Nhất Phẩm Hãn Thê: Thế Tử Phi Không Dễ Chọc - Chương 118: Hài Lòng Chưa?
Cập nhật lúc: 15/04/2026 18:19
Lục Chiêu Ninh vô cùng kiên trì.
Nàng đã gả vào đây, thì phải làm một Thế t.ử phu nhân chân chính.
Nàng có thể chấp nhận việc không có phu thê chi thực, nhưng không thể chấp nhận việc Cố Hành không coi nàng là thê t.ử.
Lại là vài nhịp thở trầm mặc.
Lục Chiêu Ninh không thể nhẫn nhịn được nữa, vừa định mở miệng lần nữa, khăn voan hỉ trước mắt đột nhiên bị xốc lên.
Nàng không kịp phòng bị ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt thâm trầm kia của nam nhân.
Trong tay Cố Hành vẫn còn cầm ngọc như ý, “Hài lòng chưa?”
Lục Chiêu Ninh cúi đầu.
“Ta không có ý làm khó Thế t.ử.”
Cố Hành xoay người đặt xuống cây ngọc như ý tượng trưng cho tân hôn phu thê xứng tâm như ý kia, ngữ khí bình hòa.
“Không xốc khăn voan của nàng, là không muốn sau này nàng phải hối hận.
“Không ngờ nàng lại cố chấp như vậy.
“Vị trí Thế t.ử phu nhân, tốt đến thế sao.”
Đáng để nàng phá phủ trầm chu như vậy, đem nửa đời sau chôn vùi trong thâm trạch?
Hắn hoàn toàn không hiểu được tâm tư của loại nữ t.ử như nàng.
Một lòng muốn trèo lên cao, lại không biết, trèo càng cao, ngã sẽ càng đau sao.
Cho dù tôn quý như vị trí Hoàng hậu, cũng không phải là bùa hộ mệnh vĩnh viễn.
Huống hồ là Thế t.ử phu nhân.
Lục Chiêu Ninh lẳng lặng ngồi đó, không tiếp lời.
Loại người như hắn, thân tại phúc trung bất tri phúc, lại làm sao biết được, những thứ hắn xem như tầm thường, thậm chí khinh thường, trong mắt người khác, là phải xuyên qua trùng trùng bụi gai, vượt qua mấy ngọn núi cao, mới có thể miễn cưỡng chạm tới được chứ?
...
Hoàng cung.
Hoàng đế nghe xong những gì Lý Hạ bẩm báo, bừng bừng nổi giận.
“Vụ án lương thảo, nhất định phải tra cho rõ ràng!
“Lý Hạ, vụ án này giao cho khanh phụ trách.”
Lý Hạ lĩnh mệnh.
Hoàng đế lại nghĩ đến Lục gia suýt chút nữa bị vu oan, thần sắc hơi hòa hoãn lại.
Lục gia này, hẳn là nên luận công hành thưởng mới phải.
Nếu không nhờ Lục gia kịp thời đưa lương thảo tới, trận chiến kia, đại quân Đại Lương không bị quân địch tiêu diệt, thì cũng sẽ c.h.ế.t đói.
Bất quá, Lục Hạng Thiên này nếu là quan thân, thì việc ban thưởng sẽ đơn giản rồi, nhưng ông ta cố tình lại là một thương nhân.
Làm sao để ban thưởng cho Lục gia, phải châm chước cho kỹ.
Bỏ qua chuyện này, bên phía Hầu phủ vẫn cần phải an ủi trước đã.
Dù sao cũng là do sự võ đoán của ngài, làm lỡ giờ lành của tiểu phu thê nhà người ta.
“Người đâu, đi lấy Nam Hải Minh Châu mà phiên bang tiến cống tới đây, ban thưởng cho Thế t.ử phu nhân, coi như là hạ lễ tân hôn.”
“Rõ!”
...
Trung Dũng Hầu phủ.
Trong tân phòng.
Cố Hành không lưu lại lâu, xốc khăn voan xong liền rời đi.
A Man tiến vào hầu hạ tiểu thư, không khỏi khổ não nói.
“Tiểu thư, nơi này quả thực còn hẻo lánh hoang vu hơn cả Thính Vũ Hiên, vừa rồi nô tỳ đi một vòng, cũng không thấy được mấy người.
“Quá đáng nhất là, ngay cả tiểu trù phòng cũng không có!
“Chúng ta đây là bị ‘lưu đày’ rồi a!”
Lục Chiêu Ninh nhíu c.h.ặ.t mày.
Còn hẻo lánh hơn cả Thính Vũ Hiên?
Đưa mắt nhìn lướt qua, thấy trên tủ đặt một chiếc bình hoa, có vẻ lạc lõng với căn phòng này.
Nàng cũng không nghĩ nhiều.
“Có nước nóng không?” Nàng hỏi.
“Tiểu thư muốn mộc d.ụ.c sao? Vậy để nô tỳ sang viện bên cạnh hỏi thử.”
A Man vừa định đi ra ngoài, một bà t.ử dẫn theo vài tỳ nữ bước vào.
Bà t.ử kia, các nàng trước đây đã từng gặp.
Lần trước Lục Chiêu Ninh hòa ly xong rời khỏi Hầu phủ, chính là bà t.ử này giúp nàng đuổi Cố Trường Uyên đang dây dưa không dứt đi.
Bà t.ử cười tủm tỉm.
“Lão nô họ Thẩm, bọn nô tỳ trong Nhân Cảnh Viện thấy ta lớn tuổi, tôn xưng ta một tiếng ‘Thẩm ma ma’.
“Sau này sinh hoạt thường ngày của Thế t.ử phu nhân sẽ do lão nô hầu hạ.”
Lục Chiêu Ninh hướng bà khẽ gật đầu, tỏ ý đã rõ.
“Thẩm ma ma, trong viện này không có tiểu trù phòng sao?”
Nàng nghĩ, có lẽ là A Man chưa tìm thấy.
Suy cho cùng, làm gì có viện t.ử nào lại không thiết lập tiểu trù phòng?
Thẩm ma ma cười đáp.
“Nơi này là Hương Tuyết Uyển, cách Nguyệt Hoa Hiên của Thế t.ử rất gần, cho nên dùng chung một trù phòng.”
A Man lập tức phản bác.
“Cách Nguyệt Hoa Hiên rất gần? Sao lại hoang vu như vậy?”
Gạt người phải không!
Thẩm ma ma đã nhìn quen không trách.
“Thế t.ử thích yên tĩnh, cộng thêm sinh hoạt giản dị, mới có vẻ hoang vu.
“Thế t.ử phu nhân sau này quen rồi, sẽ cảm thấy có một phen nhã trí riêng.”
A Man oán thầm: Quen là không thể nào quen được! Nơi này, căn bản không giống chỗ cho người ở, ngược lại giống như ẩn sĩ!
Một bên khác, Lan Viện.
Lâm Uyển Tình bên này vẫn còn đang ảo não, trên tiệc cưới dã tràng xe cát biển Đông, ngược lại còn để Lục gia xuất tẫn danh đầu.
Lại nghe nói, Lục Chiêu Ninh đã dọn vào Hương Tuyết Uyển.
Ả lập tức trừng lớn hai mắt, khó có thể tin.
“Cái gì? Không phải Thính Vũ Hiên?!”
Xoảng!
Một chén trà rơi vỡ trên mặt đất.
Lâm Uyển Tình dù thế nào cũng không ngờ tới.
Nơi Thế t.ử an bài cho tiện nhân Lục Chiêu Ninh kia, lại là nơi gần hắn nhất —— Hương Tuyết Uyển!
