Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ? - Chương 20: Luyện Tập Nhiều Chút Sẽ Không Mệt Nữa
Cập nhật lúc: 30/03/2026 09:03
Không gian trong xe đang nóng dần lên, hơi thở bỏng rẫy cũng trở nên dồn dập.
Khi định thần lại, Tô Lê cảm thấy mệt lử, cô đưa tay đẩy l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi như núi thái sơn của Lục Lẫm ở phía trước.
"Đừng mà..."
Cảm nhận được sự khước từ của cô, Lục Lẫm mới kìm nén được sự xao động trong lòng.
Tô Lê trước mặt anh lúc này hai gò má đỏ bừng, đôi môi hơi sưng lên trông mọng nước lạ thường, trong mắt phủ một lớp sương mờ, đuôi mắt ửng hồng, nhìn qua là biết vừa bị bắt nạt thê t.h.ả.m.
"Mệt quá." Tô Lê khẽ hé môi, thở dốc từng hồi.
Nếu cô không lên tiếng bắt dừng lại, chẳng biết anh còn định hôn đến bao giờ nữa.
Tô Lê cũng không thể hiểu nổi, sao lần nào Lục Lẫm cũng có thể hôn lâu như vậy mà không thấy mệt.
Nhìn đầu lưỡi nhỏ nhắn hơi lộ ra giữa kẽ răng, Lục Lẫm khẽ rủ mắt, yết hầu chuyển động một nhịp:
"Luyện tập nhiều chút sẽ không mệt nữa."
"Anh lừa con nít đấy à?"
Tô Lê hừ nhẹ: "Bây giờ cuống lưỡi em mỏi nhừ rồi đây này. Ai đời mượn pheromone theo kiểu của anh chứ, rõ ràng là cố tình hôn em."
"Làm sao đây, bị phát hiện mất rồi."
Lục Lẫm cúi đầu, trán tì nhẹ vào trán cô, trong giọng nói trầm thấp ẩn chứa một tia ý cười:
"Em muốn phạt tôi không?"
Tô Lê đáp: "Em mới không thèm khen thưởng anh đâu."
Lục Lẫm cười khẽ, nghĩ đến tên Alpha vừa rời đi khi nãy, thật không ngờ ở Đại học Kinh Đô này lại ẩn giấu một mầm non tốt đến vậy.
Thông thường, những nhân tài kiểu này chẳng phải đều bị Đại học Quân sự thu gom hết rồi sao?
Sau khi bị đẩy ra, Lục Lẫm tựa người vào lưng ghế, dáng vẻ có thêm vài phần lười biếng, mà động tác đưa tay lau khóe môi của anh cũng tăng thêm vài phần quyến rũ phong trần.
Tô Lê nhìn mà đỏ cả mặt:
"Em về đây, anh cũng về nghỉ ngơi sớm đi."
"Tôi đưa em đến tận lầu."
Lục Lẫm nói xong, không cho Tô Lê cơ hội từ chối, dứt khoát đẩy cửa bước xuống xe.
Lục Lẫm một tay xách hai túi đồ ăn vặt lớn, tay kia định nắm lấy tay Tô Lê nhưng bị cô vỗ rụng:
"Cái vuốt của anh đừng có động đậy lung tung."
Đến dưới lầu ký túc xá, thấy cô quản lý đang nhìn chằm chằm đầy cảnh giác, Lục Lẫm đành phải dừng bước, đưa hai túi đồ ăn vặt cho Tô Lê:
"Ánh mắt của cô quản lý nhà em như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy, tôi thật sự không dám đi tiếp nữa đâu."
"Cũng có chuyện mà đại đội trưởng Lục đây không dám làm sao?" Tô Lê trêu chọc.
"Chuyện không dám làm nhiều lắm chứ." Lục Lẫm đáp.
Nói xong, Lục Lẫm hơi tiến tới, cúi người ôm trọn Tô Lê vào lòng...
Tô Lê, người đang bị hai túi đồ ăn vặt "khóa c.h.ặ.t" hai tay, thầm nghĩ: Đúng là chẳng cho người ta chút cơ hội từ chối nào mà.
