Nhật Nguyệt Chứng Giám - Phần 4

Cập nhật lúc: 15/09/2026 14:05

Sáng sớm hôm sau, ta đến nhà lao. 

Hôm đó chúng ta bắt được người mà Thất hoàng t.ử định đưa ra khỏi kinh thành, nhưng hắn nhất quyết không chịu khai.

Trong đại lao tràn ngập mùi m.á.u tanh. Ta liếc mắt đã nhìn thấy Tề Chính.

Để không bị lộ sơ hở, thỉnh thoảng hắn cũng cần cùng các huynh đệ chấp hành nhiệm vụ.

Có điều, xem ra hắn đã thích nghi với chuyện hai chúng ta đổi thân xác rất nhanh.

“Ta không biết các ngươi đang nói gì! Cái gì mà kết bè kết phái, mưu đồ tư lợi! Lão t.ử hoàn toàn không biết!”

“Ta khuyên các ngươi mau thả người!”

Đến gần, ta mới nhận ra sắc mặt Tề Chính có vẻ không được tốt.

Mọi người đồng loạt hành lễ: “Điện hạ.”

Người vừa lên tiếng tên là Vương Tham, một người họ hàng xa của Thất vương phi.

Ta nhìn Vương Tham, cong khóe môi: “Ngươi cho rằng Thất hoàng t.ử vẫn có thể đến cứu ngươi sao?”

Vương Tham nhìn ta, không nói gì.

“Ngươi thật sự nghĩ hắn đưa ngươi ra khỏi kinh thành là để tránh họa?”

Ta cười lạnh.

“Trong tay ngươi đang có bằng chứng hắn kết bè kết phái, mưu đồ tư lợi. Sao hắn có thể tha cho ngươi? Chỉ có người c.h.ế.t mới không thể nói chuyện. Ngươi nên thấy may mắn... là... là người của bản vương đã cứu ngươi.”

Nghe vậy, Vương Tham dường như có chút d.a.o động.

Ta tiếp tục: “Ngươi khai ra, ta còn có thể giữ cho ngươi một mạng. Nếu không khai...”

Ta xoay người, ngoắc tay với thuộc hạ đang đứng ở cửa.

Một quả cầu tròn được bọc trong vải lăn đến bên chân Vương Tham.

“Của thuộc hạ ngươi đấy. Có muốn xuống dưới đó bầu bạn với hắn không?”

Hai chân Vương Tham mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.

“Ta khai...”

Ta hài lòng mỉm cười, đang định sai người ghi lại lời khai thì Tề Chính bên cạnh bỗng nôn khan một tiếng.

Ta vội vàng bước đến: “Điện... Thiết Trụ, không sao chứ?”

Tề Chính sững người một giây, phất tay. Sắc mặt hắn nhanh ch.óng trở lại bình thường.

“Không sao.”

Mãi sau ta mới nhớ ra, hiện giờ hắn không chịu được mùi m.á.u tanh.

Là ta sơ suất.

Ra khỏi đại lao, không còn ngửi thấy mùi m.á.u nữa, sắc mặt Tề Chính mới thấy rõ là tốt lên từng chút một.

“Chuyện này, ngươi làm rất tốt.” Hắn nói.

“Đương nhiên.”

Nói xong, hai chúng ta vừa định lên xe ngựa.

Trong khu rừng bên trái đột nhiên vang lên tiếng động sột soạt. Ngay giây tiếp theo, ba tên áo đen từ trong rừng lao ra.

Lưỡi đao sắc bén chĩa thẳng về phía ta.

Xem ra mục tiêu của chúng là Tề Chính.

Thế thì đúng người rồi.

Ta lập tức chắn Tề Chính ra phía sau.

Ánh mắt Tề Chính tối xuống.

“Ai phái các ngươi đến?”

“Diêm Vương!”

Tên cầm đầu nghiến răng hét lên rồi lao thẳng về phía ta.

“Không cần để ý tên kia. Tam hoàng t.ử không biết võ công, g.i.ế.c hắn trước là được!”

Ta nhướng mày, cảm thấy khá thú vị. Quay đầu hạ giọng nhắc Tề Chính: “Điện hạ, trốn cho kỹ.”

Chỉ trong thời gian một nén nhang, cả ba tên đã bị ta đá ngã, nằm sõng soài dưới đất, không bò dậy nổi.

Người thì thoi thóp, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy vẻ không phục.

“Ngươi... ngươi không phải không biết võ công sao?”

Ta đi đến trước mặt hắn, khiêu khích: “Ta giả vờ đấy.”

Tề Chính đứng bên cạnh, bất đắc dĩ bật cười.

“Chỗ này cách đại lao không xa, gọi người bắt chúng về đi.”

7.

Sau khi người được áp giải đi, hai chúng tôi mới lên xe ngựa.

