Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ? - Chương 35: Da Mặt Mỏng, Biết Thẹn Thùng Rồi
Cập nhật lúc: 30/03/2026 09:05
Tô Lê cảm thấy mình vừa trải qua một giấc mơ.
Trong mơ, cô biến thành khối bột mì trong tay người đầu bếp, bị nhào nặn đủ kiểu, khi thì vo tròn lúc lại bóp dẹt thành đủ loại hình thù.
Cô cũng biết đau, thế là tức giận vươn cái tay nhỏ bằng bột mì ra vỗ vào bàn tay lớn của người đầu bếp.
Thấy khối bột nhỏ là cô nổi giận, người đầu bếp không dùng lực nữa mà dịu dàng dỗ dành.
Căn bếp tràn ngập mùi gỗ tuyết tùng lạnh lẽo, quấn quýt lấy hương hoa quả của cô, hòa tan vào cơ thể bằng bột mì khiến cả người cô ấm áp lạ thường.
Hết lần này đến lần khác, Tô Lê cũng không biết cuối cùng mình bị nặn thành hình dạng gì, thành món tráng miệng nào.
Chỉ biết cô như bị chia thành nhiều phần, mỗi lần nặn một miếng, mà lần nào cũng ra một hình thù khác nhau.
Người đầu bếp nọ làm việc không biết mệt mỏi, cô tuy rã rời nhưng lần nào cũng không cưỡng lại được sự mê hoặc.
Đến khi hoàn toàn tỉnh táo sau cơn mơ thì đã là chiều ngày hôm sau.
Tô Lê không biết mình đã ngủ bao lâu, chỉ biết lúc tỉnh dậy, khắp người đều đau nhức rã rời.
Đặc biệt là một vài chỗ nhạy cảm cứ đau âm ỉ.
Tô Lê nằm bệt trên giường với thân thể mềm nhũn, nhìn căn phòng xa lạ, trong ký ức mơ hồ hiện lên một gương mặt cao quý điển trai, có điều trông hơi dữ dằn một chút.
[Hệ thống, tôi bị làm sao thế này?] Tô Lê thắc mắc.
Hệ thống: [Ký chủ, hiện tại cô vẫn đang trong kỳ phát tình đấy ạ.]
[Kỳ phát tình... Vẫn chưa kết thúc sao?]
Tô Lê khẽ nhíu mày, nhưng cô chẳng muốn động đậy dù chỉ một chút.
Mệt lử cả người, cảm giác như bao nhiêu sức lực đều đã bị vắt kiệt.
Hệ thống: [Thông thường sẽ kéo dài vài ngày, nhưng độ tương thích pheromone giữa ký chủ và Phó Trì Uyên rất cao, thường thì hai đến ba ngày là có thể vượt qua thôi.]
[Phó Trì Uyên... Người tối qua là anh ta sao?]
Đêm qua Tô Lê cứ trong trạng thái mơ màng, gương mặt đó dù nhớ loáng thoáng nhưng dáng vẻ lúc anh ta không đeo kính hình như có chút khác biệt so với lúc ở trong phòng bao.
Tháo kính xuống, anh ta giống như vừa thả một con mãnh thú đáng sợ ra ngoài vậy.
Hệ thống: [Đúng vậy thưa ký chủ, cô có muốn đưa thẻ của Phó Trì Uyên vào ô "Anh bạn trai số 2" không ạ?]
[Chỉ có thể nói đây là một t.a.i n.ạ.n thôi, cũng đâu tính là bạn trai được?] Tô Lê không nhịn được mà vặn lại.
Hệ thống: [Hiện tại đã đạt được cơ hội để lên ô thẻ rồi, ký chủ cứ đặt lên trước để thu hoạch chút năng lượng đã. Cùng lắm thì đợi sau này anh ta không đạt yêu cầu thì cô khai trừ "tịch bạn trai" sau cũng được mà.]
Hệ thống thấy cách làm của Tô Lê thế nào cũng được, miễn là ký chủ vui, vả lại năng lượng tự nhiên dâng tận miệng, tội gì không lấy?
