Nhặt Mót Chốn Phế Thổ, Mập Mạp Gánh Còng Lưng Cả Nhà Bệnh Tật Tàn Phế - Chương 329

Cập nhật lúc: 21/03/2026 16:19

Gió lớn thổi qua một cái là bay tứ tung.

Thời Nguyệt Bạch đương nhiên phải tìm thứ gì đó chèn lên cho chắc chắn.

Thay vì lọ mọ đi nhặt đá chèn bạt, có sẵn cả đống pin năng lượng mặt trời đó, tội gì không xài?

Thời Nguyệt Bạch tự đắc, cho rằng mình đúng là một cô nàng mũm mĩm lanh lợi.

Như vậy, sào huyệt của cô vừa có điện xài thả ga, mớ pin khổng lồ lại có chỗ an tọa, hơn nữa còn phát huy tối đa công dụng.

Giờ thì đừng nói là cung cấp điện cho vài cái máy giặt, dù có cắm thêm cả cái máy in, rồi thắp sáng đèn đuốc sáng rực rỡ...

Thì điện đóm vẫn dư dả xài tẹt ga.

Đã vậy, người quen của Bảo gia vẫn đang miệt mài cõng pin đến cho Thời Nguyệt Bạch.

Cô dự tính sẽ tiếp tục mở rộng bãi tập kết vật tư.

Pin cứ đến bao nhiêu, cô sẽ cho lắp đặt bấy nhiêu.

Dịch Triệt há hốc mồm trước cuộc sống "vương giả" ở chỗ Thời Nguyệt Bạch.

Không chỉ riêng anh, mà tất cả lính đ.á.n.h thuê đi theo sau đều tròn mắt ngưỡng mộ.

Dịch Triệt nhíu mày, hỏi Thời Nguyệt Bạch: "Chỗ cô có nhận giặt quần áo giùm không?"

Ngay sau đó, anh rất biết điều bổ sung:

"Sẽ không để các người giặt không công đâu, tính bằng điểm tích lũy nhé."

Dịch Triệt khựng lại một nhịp, chợt nhớ ra hiện tại mình vẫn đang gánh trên vai khoản nợ 13 triệu điểm tích lũy với Thời Nguyệt Bạch.

Lát nữa lấy nước xong, khoản nợ này e là sẽ tiếp tục đội nón ra đi.

Anh bồi thêm ba chữ: "Ghi sổ nhé."

Thời Nguyệt Bạch gật đầu: "Thế thì tính 1000 điểm tích lũy một l.ồ.ng quần áo."

Dịch Triệt cùng Trần Dũng, Hoắc Thành Khuê đồng loạt gật đầu lia lịa.

Chỉ tốn 1000 điểm tích lũy là giặt được một l.ồ.ng quần áo.

Quá rẻ.

Phải biết rằng, rất nhiều lính đ.á.n.h thuê đã mặc bộ quần áo trên người suốt năm năm trời ròng rã.

Xin lỗi nhé, họ chưa bao giờ biết giặt quần áo là gì.

Hơn nữa quần áo của họ cũng chẳng có đồ thay, nhiều bộ là trang bị chuyên dụng, cởi ra cũng chẳng có đồ dự phòng.

Bây giờ được đem đi giặt giũ sạch sẽ, đối với họ quả là một đặc ân xa xỉ.

Chứ để nguyên vậy, chẳng biết trên bộ quần áo bám bao nhiêu thứ mùi kinh khủng nữa.

Thời Nguyệt Bạch nhìn vẻ mặt hớn hở như bắt được vàng của bọn họ.

Cảm thấy hơi khó hiểu.

Giặt một l.ồ.ng quần áo tốn 1000 điểm tích lũy, một lính đ.á.n.h thuê nếu cởi hết toàn bộ đồ đạc, trang bị trên người ra giặt.

Chắc cũng phải tốn vài l.ồ.ng chứ nhỉ?

Hơn nữa chuyện này đã quen thói rồi thì phải giặt thường xuyên.

Cứ vài ngày lại phải giặt một lần thì người mới sạch sẽ, dễ chịu được.

Tầng lớp quản lý đại thành mỗi tháng phát cho họ bao nhiêu điểm tích lũy cơ chứ?

Điểm tích lũy của họ làm gì đủ để trả tiền giặt quần áo.

Thời Nguyệt Bạch mím môi, chỉ tay vào trong nhà vệ sinh công cộng với vẻ mặt tàn nhẫn:

"Trong đó có phòng tắm vòi sen, có thể tắm rửa được đấy, các anh có muốn tắm không?"

"Tắm một lần, 10.000 điểm tích lũy."

Sợ Dịch Triệt chê đắt, cô bồi thêm một câu:

"Giá này, người ngoài có muốn tắm cũng đừng hòng, tôi không mở cửa phục vụ người ngoài đâu."

Thấy chưa, thủ đoạn của cô tàn nhẫn đến mức nào, bóc lột đoàn lính đ.á.n.h thuê đến mức này rồi cơ đấy.

Nhưng ai dè, Dịch Triệt và đám lính đ.á.n.h thuê lập tức trở nên phấn khích tột độ.

30 lính đ.á.n.h thuê ùa vào nhà vệ sinh công cộng như ong vỡ tổ:

"Cái gì cơ? Có nước để tắm nữa hả?"

"Wow, ở đây có cả nước nóng lẫn nước lạnh nè."

"Thật sự chỉ tốn 10.000 điểm tích lũy để tắm một lần sao? Tôi tắm tôi tắm, xô đâu rồi? Lấy cho tôi vài cái xô!"

"Đồ ngốc, đây là vòi hoa sen mà, ôi có cả sữa tắm nữa này, á đù, chỗ này còn có cả dầu gội đầu..."

Cả đám chen chúc nhau trong phòng tắm nam, ai nấy đều như Lưu mỗ mỗ bước vào Đại Quan viên, tròn mắt ngạc nhiên trước mọi thứ.

Hoắc Thành Khuê giờ đây xúc động trào dâng, anh ta chẳng muốn gọi Thời Nguyệt Bạch là "em gái" nữa.

Anh ta muốn gọi Thời Nguyệt Bạch là "bố".

A a a a, ở chốn phế thổ này, tại sao lại xuất hiện một nhân vật tuyệt vời như Thời Nguyệt Bạch cơ chứ?

Phải chăng tạo hóa xót thương cho sự tuyệt vọng của đoàn lính đ.á.n.h thuê phế thổ, nên đã phái cô xuống đây để cứu rỗi họ?

Có người nhanh chân lẻn vào phòng tắm vòi sen đầu tiên.

Mọi người chưa kịp phản ứng để c.h.ử.i rủa, tên đó đã đóng sầm cửa lại.

Một đám lính đ.á.n.h thuê đen nhẻm như than, trên người bốc ra thứ mùi hôi thối khó chịu, bồn chồn đứng xếp hàng chờ bên ngoài phòng tắm.

Dịch Triệt nhíu mày, đập cửa phòng tắm ầm ầm:

"Nhanh cái tay lên, tắm táp gì mà lề mề thế."

Phía sau còn 29 anh em lính đ.á.n.h thuê đang háu đói chờ đến lượt kìa.

Tiếng nước chảy rào rào vang lên, gã lính đ.á.n.h thuê bên trong khóc lóc t.h.ả.m thiết:

"Là nước nóng đấy, tôi phải uống cho đã khát mới được!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhặt Mót Chốn Phế Thổ, Mập Mạp Gánh Còng Lưng Cả Nhà Bệnh Tật Tàn Phế - Chương 329: Chương 329 | MonkeyD