Nhặt Rác Thời Tận Thế Vô Tình Có Người Yêu - Chương 1
Cập nhật lúc: 11/07/2026 09:00
Tôi biết đàn ông ngoài đường không nên tuỳ tiện nhặt về nhưng nếu ngoại hình đẹp đến mức nghịch thiên thì mọi chuyện đều không còn là vấn đề.
Quan trọng hơn là, tận thế cũng đã đến rồi mà tôi còn chưa từng yêu ai.
Nếu có thể làm một cuộc tình hoàng hôn giữa thời tận thế hoang tàn này, tôi cũng cam lòng.
Thế là tôi loay hoay cõng người ta về nhà.
Để phòng anh ta bỏ chạy, tôi còn khóa cửa bằng hai ổ khóa.
Ngay lúc tôi đang kiểm tra xem cái cửa đã được khóa kỹ chưa thì anh ta tỉnh lại.
“Cô là ai?”
Anh ta mở đôi mắt trong veo như nai con nhìn tôi.
Tôi hiểu rồi, đây là kịch bản mất trí nhớ.
Lập tức nắm lấy tay người đàn ông: “Anh không nhớ em sao? Em là người vợ mà anh yêu nhất, Lục Hiểu đây.”
“Nhìn em đi, anh có cảm giác rung động không?”
Anh ta mơ màng ôm lấy n g ự c mình, rồi thành thật lắc đầu.
Cũng phải thôi, tôi vốn dĩ đâu phải vợ anh ta.
“Không sao, bây giờ anh chỉ là tạm thời quên thôi. Chẳng bao lâu nữa anh sẽ nhớ lại, nhớ bản thân đã yêu em thế nào.”
Nói rồi tôi bưng ra bát cháo thịt nạc nấu bằng số thịt cũ tích trữ từ lâu.
“Ngày trước món anh thích ăn nhất chính là cháo thịt nạc em nấu. Nào, a——”
Anh ta ngoan ngoãn há miệng, để tôi đút một thìa, hai má phồng lên nhai ngấu nghiến.
Tôi đầy mong đợi nhìn anh ta: “Có nhớ ra gì chưa?”
Anh ta vẫn lắc đầu: “Xin lỗi, tôi không nhớ được gì cả.”
Hì hì, ván này chắc thắng rồi.
Tôi giả vờ tiếc nuối lắc đầu:n“Chuyện này không thể vội vàng được. Từ giờ em sẽ ở bên anh, dùng tình yêu giúp anh từ từ nhớ lại.”
Trời vừa tối, tôi đã không chờ nổi nữa mà lột sạch quần áo của anh ta.
Anh ta ôm lấy cơ thể, trông vừa nhỏ bé, vừa bất lực, lại vừa đáng thương.
“Như thế này… có nhanh quá không?”
Tôi kéo mảnh vải cuối cùng trên người anh ta. Anh ta hoàn toàn không biết rằng tôi đã phải nhẫn nhịn ở cái thời tận thế này quá lâu rồi.
Giờ tôi chỉ còn sót lại chút tính người cuối cùng thôi.
Việc tôi không nổi thú tính khi anh ta còn hôn mê đã là sự nhân từ lớn nhất rồi.
Tôi cười khà khà: “Chúng ta vốn là vợ chồng, chuyện này có gì lạ đâu. Đừng kháng cự nữa.”
Nói rồi chẳng để anh ta phản ứng, tôi chu môi hôn tới.
Tôi chỉ là người bình thường chưa thức tỉnh dị năng, nhưng có thể sống đến bây giờ là nhờ sức khỏe hơn người.
Trông anh ta trắng trẻo mềm mại, tôi chỉ hơi dùng sức đã khống chế được anh ta.
Cuối cùng cũng hôn được rồi, tay tôi cũng thuận thế luồn vào trong vạt áo anh ta.
Cơ thể anh ta lạnh đến đáng sợ. Vừa chạm vào, cảm giác chẳng khác gì sờ một tảng băng.
