Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ? - Chương 39: Anh Ta Có Thể, Tại Sao Tôi Lại Không?

Cập nhật lúc: 30/03/2026 09:06

"Đẹp." Giang Ngạn Từ đáp.

Nhìn Giang Ngạn Từ trước mắt, Tô Lê vòng tay qua cổ anh kéo xuống, khẽ ghé sát đôi môi mình vào.

Khi làn môi cô chạm nhẹ vào vùng da nhạy cảm trên cổ anh, Giang Ngạn Từ lập tức siết c.h.ặ.t nắm tay, tiếng tim đập dồn dập như trống trận, tưởng chừng như giây tiếp theo sẽ văng ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Thế nhưng Tô Lê nào có hay biết, cô cứ thuận theo bản năng mà nhấm nháp mùi pheromone hương đàn hương lạnh khiến cô thấy dễ chịu vô cùng.

Có điều Tô Lê vốn dĩ rất lười, hôn chưa được mấy cái đã thấy mệt, cô đành vùi đầu vào hõm cổ anh khẽ cọ xát, giống như một chú mèo nhỏ đang làm nũng.

Yết hầu trượt lên xuống, hơi thở của Giang Ngạn Từ trở nên dồn dập:

"Tô Lê..."

"Ơi?"

Tô Lê khẽ đáp một tiếng, vừa ngoan vừa mềm mại.

"Nhìn cho kỹ xem tôi là ai."

Giang Ngạn Từ nỗ lực kìm nén những cảm xúc đang cuộn trào.

Nghe vậy, Tô Lê mới chậm rãi mở mắt, kéo giãn khoảng cách với anh, đôi mắt đẹp phủ một tầng sương mờ ngưng đọng trên gương mặt thanh tú của anh:

"Giang Ngạn Từ... Anh không phải là Giang Ngạn Từ sao?"

"Tôi là Giang Ngạn Từ."

Anh cố ý nhấn mạnh từng chữ trong tên mình.

Thấy anh nói xong, Tô Lê lại tiếp tục vùi vào hõm cổ anh để hít hà mùi pheromone:

"Giang Ngạn Từ, anh ồn ào quá..."

Bị cô chê phiền, những lời định nói của Giang Ngạn Từ cũng vô thức nghẹn lại.

Anh sợ nói thêm nữa sẽ khiến cô không vui, sợ cô đẩy mình ra, sợ cô không chịu dính lấy anh như thế này nữa...

Cuối cùng, sự luyến lưu đối với khoảnh khắc này đã khiến Giang Ngạn Từ cố gắng không nghĩ đến những chuyện khác.

Bất kể Tô Lê có đang coi anh là Lục Lẫm hay không, bất kể số điện thoại lạ gửi tin nhắn cho anh là của ai, anh chỉ muốn yên lặng ở bên cô như thế này.

Hai người cứ ngồi như vậy rất lâu, Tô Lê trong lòng anh dường như đã ngủ thiếp đi, cả người anh cũng bắt đầu cứng đờ và tê dại, nhưng anh vẫn không muốn cử động...

Ánh hoàng hôn ráng chiều hắt xuống bậu cửa sổ, Giang Ngạn Từ ôm Tô Lê nhìn ra ngoài cửa kính, bỗng cảm thấy khoảnh khắc này thật tươi đẹp biết bao.

Khi Tô Lê tỉnh lại một lần nữa, trời đã sập tối.

Cô cứ ngỡ mình vẫn đang nằm trên ghế sofa nên nằm nghiêng sang bên phải một cách đầy an tâm, cho đến khi cảm thấy có gì đó không ổn...

Ghế sofa rất mềm, nhưng chỗ cô đang ngồi lúc này lại hơi cứng...

Hơn nữa, nó còn biết tự tỏa nhiệt?

Đến khi hoàn toàn tỉnh táo, cả người Tô Lê cứng đờ.

Trong bóng tối, cô không nhìn rõ người đang ôm mình là ai, nhưng mùi pheromone này là...

"Giang Ngạn Từ?"

Tô Lê khẽ lên tiếng, do đang sốt nhẹ nên giọng cô có chút khàn đặc vì thiếu nước.

Vừa nghe thấy tiếng, Giang Ngạn Từ đã biết cô tỉnh rồi.

Trong bóng tối, anh khiến người ta không nhìn rõ thần sắc, chỉ thấp giọng nói một câu:

"Là tôi."

Tô Lê có chút căng thẳng, không biết tại sao Giang Ngạn Từ lại ở đây, tại sao mình lại ngồi trên đùi anh...

Cũng may hệ thống biết hết mọi chuyện.

Đằng sau sự im lặng của Tô Lê, hệ thống đã dùng ngôn ngữ cực kỳ súc tích để thuật lại từng việc đã xảy ra.

Biết mình suýt nữa gặp họa vì bọn cướp đột nhập, Tô Lê không khỏi hít một hơi lạnh.

May mà hệ thống phát hiện Giang Ngạn Từ đang ở gần đó nên đã gửi tin nhắn cầu cứu nặc danh ngay lập tức, nhờ đó cứu nguy cho Tô Lê đang trong kỳ phát tình.

Một lúc lâu sau, Tô Lê mới lý nhí hỏi:

"Sao anh lại ở nhà tôi?"

"Nghe tin em xin nghỉ, tôi thấy không yên tâm nên qua xem sao..."

Giang Ngạn Từ khẽ nói, nhưng thật hay giả thì Tô Lê cũng không cách nào kiểm chứng.

Nhận ra mình vẫn đang ngồi trên đùi anh, Tô Lê khẽ cử động một chút, liền nghe thấy anh rên khẽ một tiếng.

Tai Tô Lê nóng bừng lên, lần này thì cô thực sự không dám động đậy nữa:

"Anh... Anh làm sao thế?"

"Tê chân rồi, đừng động đậy."

Trong bóng tối, giọng Giang Ngạn Từ khàn đi.

"Vâng, được..."

Tô Lê không dám nhúc nhích, nhưng: "Tôi đứng dậy thì anh sẽ nhanh hết tê hơn chứ?"

"Cứ thế này đi, tôi hồi phục nhanh lắm." Giang Ngạn Từ đáp.

Thấy anh nói vậy, Tô Lê cũng không biết nói gì thêm, dù sao người ta cũng vừa cứu mình xong.

Nhưng dẫu sao cũng đang ở trong bóng tối, lại bị bao phủ bởi pheromone của anh, dù Tô Lê có cố gắng để đầu óc trống rỗng thì cũng khó tránh khỏi suy nghĩ vẩn vơ:

"Giang Ngạn Từ..."

"Ơi?"

Giang Ngạn Từ khẽ đáp, âm cuối hơi cao lên một chút, nghe qua có vẻ khá quyến rũ.

"Anh vẫn chưa nói cho tôi biết, anh vào phòng tôi bằng cách nào?"

Tô Lê cảm thấy hai người cứ im lặng thế này thì ám muội quá, thà để Giang Ngạn Từ nói thêm vài câu còn hơn.

Nghe Tô Lê hỏi, Giang Ngạn Từ cũng thực sự nói nhiều hơn.

Anh kể về việc nhận được tin nhắn cầu cứu trên đường đến đây, tuy không biết là ai gửi nhưng anh cảm thấy rất may mắn vì đã nhận được nó.

Sau đó là chuyện ba tên cướp đột nhập, rõ ràng bọn chúng đã mưu tính từ lâu, có lẽ vì biết căn hộ này của Tô Lê thường ngày không có người, nhưng không ngờ hôm nay tình cờ cô lại về đây.

Còn về việc cuối cùng, tại sao anh lại ở đây...

"Tôi không yên tâm nên không đi." Giang Ngạn Từ nói.

Trong bóng tối, Tô Lê chỉ cảm thấy tai mình nóng ran.

"Chân... Còn tê không?"

Tô Lê không nhịn được lên tiếng phá vỡ bầu không khí ám muội lúc này.

"Tê." Giang Ngạn Từ đáp.

"..." Tô Lê cạn lời, anh trả lời thế này thì cô biết tiếp lời làm sao?

Một lúc lâu sau, Giang Ngạn Từ mới nói:

"Kỳ phát tình rất nguy hiểm, nếu bên cạnh không có người đáng tin cậy thì có thể tìm tôi."

