Nhiệm Vụ Của Tôi Là Công Lược Cả Nhà Chồng - 5

Cập nhật lúc: 23/07/2026 18:02

Công việc kinh doanh của nhà họ Tạ gặp biến cố lớn.

Cha mẹ bận đến mức ngày đêm không thấy mặt.

Người chăm sóc Tạ Oánh...

Thực ra lại là Tạ Chiêu.

Vì vậy.

Cô bé đặc biệt quấn anh trai.

Là một "brocon" chính hiệu.

Ở trường cũng chẳng có bạn bè.

Tính cách u ám, gần như giống hệt Tạ Chiêu.

Tôi làm sao có thể chấp nhặt với một cô bé mới mười ba tuổi.

Thế nên, giọng tôi càng dịu dàng hơn.

Tạ Oánh im lặng rất lâu.

Ánh mắt d.a.o động.

"...Thật sao?"

Tôi liếc nhìn thanh độ thiện cảm: 0 sáng ch.ói trên đầu cô bé.

Vẫn cố nở nụ cười.

"Ừ."

"Thật."

Tạ Oánh cúi đầu.

Khó chịu gọi nhỏ.

"...Chị."

Rồi cô bé thì thầm.

"Chị lại đây, em kể cho chị một bí mật."

"Một bí mật ngay cả anh em cũng không biết."

Tôi không hề đề phòng.

Theo lời cô bé.

Cúi người lại gần.

Ngay khoảnh khắc ấy.

Tạ Oánh đột nhiên chộp lấy cổ tay tôi.

Dùng toàn bộ sức lực.

Kéo tay tôi tát mạnh vào chính mặt mình.

"Bốp!"

Một tiếng giòn tan vang lên.

Khóe miệng cô bé cong lên.

Nụ cười lạnh đến rợn người.

"Đồ đàn bà xấu xa, em sẽ đuổi chị ra khỏi nhà này."

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.

Tôi còn chưa kịp phản ứng.

Tạ Oánh đã ngã ngửa ra sau.

"Rầm!"

Cả người đập mạnh xuống nền nhà.

Cô bé ôm mặt.

Nước mắt lập tức tuôn ra.

"Em xin lỗi..."

"Chị dâu xin chị đừng đ.á.n.h em..."

Ánh mắt cô bé không nhìn tôi.

Mà vượt qua vai tôi.

Hướng về phía cửa.

Giọng nói nghẹn ngào.

"Anh em biết chị dâu không thích em."

"Học kỳ sau em sẽ xin ở nội trú."

"Em sẽ không làm phiền hai người nữa..."

Toàn thân tôi cứng đờ.

Một dự cảm chẳng lành dâng lên.

Tôi quay phắt đầu lại.

Ngoài cửa từ tạ Chiêu đang đứng đó.

Một tay đặt lên khung cửa.

Lặng lẽ nhìn tôi.

Gương mặt anh không có bất kỳ biểu cảm nào.

Bình tĩnh đến mức khiến người ta không đoán nổi anh đang nghĩ gì.

07

Tạ Oánh diễn càng lúc càng nhập tâm.

Cô bé đưa tay ôm gò má đỏ ửng.

Nước mắt rơi lã chã.

"Không sao đâu anh..."

"Em tin chị dâu không cố ý. Không đau chút nào."

"Anh đừng lo cho em..."

Ánh mắt cô bé ngập nước.

Đầy vẻ đáng thương.

Nhưng tôi chỉ bình tĩnh rút điện thoại ra.

Mở khóa màn hình, rồi nhấn nút phát.

Ngay lập tức.

Một đoạn ghi âm vang lên rõ mồn một.

"Chị căn bản không xứng với anh em."

"Lại càng không xứng gả vào nhà họ Tạ!"

Sắc mặt Tạ Oánh lập tức thay đổi.

Đôi mắt mở to, không dám tin nhìn tôi.

"Chị...Chị ghi âm?"

Tôi bình tĩnh cất điện thoại vào túi.

"Em có thể vu khống chị, thì chị cũng có quyền tự bảo vệ mình."

Tạ Oánh nghiến răng ken két.

Kế hoạch thất bại, cô bé lập tức đổi chiến thuật.

Nước mắt nói đến là đến.

Cô bé bật khóc, lao thẳng về phía Tạ Chiêu.

"Em không thích chị dâu, anh ly hôn với chị ta đi, được không?"

