Nhất Nghiễn Anh Đào Vũ - 1
Cập nhật lúc: 04/07/2026 02:01
1
"Nhị muội muội, mặt của muội!"
Đích tỷ Thẩm Nguyệt Dao kinh hô một tiếng, mọi người trong tiệc đồng loạt nhìn sang.
Chỉ thấy trên gò má vốn trắng mịn không tì vết của ta, chẳng biết từ lúc nào đã nổi kín những nốt mẩn đỏ li ti.
Ai nấy đều giật mình, ngay cả Thái hậu ngồi ở vị trí cao nhất cũng khẽ nhíu mày.
"Đây là xảy ra chuyện gì?"
Ta hoảng hốt quỳ xuống.
"Xin Thái hậu thứ tội! Thần nữ hẳn là bệnh mề đay tái phát, kinh động phượng giá, thật sự tội đáng muôn c.h.ế.t!"
Thái hậu không nói gì,nnâng chén trà lên, ánh mắt lướt nhẹ qua gương mặt ta.
Một lúc sau mới chậm rãi cất lời:
"Đã là thân thể không khỏe thì trước hết hãy hồi phủ tĩnh dưỡng cho tốt."
Lời này vừa dứt, sắc mặt các quý nữ đều khác nhau.
Người thì lộ vẻ thương cảm, người thì hả hê trên nỗi bất hạnh của kẻ khác.
Nhưng không một ai ngoại lệ, tất cả đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hôm nay, danh nghĩa của buổi yến tiệc trong cung là Thái hậu mời các quý nữ thế gia vào cung ngắm hoa nhưng trên thực tế, đây là để tuyển chọn phi tần cho tân đế.
Đương kim bệ hạ Bùi Diễn là một thiếu niên anh chủ, văn thao võ lược song toàn.
Mười hai tuổi đăng cơ, ngài đã có thể dùng thủ đoạn sấm sét để ổn định triều cục đang rối ren.
Đến năm mười lăm tuổi, ngài lại ngự giá thân chinh, đ.á.n.h lui các bộ tộc Bắc Khương cùng man tộc đã quấy nhiễu biên cương nhiều năm.
Đêm Thượng Nguyên năm ngoái, Bùi Diễn đứng trên cổng thành Tuyên Đức lâu.
Đèn hoa rực rỡ, đuốc báu sáng ngời, trăng thanh hoa thắm.
Ngài mặc cẩm bào đen thêu chỉ vàng, dung mạo tuấn tú, phong thái hiên ngang, khiến không biết bao nhiêu quý nữ âm thầm đem lòng ái mộ.
Bởi vậy, lần cung yến này, ai nấy đều dốc hết tâm sức ăn diện.
Còn ta tuy thanh danh chẳng tốt nhưng lại sinh ra một gương mặt yêu kiều diễm lệ.
Mặt tựa phù dung, eo như cành liễu, mày như viễn sơn, mắt chứa thu thủy.
Dù đứng giữa vô số mỹ nhân với phong thái khác nhau, ta vẫn là người nổi bật nhất.
"Tạ Thái hậu."
Ta hành lễ.
Đội lại mịch ly do thị nữ dâng lên, rồi bình tĩnh đứng dậy, bước ra ngoài điện không hề dây dưa chút nào.
Khi đi ngang qua đích tỷ.
Nàng ta siết c.h.ặ.t chiếc khăn trong tay, theo bản năng khẽ gọi:
"Nhị muội muội."
Nỗi lo lắng trên gương mặt nàng chân thật vô cùng, không hề giống giả vờ.
Ta dời mắt đi, bước chân cũng nhanh hơn một chút.
2
Lúc này đang vào đầu hạ, ngoài điện nắng trong veo, cành hoa trước bậc thềm rực rỡ khoe sắc.
Ta bước trên con đường cung dài hun hút, cho đến khi thân thể lạnh lẽo được ánh mặt trời từng chút một sưởi ấm, ta mới thật sự có cảm giác mình đã được sống lại một lần nữa.
"Tiểu thư, người rõ ràng biết mình dị ứng với hạnh nhân, vì sao còn ăn miếng bánh hạnh nhân ấy?"
Đào Diệp là người không giấu được chuyện.
Lúc nãy trong yến tiệc, vừa thấy ta gắp miếng bánh hạnh nhân, nàng đã vội định mở miệng nhắc nhở nhưng lại bị ta dùng một ánh mắt ngăn lại.
Lúc này nàng lén lút nhìn quanh bốn phía, xác nhận không có ai mới hỏi ra điều nghi hoặc trong lòng.
"Tiểu thư, người cố ý không muốn được chọn sao?"
Nói xong, nàng lại vội lắc đầu, vẻ mặt đầy mờ mịt.
"Cũng không đúng! Rõ ràng người ái mộ bệ hạ. Vì buổi cung yến lần này, người còn đặc biệt mời Tiêu phu t.ử đến dạy cầm nghệ. Mỗi ngày luyện đàn đến mức các ngón tay đều sưng lên..."
Đời trước quả thực ta từng động lòng với Bùi Diễn.
Năm ta cập kê, trên đường Trường An, vị thiếu niên đế vương vừa khải hoàn chiến thắng ngồi cao trên lưng ngựa.
Huyền giáp, trường kiếm, tuấn mỹ vô song.
