Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ? - Chương 143: Đánh Dấu Thành Công, Em Là Của Anh

Cập nhật lúc: 08/04/2026 15:08

"Đừng sợ, anh sẽ nhẹ tay một chút."

Giọng nói của Mộ Thanh Hòa trầm thấp khàn đặc, mang theo một chút run rẩy và kiềm chế khó lòng nhận ra.

Trong bóng tối, hai luồng tin tức tố quấn quýt lấy nhau, trong không gian kín mít dường như ngưng tụ thành một làn sương thực hữu, chậm rãi trôi bồng bềnh.

Mộ Thanh Hòa kiểm soát lực đạo vô cùng chuẩn xác, đem tin tức tố mang hơi thở trà trắng của mình, từng chút một ôn hòa rót vào trong tuyến thể của Tô Lê.

Không có nửa phần thô bạo, chỉ có sự nâng niu cẩn trọng.

Cô theo bản năng siết c.h.ặ.t ngón tay, nắm c.h.ặ.t lấy lớp áo trước n.g.ự.c Mộ Thanh Hòa, các khớp ngón tay vì dùng lực mà trở nên trắng bệch.

Loáng thoáng, Tô Lê cảm nhận được tin tức tố của Mộ Thanh Hòa đang bén rễ trong tuyến thể của mình, thắt thành một nút c.h.ế.t với hơi thở của cô, dường như chẳng thể nào tách rời được nữa.

Sự liên kết tin tức tố ăn sâu vào xương tủy này khiến sống mũi cô cay xè, nhưng lại cảm thấy an tâm một cách kỳ lạ.

[Theo yêu cầu kiểm duyệt, đã xóa 300 chữ nội dung đ.á.n.h dấu.]

Trong bóng tối, trên gương mặt hai người chậm rãi hiện lên hoa văn màu trắng tượng trưng cho việc đ.á.n.h dấu thành công. Trên mặt Mộ Thanh Hòa là một cái cây lớn, trên đó kết đầy những trái trắng.

Còn hoa văn của Tô Lê lại là một mầm cây nhỏ, trên đó chỉ cô đơn kết một quả duy nhất.

Hoa văn chỉ tồn tại vỏn vẹn năm giây rồi hoàn toàn nhạt dần dưới da, biến mất không dấu vết.

Khi việc đ.á.n.h dấu hoàn toàn kết thúc, trên trán Mộ Thanh Hòa đã thấm đẫm mồ hôi vì phải kìm nén, anh chậm rãi nới lỏng răng, lúc này mới dám thả lỏng.

Lần đầu tiên bị đ.á.n.h dấu, cảm giác của Tô Lê cũng không tệ, cô lập tức nhìn Mộ Thanh Hòa trước mặt:

"Anh cảm thấy thế nào rồi?"

"Rất tốt, cảm giác... Em là của anh."

Mộ Thanh Hòa cảm thấy giữa mình và Tô Lê đã có thêm một tầng sợi dây liên kết tinh thần không hình không dạng nhưng vô cùng rõ rệt.

Đây không chỉ là dấu ấn trên cơ thể, mà còn là sự cộng sinh về tâm hồn.

Tuy nhiên Tô Lê cũng không quên mình còn chính sự phải làm.

Đánh dấu mới chỉ là bước đầu tiên, quan trọng hơn vẫn là xoa dịu những luồng loạn lưu tinh thần đang bùng nổ trong thế giới tinh thần của Mộ Thanh Hòa, ổn định hoàn toàn trạng thái của anh, từ đó nâng cao giới hạn trên của ngưỡng tinh thần.

Tô Lê nhắm mắt lại, nương theo sợi dây liên kết tinh thần độc nhất vô nhị này, chậm rãi điều động tin tức tố của mình tiến vào thế giới tinh thần của Mộ Thanh Hòa.

Phải thừa nhận rằng, thế giới tinh thần của Mộ Thanh Hòa thực sự là một mớ hỗn độn, đâu đâu cũng tràn ngập những luồng loạn lưu va chạm loạn xạ.

Muốn xoa dịu chúng chẳng hề dễ dàng, cũng may trong cửa hàng hệ thống cái gì cũng có, chỉ cần có năng lượng là có thể mua được phương pháp giải quyết hiệu quả.

Ngay khi Tô Lê định tĩnh tâm xoa dịu những luồng loạn lưu tinh thần đó, cổ tay cô đột nhiên bị giữ nhẹ lấy.

Cảm xúc vừa mới bình lặng dưới đáy mắt Mộ Thanh Hòa lại bị sự cộng hưởng tinh thần và sự hòa quyện tin tức tố cực hạn này khơi gợi lên những gợn sóng, anh nhìn vẻ chăm chú giữa đôi lông mày người trước mặt, trong mắt trong tim đều là hơi thở của cô.

Không thể đè nén thêm khát vọng chiếm hữu và bản năng muốn gần gũi đang cuộn trào trong lòng, đầu ngón tay anh khẽ chạm vào gấu áo cô, động tác mang theo sự cấp bách không thể kiểm soát.

"Anh đừng nghịch, làm việc chính đã."

Tô Lê nhận ra hành động của anh, vội vàng lên tiếng với giọng điệu có chút hối hả để trấn an anh:

"Loạn lưu tinh thần của anh vẫn chưa được dọn dẹp, lúc này không được làm loạn, phải ổn định trạng thái trước đã."

Thế nhưng lúc này, Mộ Thanh Hòa sớm đã bị việc đ.á.n.h dấu với độ tương thích cực cao làm cho tan biến lý trí, thế giới tinh thần bị lấp đầy bởi hương thơm ngọt ngào của cô, mọi sự kiềm chế đều đã vỡ vụn.