“Hôm nay quả thật quá nguy hiểm. Cứ mãi không đổi trở lại cũng không phải cách.”

Xe ngựa xóc nảy trên đường, Tề Chính lặng lẽ nhắm mắt.

Ta ngồi bên cạnh, không nhịn được mà hỏi: “Điện hạ, vị cao nhân ẩn thế mà ngài nói, bao giờ mới đến kinh thành vậy?”

“Chỉ riêng việc phái người mang thư đến đã mất một tháng, đi đường lại mất thêm một tháng nữa. Ít nhất cũng phải hai tháng.”

“Lâu vậy sao?”

Đợi đến khi vị cao nhân ẩn thế kia tới, chẳng phải sẽ bị phát hiện mất sao?

Nghe vậy, cuối cùng hắn cũng mở mắt.

“Sao? Dùng thân thể của bản vương, ngươi không vui?”

“... Không có.” Ta hơi chột dạ: “Thuộc hạ chỉ sợ không chăm sóc tốt thân thể của Điện hạ.”

“Vậy sao?” Tề Chính nghe xong chỉ khẽ cười: “Nhưng thân thể của bản vương mới ở trong tay ngươi có nửa tháng, eo đã béo thêm nửa tấc.”

Chỉ béo thêm nửa tấc mà cũng nhìn ra được?

Mắt ngài đúng là thước đo mà.

Có lẽ thấy ta ngẩn người, Tề Chính hỏi: “Sao vậy?”

“À, thuộc hạ... cũng muốn biết thân thể của mình có thay đổi gì không.” Ta thuận miệng nói.

“Ừ.” Tề Chính khẽ đáp một tiếng, ngay sau đó liền giơ tay lên.

Ta theo bản năng đưa tay tới. Nhưng vừa chạm đầu ngón tay vào lớp vải mềm mại kia, một cảm giác kỳ lạ lập tức tràn vào cơ thể.

Cảm giác như có chỗ nào đó nóng ran.

“Thế nào?” Tề Chính đột nhiên lên tiếng, khiến ta giật mình rụt tay về.

“Cái đó... bẩm Điện hạ, không có gì thay đổi.”

“Ồ, vậy sau khi về, bản vương ăn thêm một chút.”

“Cũng không cần đâu...”

“Cần.”

“...”

Buổi tối, ta nằm một mình trên giường.

Trằn trọc mãi vẫn không sao ngủ được, nhất là khi nhớ lại chuyện xảy ra trên xe ngựa.

Ta sống hai mươi năm rồi, chưa từng có cảm giác kỳ lạ như thế.

Nghĩ đến đây, ta lập tức ngồi bật dậy.

Không phải cơ thể có vấn đề gì đấy chứ?

Tề Chính giao cho ta một thân thể khỏe mạnh, vốn dĩ ta cũng phải trả lại cho hắn nguyên vẹn. Vậy mà đến lượt ta, lại làm cho nó xảy ra vấn đề.

Càng nghĩ càng thấy áy náy.

Ta mất ngủ cả đêm, mãi đến hôm sau mới mang theo hai quầng mắt thâm sì.

Sáng sớm Tề Chính đến tìm, ta không nhịn được liền kể chuyện này cho hắn nghe.

Hắn nghe xong thì im lặng hồi lâu.

Thấy tình hình có vẻ không ổn, ta lập tức “phịch” một tiếng quỳ xuống.

“Điện hạ, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của thuộc hạ...”

Chuyện này có được tính là mưu hại hoàng t.ử không?

Thành thật khai báo để được khoan hồng, chắc vẫn có thể giữ lại cái mạng nhỏ này nhỉ...

Ngay lúc ta tưởng mình sắp bị phạt, Tề Chính cuối cùng cũng lên tiếng.

Hắn hắng giọng.

“Không sao, đứng lên đi.”

Ta ngơ ngác ngẩng đầu.

“Thật... thật sao?”

Tề Chính mím môi gật đầu. Sắc mặt có chút kỳ quái, nhưng vẫn đáp: “Ừ.”

Lúc này ta mới bò dậy, đầy căm phẫn nói: “Nếu vậy thì Điện hạ cứ yên tâm, thuộc hạ nhất định sẽ chữa khỏi cho ngài!”

Sắc mặt Tề Chính hơi thay đổi.

“... Cũng không cần.”

Có lẽ thấy ta vẫn còn bộ dạng tức tối, hắn lại cụp mắt xuống, an ủi ta một câu:

“Bệnh cũ thôi...”

Nhớ lại việc hắn vẫn luôn quan tâm đến chúng ta như vậy, nhưng bản thân lại không chăm sóc tốt thân thể, trong lòng ta không khỏi có chút cảm động.

Ta âm thầm thề nhất định phải chữa khỏi cho hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Nguyệt Chứng Giám - Chương 4: Phần 4 | MonkeyD