Nhặt Mót Chốn Phế Thổ, Mập Mạp Gánh Còng Lưng Cả Nhà Bệnh Tật Tàn Phế - Chương 323

Cập nhật lúc: 21/03/2026 16:18

Dù sao thì nợ nhiều cũng quen, cho đến hiện tại, anh đã nợ Thời Nguyệt Bạch hơn 800 vạn điểm.

Và con số này vẫn đang không ngừng tăng lên.

"Đã cho nợ, vậy Nguyệt Bạch này, cô có thể bán cho chúng tôi chút nước không?"

Trần Dũng tiến lại gần hỏi.

Anh ta biết chỗ Thời Nguyệt Bạch có nước, cứ nhìn cô và hai chị em Đại Kiều Tiểu Kiều thì rõ.

Cả ba người đều sạch sẽ đến mức khó tin.

Hiện tại lính đ.á.n.h thuê đun rau bằng nước đào được từ khu tàn tích trong khu vực nguy hiểm.

Chẳng cần máy đo cũng biết nguồn nước này nhiễm bức xạ cực cao.

Thực ra mọi người đều cảm nhận được, ăn sống rau của Thời Nguyệt Bạch hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến cơ thể.

Thậm chí có lúc còn khiến họ cảm thấy tràn trề sinh lực, tập trung cao độ, sức bền đáng kinh ngạc.

Nhưng nếu đem nấu rau của Thời Nguyệt Bạch với thứ nước đào được kia, thì tác dụng sau khi ăn sẽ giảm đi rõ rệt.

Thời Nguyệt Bạch nhìn Dịch Triệt, cô nói:

"Nước tính theo tấn, các anh tự chuẩn bị đồ đựng rồi đến chỗ tôi lấy."

Công việc ngày càng nhiều.

Thời Nguyệt Bạch không rảnh để chạy chỗ này chỗ kia tụ nước cho mấy người này.

Dù sao thì bể chứa nước phía sau nhà vệ sinh công cộng cũng đủ lớn.

Cô chỉ cần tụ đầy bể một lần, mỗi ngày Dịch Triệt cử người qua đó lấy nước là xong.

Thấy Dịch Triệt không có ý kiến gì, Thời Nguyệt Bạch vừa định lên tiếng thì máy thông tin của cô chợt reo vang.

Tin nhắn do Doanh Nhược Anh gửi đến:

[Nguyệt Bạch, cứ điểm của chúng ta bị người của gã Sẹo bao vây rồi.]

Cứ điểm, chính là địa bàn "làm ăn" của nhóm Tiêu Lăng Dạ.

Mấy ngày nay, Doanh Nhược Anh vẫn luôn âm thầm bắt cóc người của gã Sẹo.

Gã Sẹo không bắt được Doanh Nhược Anh thoắt ẩn thoắt hiện, nhưng cuối cùng cũng phát hiện ra mối liên hệ giữa cô và cứ điểm kia.

Gã kéo một toán người đông đảo đến cứ điểm, đồng thời cũng phái người đến bao vây biệt thự trong đại thành để chặn đường Doanh Nhược Anh.

Doanh Nhược Anh ba đầu sáu tay cũng không thể phân thân, đành phải nhắn tin cầu cứu Thời Nguyệt Bạch.

Trận này là phải quyết chiến một phen rồi đây.

Thời Nguyệt Bạch tắt máy thông tin, tò mò hỏi Dịch Triệt và Trần Dũng:

"Các anh nợ tôi bao nhiêu điểm tích lũy, các anh định khi nào 'lấy thân gạt nợ'?"

"Khụ khụ khụ!"

Trần Dũng sặc nước bọt ho sụ sụ.

Anh ta cúi gằm mặt, lùi lại một bước nấp ra sau lưng Dịch Triệt.

Dịch Triệt thì tỏ ra rất có trách nhiệm, ưỡn thẳng lưng đáp: "Lúc nào cũng được."

Thời Nguyệt Bạch gật đầu: "Được thôi, vậy anh chọn một đội, đi theo tôi vào đại thành một chuyến, tìm cái gã trưởng nhóm tên Sẹo kia nói chuyện."

Vẻ mặt Thời Nguyệt Bạch đột nhiên trở nên dữ tợn:

"Nói với hắn ta, một là vạch rõ ranh giới nước sông không phạm nước giếng, hai là chơi khô m.á.u đến cùng."

"Xong việc, tôi sẽ gạch cho các anh 5 triệu điểm nợ."

Hiện tại, đoàn lính đ.á.n.h thuê đang nợ Thời Nguyệt Bạch tổng cộng 18 triệu điểm tích lũy.

Đây là một con số mà Dịch Triệt hoàn toàn không có khả năng chi trả.

Dù họ đã không ngừng thu gom vật dụng sinh hoạt để cấn nợ, nhưng kết quả vẫn là một con số khổng lồ.

Cũng hết cách, rau của Nguyệt Bạch thật sự quá ngon.

Dịch Triệt và anh em lính đ.á.n.h thuê dưới trướng, dù có phải thắt lưng buộc bụng, thu không đủ chi, cũng không muốn quay lại ăn mấy thứ thực phẩm thành phẩm quá đát kia nữa.

Hơn nữa, bây giờ đoàn lính đ.á.n.h thuê lại còn phải mua nước của Nguyệt Bạch.

Tương lai, món nợ này chắc chắn sẽ chỉ có tăng chứ không có giảm.

Thời Nguyệt Bạch có Từ Tuyết Kiều phụ trách ghi chép sổ sách, mọi khoản nợ nần với lính đ.á.n.h thuê đều được tính toán minh bạch, rõ ràng.

Đảm bảo không gian lận một cắc nào.

Dịch Triệt cụp mắt suy nghĩ.

Anh vốn xuất thân từ quân đồn trú, cội rễ vô cùng trong sạch, chính trực.

Bây giờ cơ hội đặt ngay trước mắt, chỉ cần anh dẫn anh em đi đ.á.n.h một trận giúp Nguyệt Bạch, là có thể gạch được 5 triệu điểm nợ.

Thật khó nghĩ quá đi.

Trần Dũng nấp sau lưng Dịch Triệt, hạ giọng thì thầm:

"Còn chần chừ gì nữa? Đoàn trưởng không đi thì tôi đi đấy."

Một lính đ.á.n.h thuê khác tên Tiểu Tiền cũng hạ giọng giục:

"Đừng nghĩ nữa Đoàn trưởng, chúng ta chỉ có nước nợ Nguyệt Bạch ngày càng nhiều thôi, không tìm cách trả bớt đi, sau này nợ ngập đầu luôn đấy."

Tuy nói họ đều có lý tưởng cao cả, phẩm chất thanh cao gì đó.

Nhưng hiện tại món nợ đã xấp xỉ 20 triệu điểm, Nguyệt Bạch chính là chủ nợ lớn nhất của đoàn lính đ.á.n.h thuê bọn họ.

Từ thủa cha sinh mẹ đẻ đến giờ, họ chưa từng nợ ai nhiều đến thế.

Tiểu Tôn cũng sốt ruột thúc giục:

"Cái gã mặt sẹo kia tép riu ấy mà, chúng ta xử hắn chẳng khác nào chơi game đ.á.n.h quái?"

Dịch Triệt gật đầu, ánh mắt kiên định, toát lên vẻ chính nghĩa lẫm liệt:

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhặt Mót Chốn Phế Thổ, Mập Mạp Gánh Còng Lưng Cả Nhà Bệnh Tật Tàn Phế - Chương 323: Chương 323 | MonkeyD