Anh chẳng nghe lọt lời ngăn cản nào, trong lòng chỉ còn lại ý nghĩ bản năng là muốn áp sát cô, muốn có được cô.

Đáy mắt một lần nữa hiện lên sắc đỏ nhạt, đó là sự mất kiểm soát không thể kìm nén của Alpha sau khi đ.á.n.h dấu, cũng là sự cố chấp dành riêng cho cô.

Mộ Thanh Hòa đưa tay ôm lấy eo sau của cô, kéo người vào lòng mình, động tác dịu dàng nhưng mang theo sự bướng bỉnh không cho phép khước từ.

Tiếp đó anh hơi cúi người, làn môi ấm nóng trước tiên đặt lên đuôi mắt đang ửng đỏ của cô.

Sau đó, môi anh chậm rãi dời xuống, đặt lên khóe miệng cô.

Khẽ mơn trớn, mang theo sự dò xét, cũng mang theo sự quyến luyến đặc trưng sau khi đ.á.n.h dấu.

Nụ hôn của Mộ Thanh Hòa rất nhẹ, từ khóe miệng chậm rãi di chuyển đến làn môi cô, không hề có sự cướp đoạt thô bạo, chỉ là khẽ chạm vào nhau, giữa răng môi mang theo hương trà trắng từ tin tức tố thanh lãnh của anh, giao hòa cùng hương trái cây của cô.

Bàn tay anh khẽ đặt bên hông cô, bàn tay còn lại chậm rãi đặt lên vai cô, đầu ngón tay khẽ mơn trớn làn da cô, đầy vẻ nâng niu cẩn trọng.

Sự chú tâm ban đầu bị anh hết lần này đến lần khác ngắt quãng, Tô Lê liền nghĩ bụng hay là cứ dỗ dành người này một chút trước đã.

[Theo yêu cầu kiểm duyệt, tại đây xóa 300 chữ nội dung an ủi.]

Đây đâu phải là dỗ dành qua loa, cô bây giờ căn bản chẳng thể tập trung nổi nữa rồi...

Và cô cũng phải thừa nhận rằng, sự liên kết tinh thần sau khi đ.á.n.h dấu này khiến sức công phá mạnh lên gấp bội.

Có lẽ cảm thấy nơi này hơi khó thao tác, Mộ Thanh Hòa đột nhiên bế xốc Tô Lê đứng dậy.

Trong lúc Mộ Thanh Hòa rảo bước đi, Tô Lê khẽ c.ắ.n răng để nén lại sự run rẩy, giọng nói cũng trở nên yếu ớt:

"Anh đi đâu thế?"

"Dưới đất lạnh lắm, đổi chỗ khác..."

Mộ Thanh Hòa vừa hôn vừa vỗ về, khó khăn thốt ra lời giải thích giữa những nụ hôn.

Trong bóng tối, đi kèm với tiếng xích sắt kéo lê trên mặt đất, Mộ Thanh Hòa thành thục đi tới một không gian nhỏ hẹp khác.

Cho đến khi được đặt lên chiếc giường lớn êm ái, Tô Lê cảm nhận được sự mềm mại chạm vào lưng mới mơ màng phản ứng lại:

"Ở đây... Có giường sao?"

"Có."

Mộ Thanh Hòa cúi người, đưa tay khẽ vuốt ve gương mặt nhỏ nhắn của cô, sau đó cúi đầu một lần nữa hôn lên môi cô:

"Không chỉ có giường, mà còn có rất nhiều thứ nên có và không nên có..."

"Cái gì... Không nên có..." Tô Lê thắc mắc.

"Lát nữa sẽ cho em xem, giờ thì... Hãy chuyên tâm một chút." Mộ Thanh Hòa nói.

"Rốt cuộc là ai không chuyên tâm đây..."

Tô Lê không nhịn được than vãn, rõ ràng bây giờ còn có chính sự, là anh cứ không để cô tập trung.

Nhưng dù sao đi nữa, chuyện đã đến nước này, Tô Lê cũng muốn nhanh ch.óng dỗ dành anh cho xong để còn dọn dẹp thế giới tinh thần giúp anh.

Trong bóng tối, chẳng biết thời gian đã trôi qua bao lâu, Tô Lê chỉ biết cuối cùng mình đã mệt đến kiệt sức...

Đợi đến khi mọi chuyện khó khăn lắm mới kết thúc, trong phòng tắm, Mộ Thanh Hòa bế Tô Lê đi tắm rửa.

"Để em giúp anh... Dọn dẹp..."

Tô Lê cố gắng chống chọi với cơn buồn ngủ để nói.

Thấy vậy, Mộ Thanh Hòa bất giác cười khẽ:

"Bây giờ trạng thái của anh tốt hơn bao giờ hết, đợi em ngủ dậy rồi nói sau."

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, Mộ Thanh Hòa nhìn gương mặt nhỏ nhắn mệt mỏi của Tô Lê, đành phải nhẹ nhàng hơn nữa để vệ sinh cho cô.

Ở trong mật thất bấy lâu nay, đây là lần đầu tiên Mộ Thanh Hòa bật đèn ở nơi này.

Dù ánh đèn rất tối, nhưng anh theo bản năng không muốn để Tô Lê phải ở trong bóng tối cùng mình.

Anh có thể cho phép bản thân sống trong bóng tối, nhưng lại không muốn Tô Lê cũng như vậy.

Sau khi vệ sinh xong cho Tô Lê, Mộ Thanh Hòa lại quay về phòng, tự tay thay bộ ga giường sạch sẽ.

Cho đến khi thu dọn xong xuôi, anh mới bế Tô Lê đặt lên giường nghỉ ngơi.

"Mộ Thanh Hòa..."

Tô Lê mê man gọi một tiếng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.