Nhật Nguyệt Tương Tư - Chương 9
Cập nhật lúc: 24/08/2026 05:05
39.
Thời điểm mặt trời sắp lặn.
Cơ T.ử Dạ dẫn ta tới gặp một vị lão nhân trong thư viện.
Ta nhìn qua, lão nhân có vẻ đang ở độ tuổi thất tuần. Ông ấy nằm trên giường bệnh, sợ rằng ngày tháng cũng không còn dài lâu.
Cơ T.ử Dạ nói, đây là ân sư của hắn, người đã dạy dỗ hắn từ khi còn nhỏ.
“T.ử Dạ, con dẫn theo cô nương nhà ai thế?”
Lão nhân thật sự có thể nhìn thấy ta sao?
Lúc đầu, Cơ T.ử Dạ có chút kinh ngạc.
Nhưng chẳng bao lâu sau, hắn đã phản ứng lại, nhẹ nhàng ôm ta vào lòng, mỉm cười với lão nhân:
“Đây là phu nhân của con, Nguyệt Nguyệt.”
Ban đầu lão nhân có hơi ngạc nhiên, sau đó vui vẻ cười nói:
“Trước kia con nói cả đời sẽ không lấy thê, ai cũng không nói lại con được. Bây giờ trước khi nhắm mắt xuôi tay, cuối cùng lão nhân này cũng có thể nhìn thấy con yên bề gia thất. Thật tốt quá…”
Cơ T.ử Dạ cũng cười nói:
“Đúng vậy, có thể lấy được Nguyệt Nguyệt, là chuyện tốt nhất trong đời của con.”
Ta nghe mà tâm tình phức tạp.
Chuyện tốt cái khỉ khô gì?
Ta là một con ma!
Hơn nữa, oán hận của ta đã tan biến, ta cũng không thể nán lại thế giới này lâu nữa.
Nếu ta đi, ai sẽ bước tiếp cùng Cơ T.ử Dạ?
Àii, ta lo c.h.ế.t mất.
…
Nhưng trong lúc lo lắng, ta chợt nhận ra một điều—
Trước đây, ta còn tưởng rằng chỉ có Cơ T.ử Dạ mới có thể nhìn thấy ta.
Nhưng bây giờ, có vẻ như không phải vậy.
Mơ hồ có một phỏng đoán...
Ta không khỏi ngẩng đầu lên ngước nhìn Cơ T.ử Dạ.
Hắn đang chăm chú lắng nghe những gì lão nhân nói.
Có lẽ nhận ra ánh mắt của ta, hắn quay đầu lại, đôi môi nhợt nhạt khẽ cong lên vẽ thành một nụ cười.
Tựa như gió xuân.
Dịu dàng đến mức khiến ta muốn rơi nước mắt.
40.
Sau khi hồi phủ.
Cơ T.ử Dạ uống t.h.u.ố.c, sinh lực có vẻ tốt hơn. Hắn mỉm cười gọi ta lại.
Sau đó chỉ vào một cây cổ cầm quý giá mà hỏi:
“Nguyệt Nguyệt, nàng nhìn món quà này xem, xem xem có thích không?”
Ta quàng tay qua cổ hắn, thở vào tai hắn, hỏi:
“Cơ T.ử Dạ, ngươi có muốn nghe bổn công chúa đ.á.n.h đàn hay không?”
Đầu ngón tay Cơ T.ử Dạ mân mê tóc ta, dường như trên khuôn mặt xinh đẹp đó, có một đám mây dịu dàng lan nhẹ.
“Thần sẽ rửa tai lắng nghe.”
Lúc trước, hắn tự xưng ‘thần’, ta không để tâm lắm.
Nhưng từ đêm đó, khi hắn ghé vào tai ta mà nói “Thần mạo phạm rồi.”
Thì sau đó, mỗi lần hắn xưng ‘thần.’
Từ ‘thần’ đều trở nên quyến rũ không sao tả nổi…
Ngày xưa, ta chơi cầm rất giỏi, nhưng Tiêu Hành lại chỉ thích nghe tỳ bà.
Vì vậy, ta đã tập tỳ bà suốt một thời gian dài.
Chỉ là sau đó...
Ta không chơi gì nữa.
Tên nam nhân ch.ó Tiêu Hành đó, hắn không xứng nghe ta chơi đàn!
Nhưng bây giờ.
Ta muốn chơi cầm cho Cơ T.ử Dạ nghe.
Thế là ta gảy dây đàn.
Nhưng không hiểu sao, ta lại nảy lên và đáp xuống giường của Cơ T.ử Dạ...
Khi môi chạm môi với hắn, ta phát hiện ra, chiếc dây buộc tóc của ta, bị hắn giấu trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Chiếc dây buộc tóc màu hồng phấn, trông vô cùng quen thuộc.
“Đây là?”
Cơ T.ử Dạ cười hỏi:
“Nguyệt Nguyệt, nàng không nhớ sao?”
41.
Ta quấn dây buộc tóc quanh đầu ngón tay, nhìn một hồi cuối cùng cũng nhớ ra -
Năm đó, khi ta lần đầu gặp hắn ở tẩm cung...
