Nhật Nguyệt Tương Tư - Chương 3

Cập nhật lúc: 24/08/2026 05:02

5.

Khi còn sống, Hoàng cung là nhà của ta.

Nhưng bây giờ, ở đó không có người nhà, chỉ có kẻ thù của ta

Nghĩ tới chuyện này.

Ta xoa xoa thắt lưng bị Cơ T.ử Dạ làm đau tối qua:

“Ừm, chúng ta đến đó xem một chút.”

Là một hồn ma, phạm vi hoạt động của ta bị hạn chế khá nhiều, nếu không muốn quay lại nấm mồ đếm kiến, thì bây giờ ta cũng chỉ có thể theo hắn.

Cơ T.ử Dạ dẫn ta lên xe ngựa.

Trên đường đi, ta ngẫm nghĩ, không khỏi nhắc nhở hắn:

“Cơ T.ử Dạ, nếu ngươi thực sự không biết trong rượu có t.h.u.ố.c, vậy thì có người đang muốn hại ngươi.”

Liều lượng của loại xuân d.ư.ợ.c đó mạnh đến mức không khác gì t.h.u.ố.c độc.

Thế nhưng không biết ma xui quỷ khiến thế nào, hắn lại may mắn đổ hết rượu lên mộ của ta.

Nếu hắn thực sự uống nó, thì chắc chắn hắn sẽ c.h.ế/t.

Hơn nữa, những kẻ dựt dây dằng sau hãm hại hắn, rất có thể sẽ lợi dụng thời điểm ‘xuân d.ư.ợ.c’ phát tác để làm ầm ĩ mọi chuyện lên. Khiến hắn c.h.ế.t rồi mà thanh danh vẫn thối nát.

—Giống như những gì ta đã trải qua khi trước.

Ánh mắt Cơ T.ử Dạ đen láy, nhẹ nhàng xoa xoa tóc ta:

“Công chúa đang lo lắng cho thần à?”

Ta gật đầu:

“Ừ, ta rất lo lắng.”

Suy cho cùng, hắn rất có ích, nên sống dai một chút.

Hắn và Tiêu Thái hậu cùng ngoại thích của bà ta ngang vai ngang vế.

Đó là kẻ thù của ta, là kẻ thù của cả Hoàng tộc Lý gia bọn ta.

Tất nhiên, điều ta lo lắng hơn là—

Nếu Cơ T.ử Dạ c.h.ế.t, sẽ không có người đến viếng mộ ta, cũng sẽ không có người nguyện ý mua cho ta loại rượu đắt nhất thiên hạ.

Nụ cười trong mắt ‘Cơ T.ử Dạ có vẻ rất có ích kia càng ngày càng ôn hòa:

“Công chúa đừng sợ, những người đó không thể g.i.ế.c được thần. Cảm ơn công chúa đã cứu thần lần nữa.”

Ta chớp chớp mắt, nghiêng đầu khó hiểu: “Lần nữa?”

Trước đây ta đã từng cứu hắn lần nào sao?

6.

Cơ T.ử Dạ trừng mắt nhìn ta:

“Công chúa thiện lương như vậy, sẽ luôn cứu thần khỏi mọi hiểm nguy.”

Ta chỉ biết thầm gọi hắn là thanh niên cừ khôi.

Thanh danh của bổn công chúa ta đây, thối nát đến mức c.h.ế/t rồi cũng không thể nhập nổi Hoàng lăng, không biết hắn lấy đâu can đảm mà nói ta thiện lương?

Ta nhìn hắn với vẻ thông cảm:

“Cơ đại nhân, thị lực của ngươi không tốt, nhất định phải chữa trị.”

Cơ T.ử Dạ nhếch môi nở một nụ cười nhàn nhạt:

“Ngoài thần ra không ai có thể nhìn thấy công chúa, chứng tỏ thị lực của thần rất tốt.”

Ta không nói nên lời.

Đúng là vô cùng nhảm nhí.

Khi đến Hoàng cung, Cơ T.ử Dạ thượng triều, còn ta thì ngồi ở bậc thang bên ngoài cung điện ngắm nhìn phong cảnh.

Nhân tiện, còn vểnh tai nghe đám quan viên trong đại điện tranh cãi—

Bình Châu xảy ra lũ lụt, bờ đê sụp đổ, hàng trăm thường dân thiệt mạng.

Người chịu trách nhiệm điều tra trận lũ lụt này là Vũ An Hầu - Tiêu Hành.

Nội dung bẩm báo của Tiêu Hành là:

“Thời tiền triều, Triều Huy công chúa - Lý Hoài Nguyệt lén lút nuôi tư binh, tham ô chi phí xây dựng bờ đê. Sau khi bị phát giác, nàng g.i.ế/t một số quan chức địa phương để bịt miệng, đồng thời lừa dối tất cả mọi người. Trên thực tế, bờ đê luôn có vấn đề, chỉ là tới tận hôm nay, khi xảy ra lũ lụt thì mới được phát hiện. Đây đều là tội ác chưa bị vạch trần sau cái c.h.ế.t của Triều Huy công chúa.”

Tội ác chưa bị vạch trần sau cái c.h.ế.t của ta?

Ha ha, Tiêu Hành, ngươi đúng là tên nam nhân ch.ó c.h.ế.t mà.

Ta đã c.h.ế.t bảy năm, ngươi vẫn đổ tội cho ta được!