Có một đứa trẻ nghịch ngợm nhân lúc phụ thân không để ý như cá nhỏ len vào đoàn người, suýt nữa bị ngựa giẫm c.h.ế.t.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, chính Bùi Diễn kéo mạnh dây cương, cúi người bế đứa trẻ lên.
Đám đông lập tức bùng nổ tiếng reo hò vang dội.
Ta ngồi bên cửa sổ trà lâu, chống cằm nhìn nam nhân cách đó không xa.
Sống mũi cao thẳng, đường quai hàm sắc nét.
Chỉ thấy ngài đưa tay nhéo nhẹ khuôn mặt đứa trẻ trong lòng, nhỏ giọng nói gì đó.
Khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt, hoàn toàn khác hẳn vẻ lạnh lùng nghiêm nghị vừa rồi.
Ngay khoảnh khắc ấy, không hiểu vì sao trong lòng ta bỗng như mọc lên hàng ngàn hàng vạn cánh bướm, theo tiếng reo hò ngập trời của đám đông mà khẽ rung cánh.
Vì thế khi biết Bùi Diễn thích nghe người khác gảy đàn, ta lập tức ép bản thân học cầm.
Sáng cũng đàn, tối cũng đàn, chưa từng gián đoạn một ngày, chỉ để có thể giành được ánh mắt ưu ái của ngài trong buổi cung yến.
Kết quả, đúng vào lúc biểu diễn dây đàn bỗng nhiên đứt, cắt rách ngón tay ta.
Máu tươi chảy đầm đìa, nhỏ xuống thân đàn bằng gỗ ngô đồng đen.
Không biết là ai khởi đầu, tiếng cười trộm xung quanh dần dần vang lên.
Mặt ta đỏ bừng ôm cây đàn đứng dậy, đang định thỉnh tội thì Bùi Diễn ngồi trên cao bỗng cong môi cười, bình thản nói:
"Tiếng đàn của Thẩm nhị cô nương linh động mới lạ, độc đáo khác thường."
"Có lẽ chính vì khúc nhạc hiếm có nơi nhân gian này, nên cây đàn phàm tục kia mới tự thấy hổ thẹn."
Lời vừa dứt, tiếng cười trong tiệc lại càng lớn hơn.
Ngay cả những quý nữ ngày thường đoan trang giữ lễ nhất cũng lấy khăn che miệng cười khẽ.
Bùi Diễn vốn rất am hiểu nghệ thuật ngôn từ.
Khi mỉa mai người khác, ngay cả các Đại học sĩ Nội các cũng phải tự thẹn không bằng.
Nghe nói từng có lần trên triều, ngài không hề buông một lời trách mắng.
Thế nhưng chỉ bằng vài câu hời hợt đã khiến một vị lão thần cậy già lên mặt ngay tại chỗ xin cáo lão hồi hương.
Vì vậy, ai nấy đều cho rằng ngài đang chế giễu tiếng đàn của ta.
Nhưng ngay sau đó Bùi Diễn lại giơ tay, dặn nội thị:
"Mang cây Cửu Tiêu tới, ban cho Thẩm nhị cô nương."
Lần này, mọi người đều không cười nổi nữa.
Cửu Tiêu là danh cầm số một đương thời, thân đàn được chế tác từ gỗ phượng hoàng.
Phượng hoàng vu phi, huy huy kỳ vũ.
Ý nghĩa ẩn chứa trong đó, đến cả Thái hậu ngồi bên cạnh cũng khẽ biến sắc.
Chỉ có ta lúc ấy lại không hề nhận ra, trong lòng chỉ tràn ngập niềm vui vì người mình yêu mến, hóa ra cũng chính là tri âm của đời mình.
Ta vẫn luôn cho rằng bản thân rất có thiên phú trên con đường cầm nghệ chỉ tiếc chẳng có ai nhận ra.
Ngay cả Đào Diệp thân cận nhất với ta cũng thường xuyên nhét bông vào tai, tận tình khuyên nhủ:
"Tiểu thư, nô tỳ thấy tiết mục hiến nghệ trong cung yến... cũng đâu nhất thiết phải đ.á.n.h đàn..."
Sau khi nhận lấy cây Cửu Tiêu từ tay nội thị.
Ta rụt rè bày tỏ rằng mình có thể đàn lại một khúc cho mọi người nghe để không phụ danh cầm lừng lẫy này.
Nghe vậy, bàn tay đang cầm chén rượu của Bùi Diễn khẽ run lên, khó mà nhận ra.
Một lát sau, ngài mới ôn hòa nói:
"Thẩm nhị cô nương, ngày tháng còn dài, trước hết hãy chữa lành vết thương trên tay đã."
3
Sau buổi cung yến.
Bùi Diễn liền sai Viện phán Thái y viện đích thân đến chữa trị vết thương cho ta.
Đợi đến khi vết sẹo trên đầu ngón tay bong ra, thánh chỉ sắc phong hoàng hậu cũng được đưa đến Thẩm phủ.
Thái hậu trong cung Thọ Khang tức giận đến mức ném mạnh chén trà trong tay xuống đất ngay tại chỗ.
"Thẩm Chiêu Ninh kia chẳng qua chỉ là thứ nữ của một viên quan ngũ phẩm, tính tình lại khinh suất ngang ngược, hành sự chẳng có quy củ gì, sao có thể làm mẫu nghi thiên hạ?"