Vùi mình trong cái ôm của Lục Lẫm, mũi Tô Lê tràn ngập hương pheromone nồng đậm của anh, còn Lục Lẫm khi cúi đầu xuống đã áp sát vào vùng tuyến thể sau gáy cô.
Thế là, thứ mà cả hai ngửi thấy đều là pheromone của đối phương.
Hệ thống: [Kho báu nhỏ nổ tung rồi! Oa~. Nhiều năng lượng quá đi~.]
Trong không gian hệ thống, 886 phấn khích lăn lộn trên không trung.
Tô Lê tỉnh táo lại từ luồng pheromone quá đỗi nồng nàn: "Lục Lẫm."
Nghe tiếng cô, Lục Lẫm mới sực tỉnh mà buông cô ra:
"Xin lỗi, hình như tôi lại hơi mất kiểm soát."
"Không sao, hình như em cũng hơi..."
Tô Lê cũng có chút không hiểu thấu, định bụng lát nữa sẽ hỏi hệ thống sau.
Thấy người ra vào ký túc xá đều nhìn chằm chằm vào mình, Tô Lê không muốn tiếp tục bị coi như khỉ trong sở thú nữa:
"Anh về nhanh đi."
"Vậy em lên lầu cẩn thận nhé."
Lục Lẫm dịu dàng nói, sau đó đứng nhìn theo bóng Tô Lê bước vào trong tòa nhà.
Đợi đến khi không còn thấy bóng dáng cô nữa, vẻ ôn nhu trong mắt Lục Lẫm mới tan biến, trở lại vẻ lạnh lùng như thường lệ.
Nếu lúc này có ai nhìn sang, sẽ bắt gặp ánh mắt lạnh thấu xương của anh, khiến họ theo bản năng cảm thấy sợ hãi.
Vì thế, không còn ai dám nhìn nữa.
Nhưng những điều này Tô Lê không hề biết, lúc này cô đã xách đồ ăn vặt lên lầu, tiện thể tán dóc với 886.
Hệ thống: [Ký chủ, độ tương thích pheromone của ngài và bạn trai số một quá cao, nên không chỉ anh ta bị ảnh hưởng bởi pheromone của ngài, mà ngài cũng bị pheromone của anh ta tác động ngược lại.]
[Vậy sao trước đây không có tình trạng này?]
Tô Lê thắc mắc, bởi đây cũng đâu phải lần đầu hai người ở gần nhau như thế.
Hệ thống: [Có lẽ vì ký chủ không phải nhân vật gốc trong sách, dù cơ thể là của nguyên chủ nhưng ảnh hưởng của pheromone đối với ký chủ có phần nhỏ hơn người khác.
Còn tình trạng hiện tại, chắc là do sắp đến kỳ phát tình, lúc này các chỉ số cơ thể đều sẽ có biến động.]
Vừa nghe đến ba chữ "kỳ phát tình", Tô Lê theo bản năng nhíu mày.
Là một người Trái Đất chính gốc, cô cảm thấy cái chuyện phát tình này cứ kỳ kỳ làm sao ấy.
[Nhớ nhắc tôi uống t.h.u.ố.c ức chế sớm nhé, tôi không muốn phải bị tiêm đâu.] Tô Lê khẽ nói.
Nguyên chủ vì là Omega cấp B nên triệu chứng kỳ phát tình rất nhẹ, nhưng Tô Lê nghĩ đến việc mình hiện tại là Omega cấp S, chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.
Hệ thống: [Ký chủ đại nhân, đến kỳ phát tình thì e là chuyện ngài thăng cấp sẽ không giấu được nữa đâu.]
[Tôi cũng không chủ trương giấu giếm mãi, chỉ là trước đó muốn tránh phiền phức thôi.]
Tô Lê nói đoạn, chợt nhớ ra một việc: [Trong sách số lượng Omega cấp S có nhiều không?]
Hệ thống: [Trong hồ sơ chính thức của Hoa Quốc, số lượng chỉ dưới mười người, nhưng người xuất hiện trong truyện chỉ có duy nhất nữ chính Úc Kiều Kiều thôi.]
[Ít vậy sao…]
Tô Lê cũng thấy bất ngờ, cô cứ ngỡ Omega cấp S cũng phải kha khá chứ.
