Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ? - Chương 105: Cởi Áo Ra
Cập nhật lúc: 07/04/2026 07:14
"Vậy em đối xử với anh lạnh nhạt một chút nhé?"
Tô Lê khẽ nhướng mày, ra bộ muốn nhảy xuống.
Nhưng cô đã bị Lục Lẫm ôm c.h.ặ.t lấy: "Thế thì không được."
Tô Lê không nhịn được mà bật cười:
"Chẳng nói chẳng rằng đã chạy tới đây, đây là định cho em bất ngờ, hay là làm em khiếp sợ thế?"
"Vậy em thấy bất ngờ nhiều hơn, hay khiếp sợ nhiều hơn?" Lục Lẫm hỏi.
"Anh cũng có phải mãnh thú ăn thịt người đâu, em còn phải sợ anh chắc?" Tô Lê khẽ hừ một tiếng nói.
Nghe vậy, Lục Lẫm cúi đầu khẽ chạm vào ch.óp mũi cô: "Anh không ăn thịt người sao?"
Ánh mắt Tô Lê hơi né tránh, giọng nói cũng nhỏ đi vài phần: "Không ăn..."
Lục Lẫm mỉm cười, nhưng cũng không trêu chọc cô tiếp nữa.
Sau khi đặt cô xuống, hai người nắm tay nhau đi ra ngoài...
Địa điểm ăn uống là do Tô Lê chọn, không đi đâu quá xa mà chỉ tìm một nhà hàng ngay gần đó.
Nhưng sau khi vào trong mới phát hiện, đây là một nhà hàng dành cho tình nhân.
"Vậy thì gọi một suất combo tình nhân đi."
Tô Lê lười chọn món, dứt khoát gọi luôn phần combo đặc sắc của quán.
Cùng lúc đó, Đường Lê đã đến bên ngoài bảo tàng trải nghiệm VR Pheromone nơi Bùi Yến đang ở.
Tuy lượng pheromone trộm được từ chỗ Tô Lê rất ít, nhưng ả tin chắc rằng mình có cách để tối đa hóa lợi ích từ chút ít pheromone này!
[Hệ thống, chuẩn bị xong hết rồi chứ? Đợi đến khi Bùi Yến ra ngoài là hành động theo kế hoạch ngay!]
Hệ thống: [Yên tâm đi ký chủ, bản hệ thống đây đáng tin hơn cô nhiều.]
[Nói thì nói thôi, sao lại còn tấn công cá nhân thế hả?] Đường Lê cạn lời đáp.
Cô ta biết việc mình làm khiến hệ thống không mấy hài lòng, nhưng đó đâu phải lỗi của ả, chẳng lẽ ả không muốn làm tốt mọi việc sao?
Nhưng nói gì thì nói, hiện tại ả vẫn cần hệ thống giúp đỡ...
Nhắc đến đây, Đường Lê không nhịn được mà mắng thầm cái cô An Nhã Kỳ kia. Mình đã đổ cho Tô Lê một cái nồi to tướng như vậy, còn làm cho vết thương của cô ta nghiêm trọng thêm, thế mà chẳng thấy cô ta chủ động đi tìm Tô Lê gây phiền phức gì cả.
Chậc, Tô Lê sống thảnh thơi quá, thật khiến ả bốc hỏa.
Tuy nhiên, Đường Lê đợi một mạch đã là hai tiếng đồng hồ...
[Cái anh chàng Bùi Yến đó sao vẫn chưa ra nữa?]
Đường Lê không nhịn được ngáp một cái.
Hệ thống: [Theo thống kê không đầy đủ, trung bình nửa tháng Bùi Yến mới ra khỏi cửa một lần.]
[... Anh ta là trạch nam à?] Đường Lê thực sự không ngờ tới tình huống này.
Hệ thống: [Sau khi đôi chân bị tàn tật thì anh ta thích ngồi lì trong khoang trải nghiệm hơn.]
Đường Lê không kìm được mà rủa thầm trong miệng.
Bên này, trong nhà hàng tình nhân.
Lúc Lục Lẫm thanh toán, nhân viên phục vụ mang đến một cặp móc khóa hình chú ngựa nhỏ đáng yêu:
“Chúc mừng hai vị là cặp đôi thứ 88 của ngày hôm nay.
Tiếp theo, chỉ cần hai vị chứng minh thân phận người yêu của nhau là có thể nhận cặp ngựa nhỏ đáng yêu này rồi ạ."
"Chứng minh thân phận? Chứng minh thế nào ạ?" Tô Lê hỏi.
"Dạ... Có thể hôn đối phương ạ." Nhân viên phục vụ mỉm cười đáp.
Nghe vậy, Lục Lẫm cúi đầu nhìn Tô Lê bên cạnh: "Có được không em?"
Tô Lê khẽ "vâng" một tiếng.
Nhận được sự đồng ý của Tô Lê, Lục Lẫm bấy giờ mới cúi đầu hôn lên môi cô...
Môi Tô Lê mềm mại đến say lòng, Lục Lẫm chỉ cảm thấy trái tim mình như lún sâu vào đó.
Ngay khi anh không kìm được muốn nụ hôn này thêm sâu đậm, lực đẩy nhẹ trước n.g.ự.c khiến anh tỉnh táo lại, chậm rãi buông cô ra.
Nhìn thấy d.ụ.c vọng ẩn giấu trong mắt Lục Lẫm, Tô Lê không khỏi thấy nóng bừng mặt. Nhưng cô cũng có thể thấu hiểu, dù sao cũng là lứa tuổi sức dài vai rộng, lại còn phải kìm nén bấy lâu nay.
Nhân viên phục vụ thầm hét lên trong lòng, bởi lẽ hiếm khi thấy cặp đôi nào có nhan sắc tương xứng như thế này.
Bình thường thấy mấy cô nàng xinh đẹp đi bên cạnh mấy gã đàn ông xấu xí, họ mà hôn nhau là mình chẳng muốn nhìn chút nào...
"Chúc mừng hai vị, đây là đôi ngựa nhỏ của hai người."
Nhân viên phục vụ đưa hai chú ngựa nhỏ cho Tô Lê.
Thuận lợi lấy được hai chú ngựa nhỏ, Tô Lê cười rạng rỡ:
"Treo lên điện thoại được không anh?"
"Được chứ." Lục Lẫm đáp.
Trên đường đưa Tô Lê về khách sạn, Lục Lẫm một tay bảo vệ cô, một tay chú ý xe cộ xung quanh.
Thực sự là không để ý không được, Tô Lê cứ cúi gầm mặt, tâm trí chỉ lo treo hai chú ngựa nhỏ vào điện thoại.
Cũng may công cuộc này không quá đồ sộ, chẳng mấy chốc trên điện thoại của hai người đã có thêm món đồ đôi riêng biệt.
Tại đại sảnh khách sạn, Lục Lẫm dừng bước:
"Chiều nay nghỉ ngơi cho tốt nhé, người không cần để ý thì đừng để ý, hẹn gặp lại vào ngày mai."
Anh nói vậy làm Tô Lê sực nhớ tới Phó Trì Uyên:
"Đúng rồi, anh và Phó Trì Uyên đ.á.n.h nhau à?"
"Ừm, có đ.á.n.h một trận." Lục Lẫm thừa nhận.
"Không bị thương chứ ạ?" Tô Lê quan tâm hỏi.
"Anh ta bị thương nặng hơn anh."
Lục Lẫm không hề hay biết rằng, câu nói này của mình lại vừa khéo trúng ý đồ của Phó Trì Uyên.
Vốn dĩ vì tin nhắn lúc trước của Phó Trì Uyên mà Tô Lê đã hơi bất an, nay nghe Lục Lẫm nói vậy, Tô Lê có muốn lờ đi cũng không được nữa.
Tô Lê vừa mới về tới phòng đã nhận được tin nhắn từ Phó Trì Uyên gửi tới...
Phó Trì Uyên: [Người ngợm đau không chịu nổi, chỉ đợi mỗi Tô tiểu thư đến bôi t.h.u.ố.c cho thôi.]
Tô Lê: [Em vừa bước chân vào phòng chưa đầy một phút, Phó tổng đang theo dõi em đấy à?]
Phó Trì Uyên: [Vốn định ngủ trưa một lát, nhưng đau quá không ngủ nổi.
Vết thương là do Lục Lẫm đ.á.n.h, Tô tiểu thư không định chịu trách nhiệm sao?]
Tô Lê: [Anh có thể tìm Lục Lẫm chịu trách nhiệm, bàn tay anh ấy to, hợp để bôi t.h.u.ố.c cho Phó tổng hơn đấy.]
Tô Lê: [Còn em thì phải ngủ trưa một giấc đã rồi tính sau.]
Phó Trì Uyên: [Đừng nói mấy lời đáng sợ như vậy, bàn tay đó của cậu ta chắc chỉ hận không thể bóp c.h.ế.t tôi thôi. Lên đây ngủ trưa cùng đi.]
Phó Trì Uyên: [Hình ảnh.]
Khi bức ảnh hiện ra trước mắt, Tô Lê nhìn thấy cơ bụng với những đường nét cực phẩm của Phó Trì Uyên... Nhưng lần này trọng tâm lại là những vết xanh tím trên người anh.
Nhìn qua là thấy đau lắm rồi.
Khiến Tô Lê vốn định ngủ trưa trước cũng không kìm được mà tin lời anh, trông đau thật mà.
Tô Lê: [Hay là đi bệnh viện khám thử xem?]
Cô cũng không ngờ Lục Lẫm lại ra tay nặng đến thế.
Xét thấy hai người đ.á.n.h nhau là vì mình, Tô Lê nghĩ thầm, hình như mình quả thực cũng phải có chút trách nhiệm.
Phó Trì Uyên: [Không cần đâu, Alpha cấp S bị người ta đ.á.n.h thành thế này, mất mặt lắm.]
Phó Trì Uyên: [Rượu t.h.u.ố.c anh chuẩn bị sẵn rồi, em giúp anh bôi t.h.u.ố.c là được.]
Tô Lê: [Vậy được rồi, anh đợi em một lát.]
Mười phút sau, Tô Lê cầm thẻ phòng bước vào căn hộ cao cấp của Phó Trì Uyên.
Phó Trì Uyên đang gọi điện thoại, thấy cô đến liền ra hiệu chỉ về phía sofa phòng khách.
Vừa ngồi xuống sofa, Tô Lê đã thấy trên bàn trà đặt một túi giấy, bên trong có rượu t.h.u.ố.c hoạt huyết tan m.á.u bầm.
Sau khi lấy chai rượu t.h.u.ố.c ra, Tô Lê dù sao cũng đang rảnh rỗi nên ngồi xem bảng thành phần của nó...
Cho đến khi Phó Trì Uyên đi tới, Tô Lê vẫn chưa đọc xong dãy chữ dài dằng dặc đó.
“Nhiệt tình thế cơ à?”
Phó Trì Uyên đưa tay xoa nhẹ tóc Tô Lê.
Tô Lê quay đầu nhìn anh, ngay sau đó tầm mắt dời xuống, dừng lại trên chiếc áo sơ mi của anh:
"Cởi áo ra đi."
Nghe vậy, Phó Trì Uyên lại không nhúc nhích, cố tình nói: "Em cởi giúp anh đi."
"Được thôi."
Tô Lê trực tiếp ngồi cưỡi lên eo anh, đưa tay cởi từng chiếc cúc áo sơ mi:
"Em cởi thì em cởi."
"..." Bụng dưới Phó Trì Uyên thắt lại, yết hầu không kìm được mà khẽ chuyển động.
Hồi lâu sau, anh mới cất giọng khàn khàn hỏi: "Em đang làm gì thế?"
"Cởi áo, bôi t.h.u.ố.c."
Tô Lê lần lượt cởi từng chiếc cúc xuống dưới, đợi đến khi cởi hết sạch, hai tay cô kéo mạnh sang hai bên...
Phải nói là động tác vô cùng hào sảng.
Mặc dù đã xem qua ảnh rồi, nhưng khi tận mắt nhìn thấy những vết xanh tím trên người Phó Trì Uyên, Tô Lê vẫn không nhịn được mà hít vào một hơi khí lạnh:
"Nghiêm trọng thế này sao... Hai người đ.á.n.h nhau tới mức liều mạng luôn đấy à?"
Tô Lê xót xa đưa tay sờ vào vị trí bị thương của Phó Trì Uyên, chỉ cảm thấy đầu ngón tay lành lạnh, hoàn toàn không hề nghĩ tới việc trông đáng sợ như hiện tại có lẽ là do mưu kế của ai đó.
Trước khi Tô Lê tới, Phó Trì Uyên đã cố tình tắm bằng nước lạnh, mà những vết thương bầm tím khi gặp lạnh sẽ trở nên rõ rệt hơn hẳn, thậm chí màu sắc còn chuyển sang tím đậm.
Nhưng Phó Trì Uyên lúc này cũng chẳng dễ chịu gì, mỗi nơi ngón tay Tô Lê lướt qua đều khiến một trận tê dại ngứa ngáy lan tỏa.
Đúng thật là... Một sự t.r.a t.ấ.n ngọt ngào.
