Nhất Phẩm Hãn Thê: Thế Tử Phi Không Dễ Chọc - Chương 282: Quận Chúa Quá Đáng Lắm Rồi!

Cập nhật lúc: 16/04/2026 17:21

Lục Chiêu Ninh đứng ngoài cửa, sắc mặt bình thản như thường, nhưng ánh mắt lại thanh lãnh hơn mọi ngày, không còn mang theo ý cười như lúc bình sinh.

Đau lòng sao?

Hoàn toàn không.

Nàng rất rõ ràng, bản thân chỉ là dạy Quận chúa đ.á.n.h đàn, không nên kết giao sâu đậm.

Huống hồ, một đám tiểu cô nương vừa mới cập kê, thậm chí có vài người còn chưa tới tuổi cập kê, các nàng ấy có nói cái gì, nàng cũng sẽ không để trong lòng.

Lục Chiêu Ninh hướng về phía Quận chúa nói:

“Nếu Quận chúa có khách, ta liền về Hầu phủ trước.”

Nói xong, nàng xoay người rời đi.

A Man căm phẫn bất bình, nhưng cũng chỉ có thể nhịn xuống.

Uổng công tiểu thư lo lắng tay Quận chúa bị thương, đích thân pha chế t.h.u.ố.c mỡ.

Nàng cố ý trượt tay một cái, bình t.h.u.ố.c kia rơi xuống đất, vỡ nát thành từng mảnh.

Phúc Tương Quận chúa đứng ngây ngốc ở đó, lần đầu tiên cảm thấy luống cuống tay chân.

Những lời nàng ta vừa nói, Lục Chiêu Ninh nghe thấy rồi sao…

Vài vị tiểu thư bên cạnh trào phúng:

“Ra vẻ cái gì chứ! Ai mà không biết nàng ta cậy ơn báo đáp, mới có thể gả cho Cố thế t.ử.”

“Đúng vậy! Cố thế t.ử mới không thật lòng muốn cưới nàng ta đâu, nếu có thể, phỏng chừng thà c.h.ế.t cũng không muốn bị một nữ nhi thương nhân bám lấy cả đời.”

“Quận chúa, như vậy cũng tốt, đỡ cho nàng ta mặt dày, cứ luôn đến bám lấy ngài.”

Phúc Tương Quận chúa rõ ràng có rất nhiều lời muốn phản bác, nhưng cứ nghẹn trong lòng, ứ đọng ở cổ họng, không thốt nên lời.

Có người chú ý tới t.h.u.ố.c mỡ trên mặt đất, đưa tay phẩy phẩy trước mũi ghét bỏ nói:

“Khó ngửi c.h.ế.t đi được, đây là cái gì vậy!”

“Sẽ không phải lại là thứ muốn bán cho chúng ta, nên trước tiên cầu xin Quận chúa dùng thử chứ? Tác phong của thương nhân, cho dù làm Thế t.ử phu nhân cũng không đổi được.”

Các nàng mồm năm miệng mười, lại không một ai chú ý và quan tâm —— ngón tay đang sưng đỏ của Phúc Tương Quận chúa.

Từ đầu đến cuối đều không có.

A Man đi sát theo tiểu thư.

“Quận chúa thật sự quá đáng lắm rồi!”

Lục Chiêu Ninh cười nhạt:

“Nàng ta nói là sự thật. Ta đều nghe được, ngươi làm sao lại nghe không lọt tai?”

A Man lòng đầy căm phẫn:

“Nô tỳ chính là thay tiểu thư tức giận, ngài đối với nàng ta tốt như vậy, vừa xoa bóp cho nàng ta, vừa biên soạn cầm phổ cho nàng ta, còn có lọ t.h.u.ố.c mỡ kia, ngài đã tốn mấy canh giờ mới làm xong cơ mà…”

Lục Chiêu Ninh chợt dừng bước.

“Nói mới nhớ, t.h.u.ố.c mỡ ta tốn mấy canh giờ mới làm xong, ngươi cứ như vậy mà đập vỡ sao?”

A Man:!!

“Tiểu thư, nô tỳ sai rồi! Vừa rồi nô tỳ tức quá, nhất thời không nghĩ nhiều như vậy, liền đập vỡ.”

Lúc ấy chỉ nghĩ, thà đập vỡ, cũng không cho Quận chúa kẻ không có lương tâm kia dùng.

“Thế t.ử phu nhân sao lại ở chỗ này?” Đột nhiên một giọng nam trầm ổn sắc bén vang lên.

Lục Chiêu Ninh bỗng nhiên xoay người, đối diện với đôi mắt sắc bén của nam nhân.

“Tham kiến Tiểu vương gia.” Nàng lập tức hành lễ.

Triệu Lẫm vận quan phục màu đen viền đỏ, tiêu sái cứng cỏi.

Trong đôi mắt như cá c.h.ế.t, không mang chút tình cảm nào kia, xẹt qua một tia quan tâm nhỏ bé không đáng kể.

“Phúc Tương đâu? Hôm nay không cần học đàn sao?”

Lục Chiêu Ninh ôn tồn đáp: “Quận chúa có khách, buổi luyện tập hôm nay tạm thời miễn.”

Triệu Lẫm trầm giọng nói:

“Bỏ bê một ngày, cần phải mất mấy ngày mới có thể bù đắp lại.

“Thế t.ử phu nhân, ngươi làm tiên sinh của người ta, chưa khỏi quá mức khoan dung phóng túng rồi.”

Lục Chiêu Ninh phản bác:

“Quận chúa mấy ngày nay tiến bộ rất lớn, hơn nữa ngón tay của nàng ấy sưng đỏ lợi hại, cần phải tĩnh dưỡng.”

Nghĩ đến lời nhắc nhở của Thế t.ử, nàng không nói nhiều với Triệu Lẫm, đồng thời cố ý giữ khoảng cách.

Triệu Lẫm nhìn ra được, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm nàng, không chút kiêng dè hỏi:

“Về chuyện của ta… Cố Hành đã nói gì với ngươi?”

Cổ họng Lục Chiêu Ninh hơi nghẹn lại.

Nàng đang định lấp l.i.ế.m cho qua, Triệu Lẫm chợt chuyển chủ đề nói:

“Tạm thời không bàn chuyện khác. Chỉ nói về phu quân của ngươi, ngươi thật sự hiểu rõ hắn sao?”

Ánh mắt Lục Chiêu Ninh ngẩn ra.

Nàng dường như cũng không cần phải hiểu rõ Thế t.ử đi?

Sắc mặt Triệu Lẫm nghiêm nghị:

“Hắn cho rằng, hôn nhân chính là môn đăng hộ đối, là mưu tính sau khi cân nhắc lợi hại. Nhưng hiện tại hắn cưới ngươi, dường như cũng không phù hợp với yêu cầu của hắn.”

Lục Chiêu Ninh đã biết vì sao Thế t.ử cưới nàng.

Nhưng nàng không có cách nào nói cho Triệu Lẫm trước mắt.

Nàng chỉ có thể trầm mặc đối mặt.

Ngay sau đó, Triệu Lẫm xoay chuyển lời nói:

“Còn thê t.ử mà ta muốn cưới, nên là người trong lòng ta vui vẻ, chứ không phải là nữ t.ử cái gọi là phù hợp do trưởng bối tuyển chọn.

“Chỉ cần ta thích, cho dù gia thế không tương xứng, ta cũng không quan tâm.”

Lời này của hắn vô cùng kiên định, phảng phất như đang bày tỏ quyết tâm.

Lục Chiêu Ninh chỉ cảm thấy không hiểu ra sao.

Nói với nàng những lời này để làm gì?

Nàng vội vàng hành lễ.

“Tiểu vương gia, ta phải hồi phủ rồi.”

Triệu Lẫm lại cản đường đi của nàng, ánh mắt vô cùng nghiêm túc nhìn nàng.

“Người mà ta đã nhận định, tuyệt đối sẽ không buông tay.”

Nói xong hắn liền rời đi.

Lúc này, A Man đều nhìn ra chút manh mối.

Nàng ấy hơi kích động hỏi: “Tiểu thư, Tiểu vương gia sẽ không phải đối với ngài…”

“Không được nói bậy.” Lục Chiêu Ninh bình tĩnh cắt ngang suy đoán của A Man, trong mắt giấu đi sự bối rối.

Hàm ý của Tiểu vương gia, nàng làm sao lại không cảm giác được?

Chỉ là… chuyện này quá hoang đường rồi!

“Lục Chiêu Ninh!”

Phúc Tương Quận chúa đột nhiên đuổi theo, cắt đứt dòng suy nghĩ của Lục Chiêu Ninh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.