Bởi vì cả hai đều trúng xuân d.ư.ợ.c, nên chuyện đó có phần kịch liệt.
Trong quá trình hành sự, tóc của ta bị xõa ra, dây buộc tóc bị mất.
Hóa ra là hắn đã trộm giấu đi?
Không ngờ hắn lại trộm giấu nhiều năm như vậy!
Giấu đi giấu lại, giờ đây, chiếc dây buộc tóc này, lại trở thành di vật duy nhất của ta lúc sinh thời.
Ta cố tình trêu chọc hắn:
“Quyền tướng đại nhân bị ái vật* sao? Sao lại đi trộm đồ của người ta thế này?”
(Ái vật: sự hưng phấn t.ì.n.h d.ụ.c đối với một đồ vật)
Hắn chậm rãi nói:
“Thần không yêu vật, thần yêu chủ nhân của nó.”
Có thể lúc nào cũng nói chuyện rù quyến như vậy được không?
Trong giây phút ý loạn tình mê, ta vẫn vô cùng lo cho cơ thể của hắn:
“Ngày khác được không? Khi tình trạng cơ thể của ngươi tốt hơn ấy. Bây giờ ngươi còn cảm thấy khó chịu không?”
“Khó chịu.” Hắn nhìn ta bằng ánh mắt sâu thẳm, khoé môi nhếch lên một nụ cười: “Cho nên mới cần Nguyệt Nguyệt giúp đỡ.”
Ham muốn lan rộng trong đôi mắt đẹp của hắn, tựa như ngọn lửa mãnh liệt đốt cháy thảo nguyên.
Khuôn mặt vốn nhợt nhạt, lạnh lẽo như tuyết của hắn, lúc này cũng vì động tình mà nhiễm sắc ửng hồng.
Trông vô cùng hấp dẫn.
“Cơ T.ử Dạ, ngươi đúng là không sợ c.h.ế.t mà.”
Hắn thì thầm vào tai ta:
“Bình sinh nguyện, nguyện vi nhạc trung tranh.”
“Đắc cận y nhân tiêm thủ t.ử, nghiên la quần thượng phóng kiều thanh.”
“Tiện t.ử dã vi vinh.”
(Ước nguyện cả đời là có thể trở thành đàn tranh trong tay người.
Được chơi bởi đôi tay thon dài của người, được nằm trong lòng của người và phát ra âm thanh trong trẻo, mềm mại.
Như vậy, dù c.h.ế.t cũng thấy vẻ vang.)
42.
Ta là ma, đương nhiên không thể thành thân với Cơ T.ử Dạ.
Nhưng ta được ghi dưới danh nghĩa thê t.ử của hắn, được ghi vào gia phả Cơ gia.
Mộ phần của ta, cũng được chuyển đến nghĩa trang Cơ gia.
Cơ T.ử Dạ để lại một chỗ trống cạnh mộ của ta.
Ta biết hắn muốn giữ nó cho riêng mình.
Hắn cười và nói:
“Thần thích được công chúa dỗ ngủ. Sau này mong công chúa dỗ thần ngủ dài dài.”
Sau khi hắn c.h.ế.t, ta vẫn phải dỗ hắn ngủ hay sao?
Quyền tướng đại nhân, đúng là rất tham lam mà.
43.
Tiêu gia sừng sững trăm năm, chỉ sau một đêm đã hoàn toàn sụp đổ.
Trăm người trên dưới Tiêu gia phạm tội, đều bị tống vào đại lao chờ ngày xử án.
Không c.h.ế.t thì cũng lưu đày.
Tiêu Thái hậu cả đời đầu độc vô số phi tần hậu cung.
Thế nhưng cuối cùng lại bị chính ly độc d.ư.ợ.c kết thúc sinh mạng.
Tiêu gia nắm giữ quyền lực hơn mười năm qua, cuối cùng cũng phải nhả ra tất cả.
Tiêu Hành đã c.h.ế.t.
Thù lớn của ta đã báo được, oán hận của ta cũng đã tiêu tan. Trước khi linh hồn của mình biến mất hoàn toàn, ta phải gấp rút đầu thai.
Linh hồn của ta dần trở nên trong suốt.
Cơ T.ử Dạ thỉnh thoảng chạm được vào ta.
Thỉnh thoảng lại không chạm được vào nữa.
Bàn tay hắn sẽ xuyên qua linh hồn ta.
“Có vẻ như tiểu yêu nữ của ta sắp biến thành tiểu tiên nữ mất rồi.”
Khi nói, hắn vẫn sẽ nở một nụ cười dịu dàng, dỗ dành ta như dỗ dành một tiểu cô nương:
“Nguyệt Nguyệt đừng buồn, cứ đi đầu t.h.a.i đi. Đây là chuyện tốt mà.”
Đầu t.h.a.i cái khỉ gì?
Ta không đi.
Ta bắt đầu thành tâm cầu nguyện trong lòng:
“Ta sẵn sàng từ bỏ luân hồi, chỉ mong quyền tướng đại nhân ta thích sẽ sống thật lâu thật lâu, sẽ thoát khỏi mọi bện/h tật, đau đớn.”
Nhưng mà, ta là một hồn ma, những lời cầu nguyện của ta, dường như đều sẽ vô ích.