Lời hệ thống nói cũng có lý, việc đặt lên ô thẻ này chỉ có cô và hệ thống biết, năng lượng cho không sao lại không lấy chứ?
Cứ coi như là... Khoản bồi thường cho đêm qua đi.
Tuy Tô Lê không nhớ hết toàn bộ quá trình, nhưng cô vẫn nhớ mang máng là đêm qua mình đã bị giày vò đến khổ sở.
Nghĩ đến chuyện tối qua, Tô Lê không khỏi nghi ngờ, chẳng lẽ Phó Trì Uyên này thuộc kiểu "nhà cổ cháy rừng", một khi đã bùng nổ là sẽ dữ dội đến mức ấy sao?
Xoa xoa cái eo mỏi nhừ, Tô Lê cố gượng ngồi dậy: [Hệ thống, cho tôi ít t.h.u.ố.c đi, tôi sợ mình không đi nổi đường mất.]
Hệ thống: [Phát hiện ký chủ bị rách vùng kín do tác động mạnh, chi phí phục hồi là 50 năng lượng.]
[Tự trừ đi.]
Tô Lê liếc nhìn kho năng lượng nhỏ của mình, nghĩ bụng đây toàn là năng lượng thu hoạch được từ anh bạn trai số 1 - Lục Lẫm, đem dùng vào việc này cô cũng thấy hơi ngại.
Ngay khi năng lượng bị trừ đi, một cảm giác mát lạnh truyền đến từ phía dưới.
Sau đó cô bỏ thêm 20 năng lượng nữa để tiêu trừ mệt mỏi toàn thân.
Lúc bước xuống giường, tuy chân vẫn hơi run nhưng tinh thần tổng thể đã tốt hơn nhiều.
Hệ thống: [Ba tiếng nữa ký chủ sẽ lại bị sốt cao do cơn nóng của kỳ phát tình, đề nghị ký chủ uống t.h.u.ố.c ức chế trước hai tiếng, lưu ý không uống lúc bụng đói.]
[Biết rồi.]
Tô Lê đi chân trần vào phòng tắm, dù cơ thể rõ ràng đã được lau rửa sạch sẽ nhưng cô vẫn định tắm nước nóng một lần nữa trước khi rời đi.
Còn về Phó Trì Uyên, Tô Lê không biết đối phương có ý gì, là không muốn cô biết người tối qua là anh, hay là bận việc gì đó...
Nhưng với Tô Lê, cô định coi chuyện này chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.
Tắm nước nóng xong, Tô Lê thấy thoải mái hơn nhiều, có điều cô cũng được tận mắt thấy đối phương thô bạo đến nhường nào.
Trong gương, trên người Tô Lê đầy những vết xanh tím, nhìn qua có chút đáng sợ.
Dấu hôn trên cổ thì thôi đi, nhưng trước n.g.ự.c rõ ràng là dấu tay lớn của anh để lại, rốt cuộc anh thích đến mức nào chứ?
Nhìn một hồi, Tô Lê không nhịn được lẩm bẩm:
[Chẳng phải cơ thể này là Omega cấp S sao? Khả năng phục hồi cũng kém quá đi.]
Hệ thống: [Ký chủ ơi, nếu không phải là Omega cấp S thì chưa chắc cô đã bước xuống được khỏi giường của một Alpha cấp S đang trong kỳ nhạy cảm đâu ạ.]
[Làm gì mà khoa trương thế?] Tô Lê khẽ lầm bầm, không quá để tâm.
Nhưng mà, sao cô lại thấy hình như mình càng ngày càng xinh đẹp hơn nhỉ?
Tự luyến chạm tay vào gương mặt nhỏ nhắn, Tô Lê định vào cửa hàng hệ thống mua một bộ đồ để mặc, bỗng nghe thấy tiếng động truyền đến từ bên ngoài phòng tắm.
Động tác mua đồ lập tức khựng lại, Tô Lê chỉnh đền lại áo choàng tắm, sau đó mới thận trọng hé mở cửa phòng tắm.