"Tại sao anh phải kết hôn, anh không thể ở bên em mãi mãi sao?"

Nếu là trước đây.

Tạ Chiêu nhất định sẽ ôm lấy em gái, dỗ dành mọi yêu cầu của cô bé.

Nhưng lần này, ngay khi Tạ Oánh lao đến.

Anh lại nghiêng người tránh đi.

Giọng nói lạnh đến mức không mang theo chút cảm xúc nào.

"Nhỏ như vậy đã biết vu khống người khác. Em học mấy trò này ở đâu?"

"Xin lỗi chị dâu."

Tạ Oánh c.h.ế.t lặng.

Cô bé đứng ngây ra tại chỗ.

Ánh mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi.

"...Anh."

"Anh bảo em..."

"Xin lỗi chị ta?"

"Tại sao?"

"Chúng ta mới là người một nhà cơ mà!"

"Anh từng nói, anh sẽ bảo vệ em cả đời!"

"Tại sao chị ta vừa xuất hiện, mọi thứ đều thay đổi?"

"Tạ Oánh."

Lần đầu tiên.

Tạ Chiêu lớn tiếng gọi tên em gái.

Gương mặt anh nghiêm nghị chưa từng có.

"Em học cấp hai rồi, không còn là trẻ con nữa."

"Đừng làm loạn, xin lỗi chị dâu."

Tạ Oánh lập tức hét còn lớn hơn anh.

"Em không xin!"

"Được."

Tạ Chiêu cười lạnh.

"Từ hôm nay."

"Tiền tiêu vặt, điện thoại, máy tính bảng. Anh cắt hết."

"Bao giờ chịu nhận lỗi, mới được dùng lại."

Đôi mắt Tạ Oánh lập tức đỏ hoe.

Nước mắt chực trào.

Ngay lúc cô bé sắp khóc òa.

Tôi lên tiếng.

"Đừng như vậy."

Tạ Chiêu quay sang nhìn tôi. Tôi khẽ lắc đầu.

"Em tin Tiểu Oánh không cố ý, bản tính con bé không xấu."

"Chỉ là được nuông chiều quá thôi."

Tôi bước đến gần. Nhìn thẳng vào cô bé.

Giọng nói vẫn dịu dàng.

"Nghe lời chị nhé,ần sau đừng làm vậy nữa."

"Được không?"

Tạ Oánh c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới.

Nhìn tôi bằng ánh mắt đầy căm ghét.

Từng chữ như rít qua kẽ răng.

"Ai cần chị giả vờ tốt bụng!"

Nói xong.

Cô bé xoay người bỏ chạy.

...

Sau chuyện đó.

Tôi vẫn không từ bỏ.

Ngày nào cũng giữ hình tượng một người chị dâu dịu dàng, kiên nhẫn.

Chủ động hỏi han. Quan tâm. Chăm sóc.

Thế nhưng. Một tuần trôi qua.

Thanh độ công lược trên đầu Tạ Oánh...

Vẫn là 0.

Không nhúc nhích dù chỉ một điểm.

Ánh mắt tôi dần tối lại.

Nếu nhiệm vụ thất bại.

Tôi sẽ bị hệ thống xóa sổ hoàn toàn.

Tôi là người rất quý mạng.

Tôi còn tham sống hơn bất kỳ ai.

Tôi thích cuộc sống hiện tại. Thích tiền bạc. Thích nhan sắc mình đang có. Thích những người yêu thương mình.

Thế nên… Tôi tuyệt đối không thể thất bại.

Vì vậy. Vài ngày sau.

Tôi âm thầm thuê người...

Đánh Tạ Oánh một trận.

08

Quan hệ của Tạ Oánh ở trường vốn không tốt.

Nhà cô bé rất giàu.

Ngoại hình cũng xinh xắn.

Nhưng tính cách lại quá âm u.

Cả ngày không hòa nhập với ai.

Bạn học nói chuyện gì.

Cô bé cũng chẳng quan tâm.

Trong quyển vở ,ngoài bài học chỉ kín đặc hai chữ.

Tạ Chiêu.

Viết hết lần này đến lần khác.

Viết đến kín cả trang giấy.

Cô bé ít nói, lạnh lùng, khép kín.

Ngay cả khi giáo viên gọi đứng lên trả lời câu hỏi.

Phần lớn thời gian.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhiệm Vụ Của Tôi Là Công Lược Cả Nhà Chồng - Chương 5: 5 | MonkeyD