Hệ thống: [Độ khó thăng cấp của Omega lớn hơn Alpha rất nhiều. Một số Alpha có thể thăng cấp thông qua chiến đấu.
Còn trường hợp Omega thăng cấp thì cực kỳ hiếm, những người sinh ra đã là cấp S lại càng ít hơn.]
Nhưng nghe vậy, Tô Lê không khỏi tò mò:
[Nội bộ Hoa Quốc cũng đâu có chiến trường, nước ngoài thì đ.á.n.h nhau liên miên.
Vậy chẳng phải Alpha nước ngoài dễ thăng cấp qua chiến đấu hơn sao?]
Hệ thống: [Ký chủ đại nhân, nơi này khác với thế giới thực của cô, vùng Tây Bắc là một chiến trường tự nhiên, rất nhiều Alpha bị truy nã lẩn trốn trong đó, lâu dần nơi đó cũng loạn vô cùng.]
[Phức tạp thật đấy…] Tô Lê cảm thán.
Hệ thống: [Ký chủ đại nhân, chỉ cần chúng ta có năng lượng, cho dù là vùng Tây Bắc thì cô cũng có thể đi hiên ngang.]
Hệ thống: [Hơn nữa giữa các nước còn định kỳ tổ chức chiến trường quốc tế, vẫn còn nhiều chuyện hay để xem lắm.]
Về đến phòng, Tô Lê cất trái cây và kem vào tủ lạnh, sau đó ngồi xuống sofa đọc tin nhắn từ em trai Tô Triết gửi tới.
Tô Triết: [Chị ơi, cho em mượn ít tiền được không?]
Tô Lê: [Bị h.a.c.k nick à?]
Tô Triết: [Nói thật đấy, trừ việc chụp ảnh khỏa thân ra, chị muốn xác minh kiểu gì cũng được.]
Tô Lê: [...]
Tô Lê: [Tiền của em đâu? Bố mẹ không cho em ít tiền mà.]
Tô Triết: [Bố mẹ ác lắm, sợ em học hư nên mỗi tháng chỉ cho có ba triệu đồng thôi. Giờ có chuyện gấp, đúng là 'giang hồ cứu nguy', em còn thiếu một ít tiền nữa. Em hứa, số tiền này chắc chắn chị có.]
Tô Lê: [Nói cho rõ xem, có chuyện gì xảy ra?]
Tô Triết: [Chuyện này khó nói lắm, có một bạn nữ cùng lớp của em m.a.n.g t.h.a.i rồi.]
Tô Lê: [? Người ta m.a.n.g t.h.a.i thì liên quan gì đến em?]
Tô Lê: [Của em à?]
Tô Triết: [Không phải... Tóm lại chuyện này rất phức tạp, nhưng em có thể lấy nhân cách ra đảm bảo, tuyệt đối không làm chuyện xấu.]
Tô Triết cứ úp úp mở mở không chịu nói, Tô Lê quyết định đi đường tắt.
[Hệ thống, chuyện của Tô Triết là thế nào?]
Tô Lê chẳng dại gì mà không dùng đến "tổng đài biết tuốt" này.
Hệ thống: [Nói đơn giản là cô gái cậu ấy thích bị bố ép gả lấy chồng, cô ấy không chịu nhưng bị ông bố cấu kết với người mua cưỡng bức.
Nửa tháng trước cô gái đó được em trai cô giấu ở ngoại ô, hôm qua phát hiện mang thai, hôm nay bị bí mật đưa đi.
Giờ đối phương đòi em trai cô đưa tiền chuộc người...]
Tô Lê nghe xong mà chấn động cả người.
Sau đó cô nhận ra một vấn đề:
[Tô Triết 17 tuổi, bạn của nó chắc chắn cũng chưa thành niên, đã phạm pháp rồi thì chúng ta báo cảnh sát chẳng phải là xong sao?]
Hệ thống: [Ký chủ, cô định tham gia vào chuyện này sao?]
[Sao vậy hệ thống, hình như cậu thấy có vấn đề gì à?]
Tô Lê nhạy bén nhận ra giọng điệu không ổn của hệ thống.
Hệ thống: [Người mua chính là gia đình nam chính trong nguyên tác, nếu ký chủ tham gia vào, cô sẽ lại đứng ở phía đối đầu với nam nữ chính đấy.]