"Độ tương thích pheromone của anh và tôi cũng không thấp, anh không sao chứ?"

Tô Lê không khỏi tò mò.

Cô và Phó Trì Uyên đều đã mất kiểm soát, sao Giang Ngạn Từ cũng có độ tương thích tương đương mà lại không sao?

"Tôi đã tiêm t.h.u.ố.c ức chế, vả lại kỳ nhạy cảm của tôi cũng vừa mới qua."

Giang Ngạn Từ giải thích.

Hóa ra là vậy...

"Tôi còn tưởng, em sẽ để Lục Lẫm ở bên cạnh chăm sóc." Giang Ngạn Từ lại nói.

"Anh ấy về đơn vị rồi." Tô Lê đáp.

Thấy cô không phản bác, lòng Giang Ngạn Từ không khỏi dâng lên một nỗi chua xót:

"Đến cả Omega của mình mà cũng không thể ở bên cạnh, Tô Lê, em thực sự thấy anh ta phù hợp với mình sao?"

"Tôi tự mình cũng lo được mà." Tô Lê lí nhí nói.

Cứ tưởng tượng nếu cả kỳ phát tình mà phải ở cùng ai đó, cô cũng không biết mình có thể bước xuống khỏi giường được hay không nữa.

"Thích anh ta đến thế sao?"

Trong lời nói của Giang Ngạn Từ ẩn chứa một tia cay đắng:

"Ngay cả chuyện này cũng không bận tâm."

"Giang Ngạn Từ..." Tô Lê định nói gì đó.

Nhưng dường như không nghe thấy lời cô, giọng nói mang theo sự khẩn cầu của Giang Ngạn Từ lại vang lên:

"Tôi cũng là Alpha cấp S, Tô Lê, em không thể thích tôi sao?"

Nghe vậy, Tô Lê không nhịn được mà nói:

"Tôi không nhìn cấp bậc của một người."

"Vậy anh ta có thể, tại sao tôi lại không?"

Giang Ngạn Từ hỏi dồn:

"Tôi trẻ hơn anh ta, tôi có thể luôn ở bên cạnh em, chúng ta mới là sự tồn tại phù hợp nhất dành cho nhau."

Hệ thống: [Đúng đấy ký chủ, Giang Ngạn Từ tại sao lại không thể chứ? Vị trí anh bạn trai số 3 có thể dành cho anh ta đấy ạ.]

[Cậu đừng có mà thêm dầu vào lửa nữa.]

"Nhưng tôi gặp anh ấy trước mà..."

Tô Lê nhỏ giọng, cô thực sự không biết phải nói thế nào cho phải.

Chỉ có trẻ con mới làm phép chọn lựa, cô có tận bảy vị trí bạn trai, nhưng cô không biết phải sắp xếp họ vào như thế nào cho ổn thỏa.

Trong bóng tối, Giang Ngạn Từ im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng hạ quyết tâm:

"Tôi có thể chờ, chỉ cần em không đẩy tôi ra."

"Ý anh là sao?" Tô Lê hơi ngẩn người.

"Chuyện tương lai không ai nói trước được điều gì, tôi trẻ hơn anh ta, cuối cùng người ở bên cạnh em là ai vẫn còn chưa chắc chắn đâu." Giang Ngạn Từ nói.

Tô Lê chớp chớp mắt, ý này...

Giang Ngạn Từ là muốn đợi đến lúc "đào thải" cái người lớn tuổi như Lục Lẫm sao?

Nhưng Lục Lẫm cũng chỉ lớn hơn bọn họ có năm tuổi thôi mà, chưa đến mức có thể đợi đến lúc "đào thải" được đâu nhỉ?

Trong bóng tối, Tô Lê ngoan ngoãn ở trong lòng Giang Ngạn Từ thêm một lúc nữa.

Nhưng thời gian trôi qua, cái m.ô.n.g nhỏ không nhịn được mà khẽ nhúc nhích:

"Chân anh vẫn chưa hết tê sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ? - Chương 33: Chương 39: Anh Ta Có Thể, Tại Sao Tôi Lại Không? | MonkeyD