Nhất Niệm Xuân Hồng - Chương 6

Cập nhật lúc: 18/06/2026 05:58

“Bệ hạ nổi trận lôi đình.”

“Đánh Thế t.ử năm mươi trượng.”

“Bãi miễn chức quan của ngài ấy.”

“Lệnh cho ở nhà tự kiểm điểm trong nửa năm.”

Đầu óc ta ong lên một tiếng như nổ tung.

Thúy Bình vẫn đang nói.

“Khi được khiêng về, người Thế t.ử toàn là m.á.u.”

“Đã gần như không chịu nổi nữa.”

“Lão thái thái lo đến ngất đi một lần.”

“Thái y cũng đã tới.”

“Nhưng Thế t.ử c.ắ.n c.h.ặ.t răng, t.h.u.ố.c không đổ vào được.”

“Trong lúc hôn mê, Thế t.ử vẫn luôn gọi tên cô nương.”

“Lão thái thái bảo cô nương mau qua đó.”

Trong viện của Lục Lẫm loạn thành một đoàn.

Nha hoàn, bà t.ử ra vào không ngớt.

Nước trong chậu bưng ra đều là nước m.á.u.

Lục Lẫm nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền.

Sắc mặt trắng bệch như giấy.

Trên môi không còn chút huyết sắc nào.

Ta nhận lấy bát t.h.u.ố.c, múc một thìa, đưa đến bên môi hắn.

“Lục Lẫm, uống t.h.u.ố.c đi.”

Hàng mi hắn khẽ run, đôi môi hơi hé mở.

Thuốc cứ thế được đút vào.

Mặc Trúc đứng bên cạnh vừa mừng vừa ngạc nhiên.

“Cuối cùng Thế t.ử cũng chịu uống t.h.u.ố.c rồi!”

Thái y lại vào bắt mạch.

Lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

“Chỉ cần qua được đêm nay thì sẽ không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa.”

Ta ngồi bên cạnh chăm sóc hắn suốt một đêm.

Gần sáng, người bên cạnh lão thái thái tới gọi ta qua.

Trong chính sảnh.

Lão thái thái ngồi ngay ngắn trên trường kỷ.

Giận dữ quát: “Quỳ xuống!”

Ta quỳ xuống theo lời.

“Con có biết tội không?”

“Ngoại tổ mẫu, Bảo Trân không biết.”

Giọng lão thái thái bỗng cao hẳn lên.

“Nếu không phải vì con, Lẫm nhi sao có thể hồ đồ đến vậy?”

“Dám làm càn trước mặt thánh thượng!”

Ta không biện giải.

Lão thái thái cho tất cả mọi người lui ra ngoài.

Sau đó lấy một bình sứ nhỏ đặt lên bàn.

“Bảo Trân.”

“Ngoại tổ mẫu cho con hai con đường.”

“Hoặc uống thứ này, chấm dứt mọi chuyện.”

“Hoặc làm thiếp của Lẫm nhi, an phận thủ thường ở lại trong phủ.”

Ta im lặng thật lâu rồi đứng dậy, cầm lấy bình sứ trên bàn.

“Bảo Trân chọn con đường thứ nhất.”

Ta rút nút bình, ngửa đầu uống cạn.

Thuốc rất đắng, đắng đến mức nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Ta nhìn lão thái thái khẽ mỉm cười.

“Ngoại tổ mẫu.”

“Bảo Trân bất hiếu.”

“Kiếp sau nhất định báo đáp ân tình của người.”

Vành mắt lão thái thái đỏ lên.

Trong khoảnh khắc dường như già đi rất nhiều.

Bà hé miệng muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không nói ra.

Ta quay người rời đi, hai chân mềm nhũn.

Mọi thứ trước mắt dần trở nên mờ nhòe.

Trời đất quay cuồng, bên tai ong ong không dứt.

Đi đến dưới hành lang, cuối cùng cũng không chống đỡ nổi nữa.

Ngay lúc cơ thể ngã xuống, có người đỡ lấy ta.

“Chúc Bảo Trân!”

Ta miễn cưỡng mở mắt, Lục Lẫm mặt trắng bệch.

Hốc mắt đỏ ngầu.

Trông như ác quỷ vừa bò lên từ địa ngục.

“Nàng bị làm sao vậy?”

“Đừng dọa ta!”

Cả người hắn đang run rẩy.