Lạnh đến mức tôi run lên. Nhưng đây là tận thế, lại còn mất trí nhớ, cơ thể yếu cũng là chuyện bình thường.
Nghĩ vậy nên tôi nhanh ch.óng bỏ qua, tiếp tục luồn tay sâu hơn. Ngay khi sắp chạm đến phía dưới cơ bụng…
Cổ tay tôi đột ngột bị giữ lại. Anh ta mím môi, ánh mắt lảng tránh.
“Chỗ đó… không được.”
Lực tay anh ta không mạnh, chỉ cần tôi dùng sức là có thể thoát ra nhưng tôi vốn là người hiểu chuyện mà.
Thế là lập tức đổi hướng, đưa tay lên phía trên.
Ngay từ lúc nhặt được anh ta, tôi đã phát hiện trước n g ự c anh ta đầy đặn, rất có “thực lực”.
Chỉ hôn ở đó cũng được mà.
Hì hì, đúng là bà mẹ bỉm sữa phiên bản nam, xúc cảm thật tuyệt.
Tôi nở nụ cười đầy biến thái, đang định cúi xuống “chụt” một cái.
Đột nhiên thấy có gì đó không đúng. Bên dưới l.ồ.ng n g ự c sao chẳng có chút động tĩnh nào.
Cơ thể yếu thì tim cũng đập yếu đi sao?
Tôi lại cẩn thận kiểm tra. Không đúng. Không phải tim đập yếu mà là hoàn toàn không có nhịp tim.
Nhận ra điều này, mí mắt tôi giật mạnh.
Bỗng nhớ đến bản tin phát thanh cách đây không lâu: Zombie đã tiến hóa, xuất hiện vua zombie. Bề ngoài của hắn không khác con người chút nào, trà trộn vào đám đông thì hoàn toàn không thể phân biệt được.
Mà điểm khác biệt duy nhất…Chính là vua zombie không có nhịp tim.
Tôi nuốt khan một cái, cả người mềm nhũn, chỉ muốn rời đi.
Vua zombie Trần Tự đã bày sẵn tư thế, mơ màng mở mắt, đáy mắt phủ một tầng hơi nước.
Thấy tôi đứng dậy, hắn vòng tay ôm lấy eo tôi. Vốn dĩ tôi đã không còn chút sức nào thế là bị kéo ngược trở lại ngồi xuống.
Giọng hắn khàn khàn.
“Sao không tiếp tục nữa?”
Nhìn đôi mắt mờ sương vì d ụ c v ọ n g của Trần Tự, tôi bỗng thấy may mắn. May là hắn đã mất trí nhớ, không nhớ mình là vua zombie.
Nếu không thì tiêu thật rồi.
Tôi cố nén nỗi sợ trong lòng, giả vờ bình tĩnh nói:
“Tự dưng em thấy hơi mệt, hay là nghỉ ngơi trước đi.”
Nói xong liền lăn bò trườn ra khỏi phòng.
Tôi chui vào căn phòng dành cho khách ở xa hắn nhất, vội vàng khóa trái cửa rồi co ro trong chăn, run cầm cập.
Đúng là người xưa nói chẳng sai, đàn ông ngoài đường thì đừng có nhặt.
Tôi chỉ là một người bình thường không có dị năng, khó khăn lắm mới sống sót đến giờ. Kết quả chỉ vì ma xui quỷ khiến nhặt một người đàn ông về, suýt nữa thì hưởng dương ngay hôm nay.
May mà ông trời vẫn còn thương tôi. Đó không phải vua zombie ở trạng thái đỉnh cao, mà là một vua zombie bị mất trí nhớ.
Tôi vẫn còn cơ hội tiễn hắn đi.
Nghĩ đến đó, trong lòng lại nhen nhóm hy vọng. Ngày mai nhất định phải nghĩ cách đưa hắn đi.
