
Nhất Thế An Ngu
GIỚI THIỆU:
Lục Cẩn vì muốn từ hôn với A tỷ để cưới ta, đã đồng ý với nàng ba điều kiện.
Điều thứ nhất, từ nay về sau mỗi năm đến sinh thần của nàng, Lục Cẩn phải tự tay mang một bó hoa lựu đến phủ nàng.
Điều thứ hai, sau này nếu ta và Lục Cẩn có nữ nhi, phải lấy khuê danh của nàng đặt tên cho con.
Hai điều trước Lục Cẩn đều đồng ý, riêng điều thứ ba, A tỷ chỉ nói để sau này mới nhắc.
Sau khi thành hôn, không phải ta không để tâm chuyện năm nào hắn cũng đích thân đi tặng hoa.
Chỉ là hắn đối xử với ta dịu dàng, phu thê tình thâm, khiến ta cũng không tiện so đo thêm.
Hơn nữa, chỉ cần ta hơi lộ vẻ không vui, hắn liền nói lời đã hứa thì dù muôn núi cũng không ngăn nổi, bảo ta đừng hỏi thêm nữa.
Điều thật sự khiến ta như mắc nghẹn trong lòng, là mỗi lần gọi tên nữ nhi, hắn đều không quên nhắc đến A tỷ một câu.
Trong phủ không có nàng, nhưng đâu đâu cũng có bóng dáng nàng.
Cuối cùng ta không thể nhịn nổi nữa, khóc lóc làm ầm, nhất quyết đòi đổi tên cho hài tử.
Lục Cẩn chỉ lạnh lùng nhìn ta: “Trước mặt hài tử, nàng còn chưa náo đủ sao?”
Hắn chán ghét ta đa nghi, ngày càng xa cách.
Cho đến khi A tỷ sai người đưa tới điều kiện thứ ba — mời Lục Cẩn đón nàng về nhà sau khi hòa ly.
Ta lập tức cũng viết một phong hòa ly thư.
Lục Cẩn nhận lấy, mệt mỏi thở dài.
“Nàng ấy đã nhường đến mức này rồi, nàng còn muốn thế nào?”
“Năm xưa nếu không phải nàng ấy nhường, vốn dĩ ta sẽ không cưới nàng. Sớm biết thành ra thế này, chi bằng khi ấy đừng nhường.”
Trọng sinh trở về đúng ngày Lục Cẩn đến cửa cầu thân.
Hắn thẳng tay đưa tín vật định thân vào tay A tỷ:
“Ta chỉ một lòng ái mộ Đại tiểu thư, nguyện cưới nàng làm thê, đời này tuyệt không phụ bạc.”
Ta thở phào nhẹ nhõm.












