Nhất Niệm Xuân Hồng - Chương 8

Cập nhật lúc: 18/06/2026 05:59

Ngón tay cái của hắn nhẹ nhàng vuốt ve cằm ta.

Không dùng sức nhưng vẫn khiến da đầu ta tê dại.

“Nếu nàng c.h.ế.t.”

“Ta cũng sẽ đặt nàng vào quan tài băng để đêm đêm ngủ cùng ta.”

“Lục Lẫm.”

“Ngươi điên rồi sao?”

“Có lẽ vậy.”

Hắn cúi xuống.

Vùi mặt vào hõm vai ta.

Hít sâu một hơi.

“Cho nên nàng tốt nhất phải sống.”

“An phận sống bên cạnh ta.”

“Đừng mơ tới chuyện bỏ trốn.”

Ta cứng đờ tại chỗ không dám động đậy.

Rất lâu sau hắn mới đứng thẳng người, khôi phục vẻ bình tĩnh thường ngày.

“Theo ta về.”

Ta không nhúc nhích.

Hắn cũng không vội.

Chỉ thong thả nói:

“Lão thái thái đã lớn tuổi rồi.”

“Không chịu nổi giày vò đâu.”

“Tháng sau Cố Niệm An sẽ xuất giá.”

“Chắc nàng cũng không muốn liên lụy đến họ chứ?”

Ta không thể tin nổi nhìn hắn.

“Ngươi lấy ngoại tổ mẫu ra uy h.i.ế.p ta?”

“Đây không phải uy h.i.ế.p, mà là lựa chọn.”

Gió đêm tràn vào đầu ngõ.

Trong mắt hắn mang theo ý cười.

“Theo ta về làm thê t.ử của ta.”

“Ta sẽ cưới nàng bằng đủ lễ nghi cưới hỏi.”

“Đường đường chính chính rước nàng vào cửa làm chính thê.”

Lục Lẫm nhốt ta trong viện của hắn.

Cửa bị khóa từ bên ngoài.

Cửa sổ cũng bị đóng đinh kín mít.

Ngay cả nha hoàn đưa cơm cũng bị đổi thành hai bà t.ử câm.

Đêm nào hắn cũng tới gặp ta.

Không làm gì cả.

Chỉ lặng lẽ nhìn ta.

Đến sáng lại rời đi.

Ngày Cố Niệm An xuất giá.

Bên ngoài pháo nổ liên hồi.

Nghe thật náo nhiệt.

Tối hôm ấy, khi hắn đẩy cửa bước vào.

Ta xách một vò rượu mỉm cười với hắn.

“Hôm nay là ngày vui.”

“Cùng ta uống một chén được không?”

Lục Lẫm ngẩn người nhìn ta.

Ta đẩy chén rượu tới trước mặt hắn.

Hắn cầm lên, đưa tới bên môi.

Bỗng nhiên dừng lại.

Hắn nhìn ta.

Ngón tay ta bất giác siết c.h.ặ.t.

Hắn ngửa đầu uống cạn một hơi.

Đặt chén xuống, hắn nhìn ta.

Đột nhiên hỏi:

“Trong rượu có t.h.u.ố.c phải không?”

Ta không đáp.

“Chúc Bảo Trân.”

“Ta đối xử với nàng vẫn chưa đủ tốt sao?”

Hắn vừa mới khỏi bệnh nặng.

Dáng vẻ khẽ nhíu mày ấy lại mang theo một loại đẹp đẽ mong manh.

“Nàng muốn gì ta cũng cho nàng.”

“Chính thê.”

“Danh phận.”

“Thể diện.”

“Nếu nàng muốn mạng của ta.”

“Ta cũng có thể cho nàng.”

“Vẫn chưa đủ sao?”

Ta nhìn hắn.

Ánh nến nhảy múa trong mắt hắn.

Phản chiếu bóng dáng ta.

“Lục Lẫm.”

“Ngươi vốn không hiểu thế nào là yêu.”

Hắn sững người.

“Người bị tình yêu và d.ụ.c vọng chi phối, giống như cầm đuốc đi ngược gió, sớm muộn cũng tự thiêu cháy chính mình.”

“Ngươi yêu ta nhưng lại giam cầm ta. Bất chấp ý nguyện của ta, muốn làm gì thì làm.”

“Ngươi đem lòng chiếm hữu của mình tô vẽ thành tình yêu.”