Giọng nói khàn đặc, gần như sụp đổ.

Khó nghe vô cùng.

Ta chưa từng thấy một Lục Lẫm như vậy.

Hắn luôn là người cao cao tại thượng.

Mọi việc đều nằm trong lòng bàn tay.

Ta rất muốn cười nhạo hắn.

Nhưng ngũ tạng lục phủ đau đớn như bị xé nát.

Trong miệng trào lên vị tanh ngọt.

Ta mệt mỏi nhắm mắt lại.

“Chúc Bảo Trân, mở mắt ra!”

“Không được ngủ!”

“Không được ngủ!”

“Thái y!”

“Gọi thái y!”

Ta không ngừng nôn ra m.á.u đen, hết ngụm này đến ngụm khác.

Hắn nhìn vũng m.á.u ấy.

Ánh mắt trống rỗng và mờ mịt.

Theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy ta, giọng nói vỡ vụn chẳng còn thành tiếng.

“Trân Trân…”

“Ta xin nàng… đừng c.h.ế.t!”

“Đừng c.h.ế.t…”

Lần đầu tiên Lục Lẫm gặp Chúc Bảo Trân là ba năm trước.

Khi ấy hắn vừa được thánh thượng bổ nhiệm làm Đồng Hoa Tiết độ sứ.

Danh tiếng đang lúc vang dội.

Trong một lần đến huyện Thanh Hà làm việc công.

Hắn tới Chúc gia bàn chuyện.

Hai bên nói chuyện tới tận nửa đêm, đang nói thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

“Phụ thân, con hầm canh cho người đây.”

Giọng nói ấy mềm mại ngọt ngào.

Lần này hành tung của Lục Lẫm thuộc diện cơ mật.

Vì vậy hắn lập tức lách người nấp sau bình phong.

Cửa mở ra.

Một tiểu cô nương bưng bát canh bước vào.

Mái tóc chỉ tùy ý b.úi lên.

Dung mạo thanh lệ tuyệt trần, linh khí bức người.

Nàng đặt bát canh lên bàn.

Chúc đại nhân lập tức giục nàng rời đi.

Tiểu cô nương hơi bất mãn bĩu môi nhưng vẫn ngoan ngoãn đi ra ngoài.

Đi đến cửa lại quay đầu, mỉm cười với phụ thân mình.

“Phụ thân nhớ nghỉ ngơi sớm nhé.”

Sau bình phong, Lục Lẫm ngẩn người trong chốc lát.

Về sau trở lại kinh thành.

Công vụ bận rộn.

Hắn sớm đã quên mất nụ cười ấy.

Cho đến một ngày.

Trong phủ Quốc công xuất hiện hai vị biểu cô nương đến nhận thân.

Một trong số đó lại chính là tiểu cô nương nhà họ Chúc năm ấy.

Mỗi lần nhìn thấy hắn, Chúc Bảo Trân đều cúi đầu.

Lục Lẫm cảm thấy rất kỳ lạ.

Sau khi cho Mặc Trúc đi dò hỏi nguyên nhân, hắn trầm mặc rất lâu.

Không hiểu vì sao trong lòng lại có chút khó chịu.

Đêm Giao thừa.

Hắn đến thỉnh an lão thái thái.

Nàng bưng khay trà đứng bên cạnh.

Ngoan ngoãn, dịu dàng, đặc biệt đoan trang.

Hắn vốn muốn nói gì đó.

Nhìn thấy trên tấm lót trà thêu hình Tuế Hàn Tam Hữu nên thuận miệng hỏi:

“Là nàng thêu sao?”

Thì ra nàng còn có tay nghề thêu thùa giỏi đến vậy.

Về sau những chiếc túi thơm, khăn tay do lão thái thái ban cho.

Hắn không còn bảo Mặc Trúc cất đi nữa mà giữ lại dùng bên mình.

Sau khi hôn sự của Cố Niệm An được định xuống.

Lão thái thái bắt đầu thúc giục hắn thành thân.

“Con cũng hai mươi lăm tuổi rồi.”

“Ba năm trước vì thủ hiếu cho mẫu thân con nên bị chậm trễ.”

“Không thể kéo dài thêm nữa.”

“Nếu không muốn thành thân thì nạp trước một thiếp thất.”

“Bên cạnh cũng có người chăm sóc.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhất Niệm Xuân Hồng - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD