán.”
Vân Chi cúi mắt tiếp tục buộc đai đeo ngọc bội cho hắn: “Ở nơi này, người không biết tính toán thường sống không lâu.”
Nàng nói đúng nhưng những lời lẽ như vậy chắc cả hoàng cũng cũng chỉ có nàng dám nói và cũng chỉ có mình nàng được miễn tội c.h.ế.t vì dám nói chuyện với Hoàng đế như vậy.
Nhưng không vì vậy mà nàng có thể hưởng phúc ở trong cung này.
Bởi chỉ ba ngày sau, phiền phức đã tìm tới cửa.
