
Nhi Tử Ta Bị Ảo Tưởng
Khương cô nương học hành sắp mãn khóa, chuẩn bị rời đi, ta liền hỏi con trai khi nào mới đến nhà nàng cầu thân.
Bùi Nghiên Chu mang vẻ mặt khó hiểu: "Mẹ, con đối với muội ấy chưa từng nảy sinh tình cảm nam nữ."
Tiểu cô nương đã học ở gia tộc họ Bùi suốt ba năm. Trong ba năm này, hằng ngày nó đều ân cần hỏi han, hễ rảnh rỗi là lại đưa người ta đi đạp thanh ngắm cảnh.
Rõ ràng đối phương đã âm thầm trao gửi chân tâm, vậy mà nó lại nói mình không có ý gì?
Ta sầm mặt lại: "Con đối xử với một cô nương như vậy, ngoảnh đi ngoảnh lại lại nói hoàn toàn không có tình ý, chẳng phải con đang lấy tấm chân tình của người ta ra làm trò đùa sao?"
Bùi Nghiên Chu vẫn còn cảm thấy oan uổng: "Là tỷ tỷ của muội ấy nhờ con chiếu cố, người con thích vốn dĩ là tỷ tỷ muội ấy. Nếu Khương gia không chê, con cũng có thể nạp muội ấy làm thiếp."
Ta giơ tay t/át cho nó một bạt tai.
"Cút ngay cho ta, đừng lấy những lời khốn nạn này làm ô uế gia phong nhà họ Bùi."
Ngày tiễn hành, tiểu cô nương nấn ná hồi lâu, cuối cùng cũng rụt rè gọi Bùi Nghiên Chu lại.
"Bùi ca ca, muội muốn xin huynh đồng ý một chuyện nhỏ."
Bùi Nghiên Chu buông một tiếng thở dài trước: "Nếu muội muốn ta cưới muội, chuyện này ta không thể nhận lời."
Tiểu cô nương chớp chớp mắt hai cái, vẻ mặt vô cùng mờ mịt: "Huynh nghĩ đi đâu vậy? Muội là muốn nhận Bùi phu nhân làm nghĩa mẫu."