Khi cô lặng lẽ nhìn ra ngoài, lập tức chạm phải đôi mắt thâm sâu của Phó Trì Uyên.
Khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt Phó Trì Uyên dán c.h.ặ.t lên người Tô Lê, trong thoáng chốc cô có cảm giác giống như lúc ở phòng bao hôm qua, như thể bị dã thú nhắm trúng vậy.
"Sợ tôi à?"
Chất giọng đặc biệt của Phó Trì Uyên mang theo vài phần từ tính mê hoặc.
"Ai thèm sợ anh chứ..." Tô Lê mạnh miệng đáp.
Thấy Tô Lê cứng đầu bước ra khỏi phòng tắm, khóe môi Phó Trì Uyên khẽ nhếch:
"Không ngờ đấy, khả năng phục hồi... Tốt thật?"
Đến lúc này Tô Lê mới sực nhớ ra việc mình vừa dùng năng lượng để phục hồi, mặt cô lập tức nóng bừng:
"Tôi còn trẻ, khả năng phục hồi tốt một chút thì có làm sao?"
"Không sao cả, chỉ là lúc sáng em còn lừa tôi, bảo là nếu còn tiếp tục thì sẽ hỏng mất."
Phó Trì Uyên thản nhiên nói.
Cô có nói thế sao? Cô chẳng nhớ gì cả, mấy lời xấu hổ như vậy... Vậy mà anh cũng thốt ra được.
Dường như nhận ra sự ngượng ngùng của cô, Phó Trì Uyên không nói thêm gì nữa mà sải bước về phía Tô Lê.
Đến khi Tô Lê kịp định thần thì anh ta đã đứng ngay trước mặt.
"Tôi biết em tuổi đời còn nhỏ, đừng sợ, tôi sẽ chịu trách nhiệm." Phó Trì Uyên lên tiếng.
"Không cần đâu..." Tô Lê đáp.
Phó Trì Uyên không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Tô Lê trước mắt, ngón tay khẽ vén lọn tóc mai ra sau tai cô:
"Giận rồi sao? Giận vì tôi không ở bên cạnh em suốt, hay là giận vì tôi... Đã đòi hỏi em hơi nhiều lần?"
"... Anh tốt nhất là đừng nói chuyện nữa."
Tô Lê không nhịn được mà ngắt lời, anh ta dám nói chứ cô thì chẳng dám nghe nữa rồi.
Mấy lời gây sốc cứ thế mà tuôn ra từ miệng anh.
Thấy cô thẹn thùng, Phó Trì Uyên giơ tay khẽ xoa đầu cô:
"Được, không nói nữa... Cô bé da mặt mỏng, biết thẹn thùng rồi."
Sau đó, anh xoay người lấy mấy chiếc túi mua sắm từ trên tủ bên cạnh:
"Tôi vừa đi giải quyết chút việc, tiện thể mang quần áo về cho em."
Thấy Tô Lê định vươn tay lấy, Phó Trì Uyên lại rụt tay lại né tránh:
"Quần áo mua về rồi, nhưng bây giờ chưa cần mặc."
"Sao lại không cần mặc? Tôi phải về nhà rồi." Tô Lê nói.
"Hiện tại chẳng qua là vì em đã thấm đẫm pheromone của tôi nên mới có thể đứng đây nói chuyện với tôi được.
Kỳ phát tình không qua năm ngày thì không kết thúc được đâu, chúng ta còn cần ở bên nhau... Thêm vài ngày nữa."
Phó Trì Uyên thong thả đáp.
Tô Lê vươn tay giật lấy túi đồ:
"Ai thèm ở cùng anh chứ, tôi còn muốn giữ cái mạng này đấy."
Nhìn Tô Lê giật lấy túi đồ rồi toan bỏ đi, Phó Trì Uyên không nhịn được mà nhắc nhở:
"Đừng đi nhanh quá, bị rách rồi mà không thấy đau sao?"
"Anh im đi!"
Mặt Tô Lê đỏ bừng như muốn bốc hỏa.
