
Nhị Cô Nương Kỷ Gia
Ngày ta cập kê, tổ mẫu trao cho ta một đôi vòng ngọc dương chi đã truyền qua bốn đời.
Ta còn chưa kịp đeo lên, trưởng tỷ đã mỉm cười ghé lại.
“Nhị muội muội, tay muội mảnh mai như thế, e là không giữ nổi đồ tốt của tổ mẫu, chi bằng để ta xem giúp muội trước xem chất ngọc thế nào.”
Lời còn chưa dứt, vòng ngọc đã nằm trong tay nàng ta.
Nàng ta nâng vòng ngọc lên dưới ánh mặt trời, chăm chú xem xét.
Chiếc vòng san hô đỏ trên cổ tay nàng ta càng tôn lên đoạn cổ tay trắng như sứ.
Bỗng chẳng biết ai va đổ giá hoa dưới hành lang, một tiếng giòn vang vang lên, trưởng tỷ “a” một tiếng kinh hãi, vòng ngọc theo tiếng rơi xuống đất.
Vỡ thành ba mảnh.
Mẫu thân vội chạy tới, trước tiên nắm lấy tay trưởng tỷ.
“Có bị thương không?”
Khi quay đầu nhìn ta, nét mặt bà chợt lạnh xuống.
“Hi Nguyệt, tỷ tỷ con xưa nay hấp tấp, con biết rõ nó muốn chạm vào, vì sao không cất cho cẩn thận?”
Phụ thân chắp tay sau lưng đứng dưới hành lang, thở dài một tiếng.
“Chỉ là một chiếc vòng thôi, Vân Cẩm không sao là tốt rồi.”
Ta siết chặt lòng bàn tay bị mảnh ngọc cứa rách, bỗng nhớ đến mùa đông năm bảy tuổi.
Trưởng tỷ làm hỏng tấm bình phong thêu trong của hồi môn của mẫu thân, mẫu thân ôm nàng ta dỗ dành suốt hai ngày liền, cuối cùng chỉ vào ta mà nói: “Nhị nha đầu tay vụng, sau này trong giờ học nữ công, con thay tỷ tỷ con làm hết việc đi.”
Từ khi ấy, những món thêu của trưởng tỷ vẫn luôn là do ta làm.
Nàng ta chưa từng cầm lấy kim thêu.