“Hôm nay khi còn yêu ta, ngươi có thể đem mạng mình cho ta.”

“Ngày mai nếu không còn yêu nữa, ngươi cũng có thể không do dự mà g.i.ế.c ta.”

“Thân phận chúng ta chênh lệch quá lớn, ta chỉ có thể dựa vào sự sủng ái của ngươi mà sống.”

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Đó không phải yêu, đó là giam cầm.”

Trong phòng yên tĩnh vô cùng.

Ngọn nến nổ lách tách một tiếng.

Gương mặt hắn lúc sáng lúc tối dưới ánh nến.

Rất lâu sau hắn mới lên tiếng.

Giọng khàn đặc.

“Vậy ta phải làm thế nào…nàng mới cho rằng đó là yêu?”

Hắn chống tay lên bàn đứng dậy.

Cúi người nhìn ta.

Như muốn khắc ta vào tận xương tủy.

“Vậy nàng dạy ta đi.”

“Rốt cuộc thế nào mới gọi là yêu?”

Ta nhìn vào mắt hắn, t.h.u.ố.c đã phát tác.

Đồng t.ử hắn dần tan rã.

“Chúc Bảo Trân…”

Hắn đưa tay muốn chạm vào mặt ta.

Nhưng chưa kịp chạm tới đã ngã xuống.

Hai năm sau.

Lương Châu, vùng biên tái.

Ta mở một quán rượu nhỏ ở phía đông thành.

Gió cát nơi đây rất lớn, thổi đến đau cả mặt.

Nhưng trời cao mây rộng, sa mạc mênh m.ô.n.g nối liền núi xa.

Phong cảnh vô cùng hùng vĩ.

Tháng thứ ba sau khi ta đến Lương Châu.

Quán rượu vừa khai trương chưa được bao lâu đã đón một người quen cũ.

Ôn Tri Nhàn phong trần mệt mỏi.

Da bị nắng làm sạm đi một vòng nhưng khi cười vẫn vô tư như trước.

“Chúc muội muội.”

“Rượu ở đây ngon không?”

Hắn cũng ở lại Lương Châu.

Còn mở một sòng bạc ngay bên cạnh quán rượu của ta.

Thuận tiện kéo theo việc làm ăn của ta cũng tốt lên không ít.

Chiều hôm ấy, ta đang rửa vò rượu trong hậu viện.

Ôn Tri Nhàn ghé đầu qua tường gọi lớn:

“Chúc muội muội!”

“Vừa rồi hình như ta nhìn thấy Lục Lẫm!”

Tim ta lỡ mất một nhịp nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại.

Không thể nào.

Thuốc trong chén rượu ấy là do Lý Anh đưa cho ta.

Đó là bí d.ư.ợ.c của hoàng gia.

Sau khi uống, Lục Lẫm tỉnh lại sẽ quên sạch mọi chuyện liên quan đến ta.

Hắn sao có thể đến Lương Châu được?

“Chắc huynh nhìn nhầm rồi.”

Ta tiếp tục rửa vò rượu.

Đầu cũng không ngẩng lên.

Ôn Tri Nhàn “ồ” một tiếng rồi nhảy xuống khỏi bức tường.

Sau khi rửa xong.

Ta lau khô tay.

Đi ra cửa.

Gió thổi làm lá cờ quán rượu bay phần phật.

Quả nhiên chẳng có ai cả.

Ta đang định quay người.

Khóe mắt bỗng nhìn thấy một góc áo lướt qua đầu phố.

Dường như là màu tím.

Ta bật cười, cảm thấy mình quá đa nghi.

Một lúc sau Ôn Tri Nhàn mới trở về.

Trong tay cầm thêm một xâu kẹo hồ lô.

“Ta mua cho muội.”

Ta c.ắ.n một miếng.

Chua đến mức nheo cả mắt.

“Chua quá.”

“Có sao?”

Ôn Tri Nhàn cũng c.ắ.n một miếng, lập tức nhăn mặt.

“Răng cũng sắp rụng vì chua rồi.”

Tiếng gió rít từng cơn.

Ở cuối con phố dài.

Trong bóng tối đầu ngõ.

Một góc áo bào màu tím bị gió thổi tung lên rồi lại rơi xuống.

Người ấy đứng đó rất lâu.

Rất lâu.

Hết.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhất Niệm Xuân Hồng - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD