Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ? - Chương 127: Chị Ơi, Chị Không Sao Chứ?
Cập nhật lúc: 07/04/2026 09:46
Giang Ngạn Từ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Cung Dã, ngay sau đó anh cúi người tiến về phía trước, hai tay từ phía sau ôm lấy eo Tô Lê, gục đầu để làn môi mỏng chạm nhẹ lên cổ cô.
Tô Lê bị hành động của anh làm cho không kịp trở tay, cảm giác ngứa ngáy từ đôi môi chạm vào cổ khiến cô không tự chủ được mà rùng mình một cái.
Động tĩnh này cũng đủ để Cung Dã phát hiện ra.
Thế nhưng dường như nghĩ đến cơn giận lúc trước của Tô Lê, nên Cung Dã nhất quyết không dám quay đầu lại:
"Chị ơi, chị không sao chứ?"
"Không sao..."
Giọng Tô Lê hơi yếu ớt, cô quay đầu lại trừng mắt cảnh cáo Giang Ngạn Từ một cái.
Thấy cô không vui, Giang Ngạn Từ mới ngoan ngoãn buông người ra.
Sau đó, dưới ánh mắt ra hiệu của Tô Lê, anh lại lặn xuống trốn sau lưng cô.
Đợi đến khi Giang Ngạn Từ không quấy phá nữa, Tô Lê mới có thể dồn tâm trí để đối phó với Cung Dã trước mặt:
"Sao cậu vẫn chưa đi?"
"Chị ơi, không thể cho em xin phương thức liên lạc sao?"
Cung Dã kiên trì không bỏ cuộc.
"Tôi đang trong tình trạng thế này, sao mà kết bạn được?"
Tô Lê cạn lời đáp, cũng hy vọng đối phương hiểu rõ hoàn cảnh hiện tại là như thế nào.
Nhưng nghe thấy câu này, đối phương lại vội vàng hỏi:
"Vậy nghĩa là có thể kết bạn, chỉ là bây giờ không tiện thôi đúng không ạ?"
Để sớm đuổi được người đi, Tô Lê đành tùy miệng đáp một câu: "Đúng thế."
Có được câu trả lời khẳng định, Cung Dã cũng rất sảng khoái:
"Vậy em đi trước đây, chị cứ thong thả ngâm suối nhé."
Mặc dù cậu cũng rất muốn ngâm suối cùng chị gái, nhưng rõ ràng lần đầu gặp mặt, cộng thêm việc chị gái không mặc quần áo, làm vậy thì đường đột quá.
"Đúng rồi chị ơi, em tên là Cung Dã."
Cung Dã để lại tên mình rồi mới rảo bước rời đi.
Lần này cậu ta đi dứt khoát quá, trái lại làm Tô Lê thấy hơi bất ngờ, thành ra cô cũng có thêm chút ấn tượng với cái tên này.
Đợi đến khi Cung Dã biến mất khỏi tầm mắt, Tô Lê thở phào nhẹ nhõm:
"Người đi rồi, anh ra đi."
"Lại thêm một kẻ muốn tranh giành em với anh."
Giang Ngạn Từ nhô lên khỏi mặt nước, cả người nồng nặc mùi giấm chua.
"Trông cậu ta tuổi còn nhỏ hơn chúng mình mà." Tô Lê bất lực nói.
Giang Ngạn Từ đưa tay giúp Tô Lê buộc lại dây áo bơi lần nữa: "Tuổi nhỏ không có nghĩa là cái gì cũng không biết."
"Biết cũng vô dụng, em mới không thèm đi làm hại mầm non của tổ quốc đâu, chưa trưởng thành thì trong mắt em đều là nhóc con hết."
Tô Lê khẳng định chắc nịch.
Hệ thống: [Ký chủ, qua kiểm tra, cậu ta đã trưởng thành rồi.]
Tô Lê: [Cậu kiểm tra xem người ta trưởng thành hay chưa làm cái gì?]
Hệ thống: [Mỗi một nhân vật đặc biệt đều là một cổ phiếu tiềm năng, tôi hy vọng ký chủ thu hoạch thật nhiều nha.]
Tô Lê: [Đã bao nhiêu người rồi, cậu không sợ tao ăn không hết rồi bị bội thực à?]
Hệ thống: [E hèm... Ký chủ, tiến độ của cô đã chậm lắm rồi đấy. Cô xem trong "Cẩm nang tra nữ" kìa, người ta toàn là một đêm đại chiến với mấy người luôn đó?]
Tô Lê: [Dừng lại! Tôi chịu không nổi, vả lại làm thế cũng trái với thuần phong mỹ tục rồi.]
Hệ thống: [Tôi hiểu rồi, tất cả đều theo ý nguyện của ký chủ~. Dù sao năng lượng kiếm được nhiều hay ít cũng đều là của ký chủ hết mà~ ╮(╯▽╰)╭]
Vì sự chen ngang của Cung Dã nên Tô Lê và Giang Ngạn Từ cuối cùng cũng chẳng ngâm suối được bao lâu.
Tuy nhiên rút kinh nghiệm từ chuyện lúc nãy, Tô Lê vẫn quyết định hai người đi riêng, cô ra trước còn Giang Ngạn Từ ra sau vài phút.
Mặc dù Giang Ngạn Từ thấy không cần thiết, nhưng vì Tô Lê đã nói vậy nên anh không từ chối.
Cũng may là Tô Lê đã cẩn thận, quả nhiên ở ngay lối ra cô đã nhìn thấy Cung Dã đang ngồi bên lề đường.
Cậu vẫn mặc chiếc áo bóng chày phối hai màu đỏ trắng đó, vừa thấy Tô Lê là nở nụ cười rạng rỡ không thôi.
Kết hợp với mái tóc vàng và gương mặt tuấn tú đầy hơi thở thiếu niên, trông cậu chẳng khác nào một chú ch.ó Golden cỡ lớn.
Tô Lê siết c.h.ặ.t chiếc áo khoác, nghĩ đến lần gặp mặt vừa rồi vẫn còn thấy hơi ngượng:
"Sao cậu lại ở đây?"
"Em đang đợi chị ngâm suối xong để ra ạ."
Nói rồi Cung Dã định bước tới, nhưng bị Tô Lê giơ tay ngăn lại:
"Khoan đã, chúng ta giữ khoảng cách một chút."
Nghe vậy, Cung Dã lập tức ngoan ngoãn dừng bước:
"Khoảng cách này được chưa chị?"
"Ừ."
Tô Lê gật đầu:
"Cậu đợi tôi có việc gì không?"
Cung Dã lập tức lấy điện thoại ra, nở nụ cười tươi rói:
"Đợi chị cho em xin phương thức liên lạc ạ."
Tô Lê có chút bất lực, nhưng nghĩ đến Giang Ngạn Từ có thể đi ra bất cứ lúc nào phía sau, cô quyết định cứ đưa Cung Dã rời đi trước rồi tính sau.
Nghĩ rồi, Tô Lê chỉ tay về hướng lối ra:
"Chúng ta cứ đi ra ngoài rồi nói sau, cậu đi trước đi."
"Vâng ạ."
Cung Dã rất nghe lời, ngoan ngoãn đi phía trước nhưng vẫn thỉnh thoảng ngoái lại nhìn Tô Lê phía sau, giống như sợ cô đi lạc, lại giống như sợ cô chạy mất.
Nhưng đường ra chỉ có một lối duy nhất, Tô Lê thực sự chẳng chạy đi đâu được.
Khoảng cách ba mét không thể vượt qua, lại phải tìm cách lừa Cung Dã đi chỗ khác, cả quãng đường này Tô Lê đi mà lòng đầy ưu phiền.
Thực ra cô không có hứng thú với "phi công trẻ" cho lắm.
"Chị ơi, chị tên là gì ạ?" Cung Dã đột nhiên cất tiếng hỏi.
Tô Lê liếc nhìn cậu ta một cái: "Tô Lê."
"Tô Lê... Cái tên nghe ngọt ngào thật đấy, y hệt như mùi tin tức tố của chị vậy, rất ngọt."
Cung Dã cười rộ lên.
Về việc cậu ta ngửi thấy mùi tin tức tố của mình, Tô Lê không hề ngạc nhiên, bởi vì lúc ở bể suối nóng ban nãy, tin tức tố của cô đã phát tán ra không ít.
"Nhưng tin tức tố của em không giống của chị lắm đâu."
Cung Dã đột nhiên tỏ vẻ thần bí.
"Tin tức tố của Alpha đương nhiên là khác với Omega rồi." Tô Lê đáp.
Nghe vậy, Cung Dã có vẻ hơi nản lòng:
"Chị ơi, sao chị chẳng hợp tác gì thế, đáng lẽ chị phải hỏi em là khác ở chỗ nào chứ?"
"Có lẽ là vì tôi lớn tuổi hơn cậu chừng." Tô Lê đăm chiêu nói.
Cung Dã: "Chị học năm mấy rồi?"
Tô Lê: "Năm ba."
Trước điều này, Cung Dã chẳng bận tâm:
"Chỉ lớn hơn có hai tuổi thôi mà, cũng chẳng có gì to tát cả."
"Đừng quậy nữa, đi mà tìm mấy em gái cùng lứa đi." Tô Lê bất lực khuyên nhủ.
"Nhưng em thích chị cơ, không thích mấy em gái." Cung Dã khẳng định.
Đúng lúc này, từ xa có hai đứa trẻ chạy tới, trong lúc đuổi bắt nô đùa đã chạy đến trước mặt Tô Lê.
Sau đó, hai đứa nhỏ cứ vây quanh Tô Lê mà chơi trò rượt đuổi.
Trong mắt Cung Dã thoáng hiện lên một tia phiền muộn, suýt chút nữa là không giữ nổi lớp ngụy trang mà lộ tẩy trước mặt Tô Lê, cũng may là hai đứa trẻ đã bị phụ huynh chạy tới gọi lại.
Thế nhưng cũng vì sự chen ngang của hai đứa trẻ này mà Tô Lê không chú ý đến việc Cung Dã đang xích lại gần.
Đợi đến khi tiễn gia đình kia đi xa, lúc Tô Lê nghe thấy tiếng động thì đã muộn rồi...
"Chị ơi."
Hệ thống: [Phát hiện Alpha có độ tương thích với ký chủ vượt quá 95%, tác dụng phụ của lần tiếp xúc tin tức tố đầu tiên đã phát sinh, thời gian duy trì: 5 phút.]
Tô Lê: [Trời đất ơi!]
Thân hình Tô Lê lảo đảo, đôi chân lập tức nhũn ra, ngay trước khi sắp đổ gục xuống đất thì đã được Cung Dã nhanh tay đỡ lấy.
Chỉ là Cung Dã rõ ràng không lường trước được rằng Tô Lê không phải chỉ nhất thời mỏi chân, mà là cả người đều mất sạch sức lực.
Thành ra cô không được đỡ vững, mà trái lại cả người đều ngã nhào vào l.ồ.ng n.g.ự.c cậu ta.
Dù Cung Dã mới trưởng thành không lâu nhưng chiều cao đã chạm mốc 1m85, việc ôm Tô Lê cao hơn 1m6 vào lòng là điều hết sức dễ dàng.
Thế nhưng cảm giác dễ dàng đó chỉ duy trì được một giây, giây tiếp theo Cung Dã đã không thấy dễ dàng nữa rồi...
Chỉ vì cậu cảm nhận rõ ràng sự mềm mại trước n.g.ự.c Tô Lê đang dán c.h.ặ.t vào mình, khoảnh khắc đó, khí huyết của thiếu niên sục sôi, cả khuôn mặt cho đến hai tai đều đỏ bừng như lửa đốt.
Tô Lê cũng không khỏi đỏ mặt, thực tế là không chỉ cậu cảm nhận rõ rệt, mà cô cũng cảm thấy hơi nóng trên người cậu.
Bỏng rát và rực lửa.
"Chị ơi, chị không sao chứ?"
Giọng Cung Dã trầm xuống hẳn.
Tô Lê tuy không nhìn thấy, nhưng có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt đối phương đang đặt trên người mình, có cảm giác như đang bị một con sói nhắm tới vậy.
Giống như ban nãy vẫn còn là một chú ch.ó Golden ngoan ngoãn, nhưng trong nháy mắt đã trở thành một con sói con đang bảo vệ miếng mồi của mình.
