Nhất Sinh Trường Tương Thủ - Chương 11
Cập nhật lúc: 23/06/2026 12:04
Mùa xuân năm thứ ba kể từ ngày Kỳ T.ử Lam và Âu Dương Hiên kết thành phu thê, Tập Anh sơn trang bỗng trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Nguyên nhân chẳng phải vì đại sự giang hồ, mà bởi vì "Thủ lĩnh phu nhân" sắp lâm bồn.
Từ tờ mờ sáng, Công Tôn Dục đã bị điều động như một con thoi giữa sơn trang.
"Nhị lĩnh chủ, mau đi mời bà đỡ!"
"Nhị lĩnh chủ, t.h.u.ố.c dưỡng t.h.a.i đâu rồi?"
"Nhị lĩnh chủ, thủ lĩnh đang tìm ngài!"
Công Tôn Dục ôm đầu kêu khổ không thấu: "Người sinh là đại tẩu, sao kẻ chạy đôn chạy đáo lại là ta?"
Diệp Phong đứng cạnh, gương mặt không cảm xúc đáp: "Vì thủ lĩnh đang lo lắng."
"Thế còn ta?"
"Ngài vốn... rảnh."
Công Tôn Dục nghẹn lời, cảm thấy tổn thương sâu sắc.
Trong phòng sinh, không khí căng thẳng bao trùm. Kỳ T.ử Lam, một nữ t.ử vốn "đội trời đạp đất", leo núi nhảy vực hay trúng độc cũng không nửa lời oán trách, giờ đây lại đau đớn đến mức nước mắt lưng tròng.
"Hiên đại ca..."
Âu Dương Hiên ngồi bên cạnh, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, bàn tay hắn lạnh ngắt, sắc mặt còn tái nhợt hơn cả người sắp lâm bồn. Hắn thầm thì, giọng khàn đặc: "Lam nhi, ngoan, cố thêm chút nữa."
Kỳ T.ử Lam trừng mắt, dù đang đau nhưng vẫn không quên dỗi hờn: "Chàng nói nghe hay quá! Nếu đổi được, chàng vào mà sinh thử đi!"
Âu Dương Hiên lập tức gật đầu, ánh mắt kiên định: "Nếu đổi được, ta đổi ngay."
Kỳ T.ử Lam ngẩn người, cơn đau dường như vơi đi một nửa. Nàng hiểu rõ, hắn không hề nói lời dỗ dành sáo rỗng. Nếu thật sự có thể gánh thay nàng, hắn chắc chắn sẽ không ngần ngại.
Ngoài cửa, Kỳ Phi Bằng và Đường Tâm Điệp cũng thấp thỏm đi tới đi lui. Nghe tiếng con gái rên rỉ, mắt Đường Tâm Điệp đỏ hoe: "Năm đó ta sinh Lam nhi cũng đau đớn đến nhường này."
Kỳ Phi Bằng vội vã an ủi: "Nàng yên tâm, Lam nhi mạnh mẽ hơn nàng nhiều."
Đường Tâm Điệp lập tức lườm chồng: "Ý ông là ta yếu đuối?"
Kỳ đại trang chủ lập tức ngậm miệng, không dám ho he thêm nửa lời.
Đến giữa trưa, một tiếng khóc chào đời vang lên: "Oa..."
Cả sơn trang như trút được gánh nặng. Bà đỡ hớn hở bước ra: "Chúc mừng thủ lĩnh! Là một tiểu công t.ử!"
Trong phòng, Kỳ T.ử Lam mệt mỏi tựa vào gối. Âu Dương Hiên cẩn thận đón lấy đứa bé, vị thủ lĩnh lẫy lừng của địa giới Thanh Long lần đầu tiên lộ vẻ luống cuống. Đứa trẻ nhỏ xíu nằm trong vòng tay hắn, mềm mại đến mức hắn không dám dùng chút sức lực nào.
"Lam nhi..." Hắn thì thầm, khóe mắt hơi đỏ. Hắn từng đối mặt với sinh t.ử, với đao kiếm, nhưng chưa bao giờ cảm thấy bất lực như giây phút nghe tiếng nàng đau đớn. May thay, mẹ con nàng đều bình an.
Ba ngày sau, tiểu công t.ử được đặt tên là Âu Dương Thần – mang ý nghĩa về ánh sáng quý giá nhất. Mọi người đều tấm tắc khen hay, chỉ có Kỳ T.ử Lam chống cằm ngẫm nghĩ: "Không bằng gọi là Âu Dương Tiểu Lam, dễ nhớ hơn nhiều."
Cả sơn trang lập tức phản đối kịch liệt. Ngay cả đứa bé đang ngủ cũng khẽ nhíu mày, như thể cũng không đồng ý với cái tên này.
Thời gian thấm thoắt trôi, Tiểu Thần lớn nhanh như thổi, bộc lộ thiên phú "phá phách" ngay từ khi lên ba. Nó thừa hưởng trọn vẹn dung mạo xuất chúng của cha và tính cách tinh quái của mẹ.
Một hôm, Công Tôn Dục thấy trong chén trà có con châu chấu. Hôm sau, trong giày là một con cóc. Ngày thứ ba, giường hắn đầy sâu lông.
Công Tôn Dục tức tối đi tìm hung thủ, liền bắt gặp cảnh tượng một lớn một nhỏ đang thong dong uống trà trong đình. Kỳ T.ử Lam đang nghiêm túc căn dặn: "Tiểu Thần, lần sau phải giấu kỹ hơn một chút."
Tiểu Thần ngoan ngoãn đáp: "Con nhớ rồi, mẫu thân."
Công Tôn Dục bất lực nhìn trời: Tương lai của mình thật sự u ám!
Buổi tối, Âu Dương Hiên trở về, thấy hai mẹ con đã ngủ gục trên bàn vì chơi đùa mệt nhoài. Tư thế ngủ của cả hai giống hệt nhau, đến cả vẻ mặt cũng sao y bản chính. Hắn bất giác mỉm cười, nhẹ nhàng bế con trai, rồi lại cẩn thận ôm trọn lấy người vợ hiền.
Kỳ T.ử Lam mơ màng mở mắt: "Hiên đại ca..."
"Ừ."
"Tiểu Thần hôm nay ngoan lắm."
Nàng nói câu đó mà hoàn toàn quên mất hai mẹ con vừa hợp sức "chỉnh" Nhị lĩnh chủ. Âu Dương Hiên chỉ khẽ cười, ôm hai người họ vào lòng: "Được, chúng ta về phòng."
Dưới ánh trăng dịu dàng, bóng dáng gia đình ba người chậm rãi rời đi. Tháng năm bình yên nhất thế gian, có lẽ chỉ đơn giản là vậy: Không còn những đêm dài chia ly, không còn những khắc khoải sinh t.ử. Chỉ có người thương ở bên, sáng cùng ngắm hoa nở, tối lại cùng nhìn trăng lên, nắm tay nhau đi qua tháng ngày, bạc đầu cũng không rời.
