Nhặt Mót Chốn Phế Thổ, Mập Mạp Gánh Còng Lưng Cả Nhà Bệnh Tật Tàn Phế - Chương 276

Cập nhật lúc: 21/03/2026 16:08

Cũng là đội ngũ dân sự lớn nhất.

Không một ai biết rằng t.h.ả.m họa mạt thế chỉ là khúc dạo đầu.

Ngay sau đó là thời kỳ phế thổ đen tối.

Cuộc sống không bao giờ có thể quay lại chuỗi ngày tươi đẹp, sự tuyệt vọng bao trùm lên mọi ngóc ngách của mảnh đất này.

Cuối cùng, đội gầm cầu dần dần lụi tàn.

Nhưng vị trí đóng quân của đội ngũ này vẫn là nơi có địa thế tốt nhất và an toàn nhất ngoài đại thành.

Người đàn ông đang kéo khóa quần tên là Bách Hàn Tùng.

Đội ngũ của gã nằm cách đại thành khá xa.

Mỗi khi từ căn cứ vào đại thành giải quyết công việc, một đêm là không đủ để quay về.

Những người sống ở phế thổ không dám hoạt động ngoài trời vào ban đêm.

Ngoài việc lo sợ bị thú biến dị tấn công, họ còn lo sợ bị con người tập kích.

Vì vậy, nếu có thể tìm được một chốn dừng chân thích hợp, nghỉ lại qua đêm gần đại thành.

Sáng hôm sau lại lên đường về đội ngũ của mình thì thật là hoàn hảo.

Bách Hàn Tùng đã nhắm trúng vị trí của đội gầm cầu.

Tuy nhiên, khuyết điểm duy nhất là số người trong đội quá ít, không đảm bảo an toàn.

Nhưng điều đó không quan trọng, cùng lắm thì chúng tụ tập một nhóm đông người cùng đi là được.

Bách Hàn Tùng lôi ra vài gói bánh quy và kẹo đưa cho Trương Tuyết Dao:

"Đêm qua mấy cô phục vụ rất khá, sau này chúng tôi sẽ còn ghé lại, cô lo mà kiếm thêm vài em mới mẻ, ngon nghẻ chút nhé."

"Càng đông phụ nữ thì anh em chúng tôi càng có nhiều trò để giải khuây."

Trương Tuyết Dao mừng như bắt được vàng, vội vàng vâng dạ.

Cô ta và hai người phụ nữ kia trao nhau ánh mắt đắc ý.

Cái ánh mắt như ngầm khẳng định, nhờ có sự dẫn dắt tài tình của cô ta mà giờ ba người đã không còn lo c.h.ế.t đói nữa.

Đợi đám đàn ông xong việc rời đi, một người phụ nữ trong nhóm hỏi Trương Tuyết Dao:

"Không biết con ranh Vu Chỉ Trân đó đã c.h.ế.t đói chưa nhỉ."

Người phụ nữ còn lại nhổ toẹt một bãi nước bọt: "Nó đáng đời lắm, ai biểu nó không chịu nghe lời chị Trương, nếu nghe lời chị Trương từ sớm, thì giờ này nó cũng được ăn no căng rốn rồi."

Trương Tuyết Dao ra dáng chị đại, vênh mặt lên bảo:

"Thôi được rồi, chúng ta qua xem tình hình nó thế nào, mấy cô không nghe bọn đàn ông kia nói gì sao?"

"Sau này họ sẽ thường xuyên ghé lại đấy."

"Nếu nó chưa c.h.ế.t đói, chúng ta đi khuyên nhủ con ranh Vu Chỉ Trân đó, đi theo chúng tôi làm ăn, sẽ không thiếu phần ăn uống cho cô đâu."

Trương Tuyết Dao kênh kiệu cầm gói bánh quy nhỏ, hất hàm đi về phía nhà họ Thời.

Đúng lúc đến gần bức tường bao thứ hai, cô ta bắt gặp Vu Chỉ Trân với vẻ mặt lo lắng, hối hả.

"Chà chà, không có cái ăn cái uống, sao cô lại phải cuống cuồng lên thế kia?"

Trương Tuyết Dao dẫn theo hai người đàn bà kia, mang dáng vẻ của kẻ chiến thắng, ưỡn n.g.ự.c vênh váo nhìn Vu Chỉ Trân.

Ban đầu, Vu Chỉ Trân chỉ đứng nghiêng người về phía ba người Trương Tuyết Dao.

Nói thật, khi nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Vu Chỉ Trân qua góc nghiêng, trong lòng ba người Trương Tuyết Dao cảm thấy vô cùng hả hê, hả dạ.

Nhưng khi nghe thấy giọng điệu mỉa mai của Trương Tuyết Dao và hai cô bạn, Vu Chỉ Trân quay ngoắt mặt lại.

Ba ả ngay lập tức đứng hình.

Phải diễn tả thế nào về những gì chúng vừa chứng kiến đây?

Gương mặt Vu Chỉ Trân vô cùng sạch sẽ.

Thực ra không chỉ khuôn mặt cô rất sạch sẽ, mà ngay cả đôi bàn tay, vùng da lộ ra ngoài đều được chăm chút cẩn thận, không tì vết.

Lại còn toát lên một vẻ trắng trẻo, mịn màng khó tả.

Vu Chỉ Trân như thể đột nhiên trẻ ra thêm vài tuổi.

Trong tích tắc, sự đố kỵ trong lòng Trương Tuyết Dao dâng trào như sóng vỗ bờ.

Cô ta hất cằm, hếch lỗ mũi về phía Vu Chỉ Trân:

"Chà, mới dăm bữa nửa tháng không gặp, cô đã leo lên được cành cao nào rồi đây?"

"Chị em với nhau cả, có chỗ nào ngon ăn, cũng phải giới thiệu cho chị em với chứ?"

Ở cái chốn phế thổ này, ai mà chẳng phải sống trong cảnh lấm lem bùn đất?

Dựa vào cái gì mà Vu Chỉ Trân lại có thể chăm chút bản thân sạch sẽ, trắng trẻo đến nhường này?

Nhìn làn da của cô ta kìa, căng mọng cứ như sắp vắt ra nước vậy.

Với cái thứ nhan sắc cỡ này, mà đứng ở cổng thành đại thành đón khách, thì đích thị là nữ hoàng đứng đường luôn rồi.

Vu Chỉ Trân lúc này đang sốt ruột như ngồi trên đống lửa.

Dạo gần đây cô suốt ngày chui rúc dưới mương, vùi đầu vào việc đóng gói rau củ, bất kể ngày đêm.

Nếu không nhờ Từ Tuyết Kiều lôi kéo cô đi ăn uống, tắm rửa sạch sẽ, Vu Chỉ Trân chắc cũng quên cả ngày tháng rồi.

Thế nhưng cô đóng gói cực nhọc là vậy, mà đống rau vẫn còn nhiều ơi là nhiều.

Từ Tuyết Kiều lo lắng, Đoàn trưởng Kiều bồn chồn, Đại Kiều cũng đứng ngồi không yên.

Ngay cả Vu Chỉ Trân cũng nóng ruột thay.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhặt Mót Chốn Phế Thổ, Mập Mạp Gánh Còng Lưng Cả Nhà Bệnh Tật Tàn Phế - Chương 276: Chương 276 | MonkeyD