Buồn cười nhất là sau khi Tiêu Hành đổ tội cho ta, hắn còn ở trong đại điện ra vẻ tiếc nuối:

“Dù sao Triều Huy công chúa cũng là thê t.ử đã khuất của thần, tội lỗi của thê t.ử đã khuất, thần không thể không bù đắp. Thần nguyện ý quyên góp năm nghìn lượng bạc, góp chút sức mọn sửa chữa đê điều!”

Sau khi Tiêu Hành nói xong, một đám quan viên theo phe họ Tiêu bước ra xếp hàng.

Tất cả bọn họ đều lặp lại lời của Tiêu Hành, nói rằng ta c.h.ế.t rồi mà vẫn gây hoạ cho giang sơn xã tắc.

Đồng thời, bọn họ liên tục ca ngợi Tiêu Hành - vị Vũ An Hầu vì đại nghĩa diệt thân, xứng đáng trở thành tấm gương mẫu mực cho tất cả trọng thần.

Ta đứng ngoài cửa đại sảnh, lạnh lùng nhìn vẻ mặt Tiêu Hành.

Hắn từng là người phu quân trên danh nghĩa của ta, nhưng lại là người đấu đá đến c.h.ế/t với ta.

Sau cùng, người tự tay c.ắ.t c.ổ họng ta, là hắn.

Lúc đó ta đã bật cười.

Ta đã hiểu, tại sao địa ngục lại không thu nhận ta.

Bởi vì, ta vẫn đang chờ đợi cái kết của ai đó:

—Ta sẽ không thể yên nghỉ, nếu một ngày Tiêu Hành chưa c.h.ế.t.

Ta cảm nhận được lực lượng ma khí trong cơ thể bản thân mạnh mẽ hơn bao giờ hết, trong đầu ta chỉ còn lại một ý nghĩ.

Ta phải g.i.ế.c hắn!

7.

Tiêu Hành và ta lớn lên cùng nhau.

Trước năm mười hai tuổi, ta là đứa bé ngây thơ, mù mờ, thích bám theo hắn gọi Tiêu Hành ca ca.

Hắn gấp hoa cho ta, dạy ta cưỡi ngựa.

Năm mười hai tuổi, biết tin hắn vào cung, ta lén chạy đến chỗ Tiêu hoàng hậu đợi hắn.

Ta còn mang theo món bánh táo tàu mà hắn thích nhất.

Nhưng trước khi ta kịp mang bánh táo tàu vào, ta đã nghe lỏm được cuộc trò chuyện của họ—

“Con khốn Vương Nhược Dao kia, nàng ta nghĩ rằng bản thân sinh được đứa con rẻ mạt kia thì có thể một bước lên trời hay sao? Bây giờ nàng ta cùng đứa con rẻ mạt kia của mình đều c.h.ế.t, bổn cung cũng có thể coi là thành toàn cho đôi mẫu t.ử tình thâm bọn họ.”

Vẻ mặt của Tiêu Hoàng hậu vô cùng hung dữ, giọng điệu hết sức lạnh lùng.

Điệu bộ này, khác hoàn toàn với cách nói chuyện nhẹ nhàng, yêu thương thường ngày của bà ta đối với ta.

Bà ta mắng, Tiêu Hành thờ ơ nghe.

Một lúc sau, Tiêu Hoàng hậu lại nói:

“Hai năm này, sức khỏe của Hoàng đế đã không còn tốt như trước. Bổn cung lại không có con, nên phải sớm lên kế hoạch.”

“Tuy rằng Vương Nhược Dao cùng nhi t.ử của nàng ta đều đã c.h.ế/t, nhưng nàng còn một nữ nhi tên Lý Hoài Nguyệt. Trước tiên, ngươi cần phải nắm được Lý Hoài Nguyệt trong lòng bàn tay, nếu nó không nghe lời, sau này có thể tìm cơ hội diệt trừ.”

“Mấy Hoàng t.ử còn lại đều còn nhỏ, một khi Thái t.ử được chọn, bổn cung sẽ mang về nuôi nấng dưới gối. Cứ như vậy, cho dù sau này Thái t.ử lên ngôi, cũng không thể nắm giữ mọi quyền hành, Tiêu gia chúng ta vẫn sẽ quyền thế ngút trời.”

Con khốn Vương Nhược Dao trong miệng Tiêu Hoàng hậu, chính là mẹ ruột của ta - Dao phi.

Còn đứa con rẻ mạt trong miệng bà ta, chính là đệ đệ ta.

Ta đứng bên ngoài với chiếc bánh táo tàu.

Đôi bàn tay không ngừng run rẩy.

Thật đáng hận.

Song, ta cũng không nói gì, chỉ im lặng nghe tiếp.

Rồi ta nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Tiêu Hành:

“Đúng vậy, công chúa Triều Huy kia, không có Dao Phi thì chẳng khác gì một con kiến. Nàng ta đang ở độ tuổi lần đầu biết yêu, rất dễ xử lý.”

Ah…

Một con kiến lần đầu biết yêu, rất dễ xử lý.

Nghe xong, ta nhếch môi mỉa mai, sau đó im hơi lặng tiếng mà rời khỏi đó.

Trên đường về, ta tiện tay ném chiếc bánh táo tàu trong tay cho ch.ó.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Nguyệt Tương Tư - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD