Nhặt Mót Chốn Phế Thổ, Mập Mạp Gánh Còng Lưng Cả Nhà Bệnh Tật Tàn Phế - Chương 195
Cập nhật lúc: 21/03/2026 02:02
Thế nên phần đường nối từ núi rác đến tường rào nhà họ Thời giờ đã trở thành khoảng không.
Ai mà không cẩn thận bước vào.
Sẽ lập tức cùng đống rác lơ lửng rơi thẳng xuống mương.
Huống hồ, giờ muốn từ núi rác nhảy thẳng vào tường rào nhà họ Thời là chuyện không tưởng.
Bức tường rào nhà họ Thời đã được gia cố cao và dày hơn, mỗi nhà lại xây thêm một khoảng sân phía sau bức tường rào đó.
Do sương mù dày đặc, không ai có thể đứng trên đỉnh núi rác cao ngất ngưởng kia mà nhìn rõ tình hình bên trong và bên ngoài khu chữ Đồng.
Càng không thể dò la xem mỗi nhà tích trữ được bao nhiêu lương thực.
"Thời Nguyệt Bạch, cô lên tiếng đi, tôi biết cô tốt bụng, cô thu nhận bao nhiêu kẻ đường cùng, bọn họ đều không được việc bằng tôi đâu."
Lương Dĩ Mạt gào thét nửa ngày.
Cơn đau trên cơ thể khiến mỗi giây đứng đây của hắn đều dài như hàng thế kỷ.
Ngay khi Lương Dĩ Mạt tràn trề hy vọng, bên bờ mương bên kia một người chậm rãi bước lên.
Trông có vẻ là Đoàn trưởng Kiều.
"Đoàn trưởng Kiều, ông cũng ở đây sao? Tuyệt quá."
Lương Dĩ Mạt dùng tay ước lượng độ rộng của con mương trước mặt:
"Thang mây của chúng tôi có phải đang ở chỗ các người không? Ông bắc thang mây lên đi, tôi trèo qua."
Đoàn trưởng Kiều mặt lạnh tanh lắc đầu: "Chỗ chúng tôi không nhận người ngoài."
Giờ khu chữ Đồng đã xây xong.
Không có sự cho phép của Thời Nguyệt Bạch, ngay cả những người già yếu, bệnh tật trong nhóm cũng không được bước vào khu chữ Đồng.
Huống hồ gì Lương Dĩ Mạt.
Một kẻ từng nhăm nhe dòm ngó họ, lại còn buông lời nhạo báng Thời Nguyệt Bạch.
Lương Dĩ Mạt sững sờ:
"Tôi thực tâm muốn gia nhập mà Đoàn trưởng Kiều, chỗ này do ông quyết định sao? Hay là con mụ Thời Nguyệt Bạch kia?"
Lương Dĩ Mạt không tin Thời Nguyệt Bạch có tài cán gì để quản lý mọi việc trong khu chữ Đồng này.
Nên nhìn chung, mọi quyết định ở đây vẫn thuộc về Đoàn trưởng Kiều.
Giọng điệu Lương Dĩ Mạt lịch sự hơn hẳn:
"Trước đây chúng tôi nhìn người không rõ, đi một vòng bên ngoài mới nhận ra, chỗ của Đoàn trưởng Kiều vẫn là tốt nhất."
"Yên tâm đi Đoàn trưởng Kiều, đã quay lại đây, tôi sẽ an phận ở lại chỗ này."
Hắn chỉ tay về phía chiếc lều của lính đ.á.n.h thuê lấp ló trong làn sương mù:
"Tôi ở cái lều kia nhé, tôi thấy chất lượng lều đó có vẻ khá đấy."
Đoàn trưởng Kiều nở nụ cười lạnh nhạt, nhìn chằm chằm Lương Dĩ Mạt:
"Chỗ chúng tôi đâu phải bãi rác, loại rác rưởi nào cũng thu gom."
"Ban đầu là các người đòi đi, bây giờ lại muốn quay về làm gì?"
Lương Dĩ Mạt thuộc nhóm thành viên rời đi sớm nhất.
Khi ấy Đoàn trưởng Kiều vẫn còn nhiệt huyết, nghe tin Lương Dĩ Mạt muốn rời đi, ông đã nhiều lần cố gắng giữ chân hắn.
Nhưng Lương Dĩ Mạt đã quyết tâm, còn chê bai Đoàn trưởng Kiều vô dụng, luôn chứa chấp những kẻ già yếu, bệnh tật.
Hắn nói thẳng thừng và chân thành khuyên Đoàn trưởng Kiều:
"Bớt thu nhận cục nợ đi, những kẻ vô giá trị thì nên loại khỏi đội sớm, nếu không đội của ông chắc chắn sẽ giải tán."
Về sau, quả đúng như lời Lương Dĩ Mạt nói, cục nợ ngày càng đông, thức ăn luôn trong tình trạng thiếu hụt.
Nhiều người đàn ông khỏe mạnh cảm thấy chán nản với tình trạng này.
Nên ngày càng có nhiều người bỏ đi.
Sau này, vì thiếu người nhặt rác, vấn đề lương thực càng trở nên trầm trọng.
Lương Dĩ Mạt không sai, lời khuyên của hắn rất có lý.
"Cậu nên giữ vững lập trường của mình, tại sao đến lượt bản thân trở thành cục nợ, cậu lại muốn quay về?"
Đoàn trưởng Kiều nói những lời cay nghiệt, thậm chí có phần khắc bạc.
Ông hoàn toàn không muốn chứa chấp Lương Dĩ Mạt.
Ánh mắt Lương Dĩ Mạt biến đổi.
Hắn c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau khắp cơ thể, thấy Thời Nguyệt Bạch ngồi trên xe lăn, lướt qua phía sau lưng Đoàn trưởng Kiều.
"Thời Nguyệt Bạch!"
Thời Nguyệt Bạch dừng xe lăn lại, quay khuôn mặt sưng húp như bánh bao về phía hắn.
"Nhà họ Thời ai là người làm chủ? Tôi quay lại đây để đầu quân cho các người."
Trong lúc nói chuyện, Lương Dĩ Mạt vẫn cố tỏ ra kiêu ngạo.
Trước khi đội tìm kiếm cứu nạn gặp chuyện, các đoàn trưởng đều đối xử rất lịch sự với họ.
Vì họ rất có giá trị.
Thời Nguyệt Bạch chưa kịp mở miệng, Đoàn trưởng Kiều đã buông lời châm chọc:
"Cậu tự cao tự đại quá nhỉ, cứ làm như cậu tài giỏi lắm."
Ở ngoài sống sung sướng thế, cớ sao lại phải quay về?
Chẳng phải vì kén cá chọn canh, chọn cho mình một đội mạnh nhất.
Kết quả lại vớ phải thằng điên Tiêu Lăng Dạ sao?
Lương Dĩ Mạt nhíu mày: "Đoàn trưởng Kiều, tôi đang nói chuyện với Thời Nguyệt Bạch."
Hắn nhận ra Đoàn trưởng Kiều không có đủ thẩm quyền ở nhà họ Thời.
Muốn gia nhập nhà họ Thời, phải tìm người nhà họ Thời.
