Nhặt Mót Chốn Phế Thổ, Mập Mạp Gánh Còng Lưng Cả Nhà Bệnh Tật Tàn Phế - Chương 113

Cập nhật lúc: 20/03/2026 03:29

Sau mạt thế, lại càng vô giá trị.

Nhiều người trong lúc trời lạnh giá, không có củi đốt sưởi ấm, đành phải đem mấy thứ này ra đốt.

Đội trưởng gật đầu lia lịa, trong một chuyến đi nhặt phế liệu, ông ta đã phát hiện ra một khu chợ đêm.

Khu chợ đêm này đã bị những người sống sót cày nát không biết bao nhiêu lần.

Bên trong chẳng còn mẩu thức ăn nào sót lại.

Nhưng ai mà ngờ được, khu chợ đêm này lại có cơ hội "phục sinh"?

Giờ đây, đội trưởng cũng có thể dùng mớ rác rưởi bên trong để đổi lấy pate cho thú cưng.

Ông ta lập tức quay về, gọi cả gia đình cùng đi, đi đi lại lại nhiều vòng, khuân về 300 thùng bát đũa dùng một lần.

Đổi lấy 30 hộp pate thú cưng từ tay Thời Nguyệt Bạch.

Đội trưởng cười tươi rói, cùng với vợ mình vui sướng khôn tả.

Đúng lúc này, Vi Linh Hà và Trương Tuyết Dao dẫn đầu nhóm người chặn đường đội trưởng...

"Đội trưởng, người nhà họ Thời đã g.i.ế.c người của tụi tui, ông tính để yên chuyện này sao?"

Vi Linh Hà tự tin cho rằng mình sắp rời khỏi đội, nên giọng điệu nói chuyện với đội trưởng cũng xấc xược hơn hẳn.

Bọn họ vất vả lắm mới cô lập được nhà họ Thời và nhà họ Bàng.

Bây giờ đội trưởng lại đi đầu phá vỡ luật chơi, thế có phải là quá đáng không?

Khóe mắt nhăn nheo của đội trưởng nheo lại, nhưng ông vẫn cố nhẹ nhàng khuyên giải:

"Các chị em cũng phải nhìn nhận thực tế một chút, thời thế bây giờ khác xưa rồi, nhà họ Thời cũng chẳng còn như trước nữa đâu."

Vì muốn giữ hòa khí trong đội, đội trưởng vẫn cố gắng tránh xung đột.

Ông ta nói rất uyển chuyển, nụ cười trên môi cũng có vẻ rất chân thành.

Nhưng Trương Tuyết Dao lại không chịu buông tha:

"Nhà họ Thời mặt dày vô liêm sỉ, làm ô uế cả đội, nếu tôi là ông, tôi đã tống cổ nhà họ Thời và nhà họ Bàng đi khuất mắt rồi."

Đội trưởng ngạc nhiên hỏi vặn lại:

"Đuổi đi đâu? Phế thổ này đâu phải của tôi, tôi cũng đâu có sổ đỏ."

"Vậy tôi lấy quyền gì mà đuổi người ta đi?"

Nói thêm nữa là nhà họ Thời đã xây tường rào kiên cố quanh nơi ở, lại còn trát thêm xi măng cho chắc chắn.

Ngay cả khi muốn dùng vũ lực, cũng chẳng có cách nào đuổi được nhà họ Thời và nhà họ Bàng đi.

Vi Linh Hà và Trương Tuyết Dao đang nằm mơ giữa ban ngày à?

Vi Linh Hà nhảy dựng lên: "Đội trưởng, ông bất tài không dẫn dắt đội được thì thôi, tôi thông cảm."

"Nhưng bây giờ có mấy đứa già yếu tàn tật ông cũng không xử lý được sao?"

Bà ta có vẻ như đang phát điên lên.

Đội trưởng tắt hẳn nụ cười, ra hiệu cho vợ ôm đống đồ hộp về trước.

Ông ta nghiêm túc nói với Vi Linh Hà:

"Bà cũng biết họ chỉ là mấy kẻ già yếu tàn tật, vậy sao bà không tự mình đi xử lý?"

"Gần đây bà làm gì tôi có can thiệp nửa lời không? Tôi nhắm mắt làm ngơ cho bà hoành hành đấy."

"Tôi cũng mong bà làm được chuyện lớn, nhưng sao đến mấy kẻ già yếu tàn tật bà cũng không đuổi đi được?"

Nói thật, từ khi mạt thế nổ ra đến giờ, làm gì có ai là kẻ ngốc nghếch, ngây thơ hoàn toàn.

Cũng chẳng có người đội trưởng nào thực sự chỉ biết giảng hòa, không có mưu mô tính toán.

Vi Linh Hà và Trương Tuyết Dao cứng họng.

Họ bị đội trưởng làm cho tức điên lên.

Thấy đội trưởng vẫn bình thản như một vị quan già về hưu, Vi Linh Hà phẫn nộ nói:

"Ông không thèm quản, nhưng cũng đừng có mà tiếp tay cho giặc."

Đội trưởng lại cười xòa: "Đâu có đâu, tôi vẫn luôn coi người nhà họ Thời là một lũ ngốc mà, bà xem, tôi dùng đống rác rưởi đổi được bao nhiêu là đồ hộp, sao gọi là tiếp tay cho giặc được?"

"Tôi đang bóc lột và lừa gạt nhà họ Thời đấy chứ."

Lý lẽ của ông ta cũng đâu có sai.

Nhà họ Thời đích thị là một bãi rác thu nhỏ.

Đội trưởng nói cũng có lý.

Nhưng không hiểu sao, thái độ thờ ơ, dửng dưng của đội trưởng lại chọc tức Vi Linh Hà và Trương Tuyết Dao đến tột độ.

Trương Tuyết Dao lớn tiếng gầm lên:

"Ông căn bản không cùng hội cùng thuyền với chúng tôi, đội trưởng, ông làm vậy sẽ bị mọi người xa lánh, ông có tin không?!"

"Thế thì giải tán đội đi."

Đội trưởng chắp tay sau lưng, đủng đỉnh đi về lều của mình.

Cơm ăn chẳng no, thức ăn ngày càng khan hiếm.

Ông ta lấy đâu ra tâm trí mà lo mấy chuyện bao đồng trong đội?

Huống hồ đội của ông ta nhỏ xíu, trai tráng lần lượt bỏ đi hết.

Lúc đầu ông ta cũng cố níu kéo.

Lúc còn trẻ ai chẳng ôm mộng làm anh hùng cái thế?

Năm đầu tiên của mạt thế, ông ta hừng hực khí thế.

Sang năm thứ hai, ý chí anh hùng bị thực tại nghiền nát.

Đến bây giờ, năm thứ năm của kỷ nguyên phế thổ, đội trưởng chỉ hận không thể vứt quách đi đám đàn bà trẻ con lếch thếch này.

Bụng đói meo mà vẫn còn sức đứng đây làm trò con bò.

Đội trưởng lắc đầu ngán ngẩm: "Bà thích chơi? Tôi không có thời gian hầu."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhặt Mót Chốn Phế Thổ, Mập Mạp Gánh Còng Lưng Cả Nhà Bệnh Tật Tàn Phế - Chương 113: Chương 113 | MonkeyD